Nhật ký xuyên không của thẳng nam xui xẻo - Chương 230: Giả chết (2)

Cập nhật lúc: 2026-01-17 17:17:32
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy Bảo Châu đặt kinh Phật tay t.h.i t.h.ể giường phủi phủi tay, Tam Công Chúa hỏi:

“Xong ? Ta sẽ rời từ ?”

Bảo Châu đầu đáp:

“Lát nữa sẽ ngoài . Mẫu hãy thắp sáng bộ đèn nến trong phòng, đổ dầu đèn trong cái rương khắp phòng. Khi gõ cửa sổ phía , liền đẩy đổ chân nến, sẽ đón ngoài!”

Tam Công Chúa gật đầu:

“Được!”

Sau khi dặn dò xong, Bảo Châu bỗng lớn tiếng :

“Mẫu , vẫn kinh Phật ? Vậy Bảo Châu quấy rầy nữa, con xin lui !”

Tam Công Chúa sững một chút, vội đáp:

“Được, Bảo Châu con lui xuống !”

Bảo Châu ngoài :

“Mẫu , nếu thấy ánh nến tối thì cứ cho thắp thêm, con sẽ cho họ ngay.”

Tam Công Chúa giả vờ như vô tình :

“Bảo Châu, con về , bảo những chờ bên ngoài cũng cần chờ nữa. Đèn nến tự thắp là , đêm nay yên tĩnh kinh cho xong!”

Bảo Châu mở cửa, cung kính đáp:

“Vâng!”

Sau khi Bảo Châu rời , Tam Công Chúa chậm rãi liếc các nha bên ngoài, thản nhiên :

“Các ngươi cũng lui xuống !”

Rồi lập tức khóa chặt cửa .

Mấy nha do phủ công chúa mang theo đều hành lễ:

“Tuân lệnh.”

Chỉ mấy cung nhân do Hoàng hậu sắp xếp vẫn chịu rời . Bảo Châu sớm đoán điều , nàng cau mày, đầy tức giận quát mấy cung nhân :

“Không thấy ? Người trong cung đều vô quy củ như !”

Các cung nhân đành lui xuống. Sau khi họ rời , Bảo Châu cũng sải bước rời khỏi nơi .

---

Tam Công Chúa trong phòng chuẩn xong thứ. Bà nghiêng tựa bên cửa sổ, siết chặt chiếc khăn tay, chờ tín hiệu của Bảo Châu.

Khi trời hửng sáng, chim chóc côn trùng còn kịp kêu, cả cung điện nơi Tam Công Chúa ở trở nên hỗn loạn.

Một tiểu nha từ trong cung hớt hải chạy , chạy hoảng hốt la lớn:

“Cháy ! Mau cứu hỏa!”

đúng lúc ngọn lửa bùng lên, cấm quân trong cung đang đổi ca tuần tra, ai chú ý. Đến khi lửa lan rộng thì thể cứu vãn nữa!

Tiểu cung nữ chạy kêu, một mạch chạy đến Dực Khôn Cung. Thái Hậu giật tỉnh giấc, vội vàng chạy tới nơi ở của Tam Công Chúa.

Vừa bước , bà thấy căn phòng thiêu sập, cùng cảnh Bảo Châu mấy ôm chặt . Bảo Châu hai mắt đỏ ngầu, lớn tiếng gào :

“Mẫu ! Mẫu còn ở bên trong! Thả ! Có tin g.i.ế.c các ngươi !”

Thái Hậu khẽ nhíu mày, sang vị ma ma quản sự trong cung. Ma ma lập tức thuật đầu đuôi chuyện xảy từ sáng sớm.

Thái Hậu đống đổ nát mắt, dùng khăn che miệng mũi, vẻ mặt vốn lạnh lùng giờ trở nên lo lắng:

“Còn mau dọn , cứu Tam Công Chúa!”

Nói xong, bà sang quở trách đám hạ nhân xung quanh:

“Các ngươi làm việc kiểu gì ? Cháy lớn thế , chẳng lẽ bộ trực trong cung đều mù hết ?”

Bảo Châu thấy giọng bà, đầu . Mặt nàng đầy nước mắt, nàng chạy về phía Thái Hậu, nhào lòng bà:

“Hoàng bá mẫu, mẫu con còn ở bên trong!”

Thái Hậu ngoài mặt an ủi:

“Bảo Châu, đừng vội, nhất định sẽ cứu mẫu con, sẽ !”

trong lòng lạnh. Nghe lời ma ma , Tam Công Chúa hôm qua kinh, cho hạ nhân lui hết, thắp nhiều đèn nến. Nghĩ tới thứ t.h.u.ố.c mấy ngày nay bà cho Tam Công Chúa dùng vốn khiến mê man, e rằng là ngủ quên làm đổ chân nến.

Một tay bà vỗ nhẹ lưng Bảo Châu, mắt đống phế tích, trong lòng默念:

A Di Đà Phật!

Chuyện trách bổn cung! Là do ngươi tự bất cẩn! Nói , còn cảm ơn ngươi, nếu đến ngày ngươi bệnh c.h.ế.t, e rằng bổn cung còn tìm một lý do thích hợp!

