Chương 25: Trượng Bại
– Tiền mua mấy quả kẹo hồ lô , trả giúp ngươi . – Kim đại ca cầm kẹo, định đưa tiền, bỗng từ đầu trao tiền hộ.
Anh đầu lên, nét mặt đầy vui mừng:
– Trần đại Nho, ngươi về ? Không cần giúp trả, Kim đại ca thừa tiền.
Trần đại Nho để ý, trả xong tiền, hỏi:
– Ngươi lấy tiền , chẳng lẽ trộm cắp đó ?
Kim đại ca nhai một quả kẹo, gói phần còn ăn tiếp:
– Sao chuyện đó, sớm bỏ nghề . Đây là giúp việc, trả công mà.
Anh Trần đại Nho, :
– Ngươi về hả? Sao về nhà mà tới đây làm chi?
Trần đại Nho ngắm kẹo hồ lô cất, mỉm lòng:
– Có mời đến dạy học cho con nhà họ, hôm nay đến xem học trò thế nào .
Kim đại ca tươi, lộ hàm răng:
– Nhà nào, để dò xem cho!
Motchutnganngo
Trần đại Nho thẳng về phía :
– Đi thẳng, là tiểu lang quân ở phủ Thịnh Quốc Công phía .
Kim đại ca theo hướng :
– À, nhà đó , cần dò nữa, tiểu lang quân nhà họ, là tuyệt.
Trần đại Nho :
– Có , nhưng học trò vẫn do trực tiếp xem xét.
Kim đại ca chút bất phục, khẳng định:
– Hừ, ngươi cứ xem , sẽ chờ ở đây. Nếu đúng như , ngươi hãy mời một串 kẹo hồ lô.
Trần đại Nho gật đầu mỉm .
---
Phủ Thịnh Quốc Công, tiền viện vang lên tiếng thút thít của hạ nhân.
Tông Nhi lệnh cho Ngân Hạnh quỳ , hỏi:
– Ngươi , hai đứa trẻ ai khơi mào ?
Ngân Hạnh sấp đất, nghẹn ngào:
– Thiếp , khi nấu t.h.u.ố.c cho lão phu nhân, phòng chỉ thấy nhị công t.ử đang xoa khí cho lão phu nhân giường.
Tông Nhi tức giận:
– Ngươi ? Trong viện lúc một ai, trùng hợp thế ?
Ngân Hạnh cúi đầu gõ đất:
– Công gia lượng thứ, tất là , bếp thiếu , tưởng nhị công tử, tam công t.ử việc gì, nên dẫn hết chuẩn cơm cho lão phu nhân.
– Công gia lượng thứ! – Ngân Hạnh nức nở.
Các hạ nhân khác cũng đồng thanh:
– Công gia lượng thứ!
Tông Nhi ném chén Ngân Hạnh:
– Mậu Nam, đem lũ tỳ nữ bán hết !
– Vâng!
Tông Nhi Tông Tự Trầm, lệnh Mậu Nam:
– Buộc , đ.á.n.h hai mươi trượng!
Mậu Nam thoáng bối rối, nhanh chóng làm theo.
Tông Tự Trầm vùng vẫy:
– Vì đ.á.n.h ? Rõ ràng là tam lang tổ mẫu cả đời thể học nổi, tổ mẫu tức giận mà phun máu. A! Tông Tự Hữu, sẽ tha ngươi.
Tông Tự Hữu nhị ca đầy căm hận, sợ hãi khom đầu:
– Phụ , tại con, con nên đ.á.n.h nhị ca, xin phụ đ.á.n.h con .
Tông Nhi giận run tay, chỉ tay Tông Tự Trầm:
– Ngươi… còn biện bạch nữa ? Em ngươi nhận , ngươi mãi thế ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhat-ky-xuyen-khong-cua-thang-nam-xui-xeo/chuong-25.html.]
Ông giấu tay ống tay áo.
Tông Tự Hữu nức nở:
– Ngươi cũng giống ngươi, lòng đen tối! Tông Nhi, ngươi mắt mà thấy, ngươi dám đ.á.n.h c.h.ế.t ? Nếu còn sống, để ngươi bắt nạt như ! – Tông Tự Trầm đẩy định buộc .
Tông Nhi run tay trong tay áo, lạnh lùng:
– Đánh!
Bỗng ông giật lấy trượng từ tay Mậu Nam, tự tay đánh.
Trần đại Nho đến cổng phủ Thịnh Quốc Công, lính gác thấy ông đến tìm công gia, liền dẫn tiền viện.
Ông rõ hôm nay xảy chuyện gì, đến nơi thấy đông bao quanh, cảm giác lành, nhưng thể đuổi Trần đại Nho .
Trần đại Nho tiếng trẻ con, tiếng la mắng, bước lên , len giữa đám .
Ông thấy công gia cầm trượng đ.á.n.h một bé bảy tám tuổi, mắt đầy lệ, miệng nghẹn:
– Ngươi làm tổ mẫu tức giận mà c.h.ế.t, ngươi bất hiếu, hôm nay đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!
Ông nghi ngờ nhầm, dựa vai một hạ nhân hỏi:
– Đây là công t.ử nào, lão phu nhân nhà ngươi thật sự…?
Hạ nhân nhíu mày, gật đầu:
– Nhị công tử.
Trần đại Nho tức giận từ trong tâm, nửa ngày mới mắng:
– Bất hiếu bất nhân, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng !
Ông hừ lạnh, bỏ .
Tông Tự Trầm nghiến răng, mắt đầy uất hận, lòng nghĩ:
– Ta thể c.h.ế.t!
Trượng đ.á.n.h mông, đầu choáng váng.
– Công tử! Đừng đ.á.n.h nữa! – Không rõ A Đẳng thoát khỏi tay khác họ nới lỏng, bỗng lao ôm nhị ca.
Tông Nhi phang trượng đầu A Đẳng, A Đẳng ngất , Tông Tự Trầm chợt tỉnh:
– A Đẳng!
– Mậu Nam, kéo xuống! – Mắt Tông Nhi đỏ ngầu, vì đau lòng vì nóng giận.
Mậu Nam hiệu, khác kéo A Đẳng một bên, ông cầm trượng:
– Công gia, để , đừng quá sức, tang sự lão phu nhân còn lo.
Tông Nhi buông trượng:
– Ngươi , nếu c.h.ế.t, đưa tới Tiêu Dao cư, để tự sinh tự diệt.
– Vâng, công gia.
Tông Tự Trầm kiệt sức, ngất .
Trần đại Nho mặt lạnh, đến bên Kim đại ca. Kim đại ca hỏi:
– Sao , Trần đại Nho?
– Tiểu khất sinh , ngươi nhầm , đó là kẻ bất hiếu bất nhân.
Kim đại ca tin:
– Sao thể, chăng ngươi dạy học trò khác với tiểu lang quân ?
– Nhị lang quân phủ công gia, đúng ? – Trần đại Nho vẫn giận, nhiều: – sắp phụ đ.á.n.h c.h.ế.t .
Kim đại ca sững , Trần đại Nho nhị lang quân phủ Thịnh Quốc sắp đ.á.n.h c.h.ế.t !!!
Anh hốt hoảng, suýt quăng kẹo, chạy tới một cửa hàng:
– Chủ quán, đưa bạc, đổi thành đồng, kẹo để đây lát nữa lấy.
Kim đại ca trong túp lều, cầm một nắm đồng:
– Các ngươi tiền ? Ta cho, nhưng ngay lập tức truyền một tin.
– Tiền chia cho các ngươi.
Không ai từ chối, chỉ vài lời nhận tiền, quá tiện lợi.
Kim đại ca sắp xếp xong, vội chạy tới phủ Ngự Sử Trung Thừa Hàn đại nhân, còn thư trao.