---

Đến giờ Ngọ, trong tẩm cung Thái Hậu, bà nghiêng dựa ghế, xoa trán, phía bẩm báo: hỏa hoạn trong phòng Tam Công Chúa đúng là do chân nến đổ, hơn nữa lửa bắt đầu cháy từ giường.

Thái Hậu phất tay cho lui xuống, với hai đang phía :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhat-ky-xuyen-khong-cua-thang-nam-xui-xeo/chuong-230-gia-chet-2.html.]

“Hoàng hậu, trong lòng bổn cung thực sự khó chịu, Bảo Châu đến ngất . Hậu sự cứ giao cho ngươi xử lý.”

Hai phía chính là Hoàng hậu và Tông Tự Trầm, cả hai triệu tới ngay khi Thái Hậu hồi cung.

Hoàng hậu gật đầu. Tông Tự Trầm Hoàng hậu, Thái Hậu, dậy hành lễ:

“Mẫu hậu xin bớt đau buồn. Hoàng tẩu nhất định sẽ sắp xếp thỏa hậu sự của Tam hoàng cô. Quận chúa Bảo Châu dù cũng là của Cảnh Vương phủ, nhi thần sẽ đón nàng về chăm sóc chu đáo. Đợi Tam hoàng cô hồi phủ an táng, sẽ để Bảo Châu theo cùng thủ hiếu.”

Thái Hậu ngước mắt Tông Tự Trầm, gật đầu:

“Được, các ngươi lui xuống lo việc !”

Tông Tự Trầm cùng Hoàng hậu rời khỏi cung. Đi một đoạn, Tông Tự Trầm như điều khó , bỗng lên tiếng:

Motchutnganngo

“Hoàng tẩu, tự trầm một việc nhờ, làm phiền hoàng tẩu ?”

Hoàng hậu dừng bước:

“Chuyện gì?”

Tông Tự Trầm :

“Tính tình quận chúa thế nào hoàng tẩu cũng . Khi chuẩn quan tài và đồ dùng, mong hoàng tẩu để Bảo Châu quận chúa tự quyết định. Nếu hợp ý nàng, nàng thật sự sẽ làm ầm lên.”

“Hơn nữa, nàng hiện giờ đau buồn quá độ, e là chịu nổi giày vò.”

Hoàng hậu nghĩ đến dáng vẻ của Bảo Châu, quả thực khả năng nàng sẽ làm loạn, liền gật đầu. Cùng lắm thì cho chuẩn thêm vài cỗ quan tài, để Bảo Châu chọn.

Tông Tự Trầm thấy nàng đồng ý, trong lòng liền yên tâm. Chỉ cần Hoàng hậu cho chuẩn nhiều quan tài, thể lén đưa chiếc quan tài chuẩn sẵn đó, để Bảo Châu chọn.

Như Tam Công Chúa thể thuận lợi xuất cung. Còn chuyện khi khỏi cung, sẽ để Bảo Châu tự lo liệu.

---

Mọi việc diễn đúng như dự tính. Bảo Châu và Tam Công Chúa thuận lợi rời khỏi cung. Trên danh nghĩa, Tam Công Chúa c.h.ế.t cháy trong hỏa hoạn.

Ngày hôm đó, Tông Tự Trầm đang chơi đùa cùng Đại Cẩu trong ngự hoa viên, vô tình gặp tên thái giám từng va Đại Cẩu .

Tông Tự Trầm thấy liền bế Đại Cẩu rời . Sau khi họ xa, tên thái giám quanh một lượt, thấy ai, liền vội vàng lấy một phong thư giấu tảng đá nơi Tông Tự Trầm .

Đó chính là cách gần đây Tông Tự Trầm và Du Thái phi liên lạc với .

---

Ngày hôm khi nhận tin của Tông Tự Trầm, Du Thái phi với gương mặt tiều tụy đến cung của Thái Hậu.

Nàng hành lễ:

“Thỉnh Thái Hậu an khang!”

Thái Hậu kinh ngạc sắc mặt nàng, hỏi:

“Muội đây là làm ?”

Du Thái phi thở dài:

“Hồi bẩm Thái Hậu, mấy ngày gần đây tiểu nhi đêm nào cũng gặp ác mộng, thần lo lắng nên đêm đêm ngủ .”

Hoàng hậu liếc nàng một cái:

“Nếu , ban ngày nên tranh thủ nghỉ ngơi thêm.”

Du Thái phi đáp:

“Thần cũng định thế, nhưng mệnh tiện, ban ngày dù buồn ngủ thế nào cũng ngủ .”

Nói nàng ngẩng đầu Thái Hậu, mục đích của :

“Tính ngày thì hội chùa ở kinh thành sắp bắt đầu, thần xin Thái Hậu cho phép, để thần dẫn tiểu nhi ngoài cầu bình an.”

Thái Hậu nheo đôi mắt phượng dài, vui Du Thái phi:

“Trong cung cũng nơi cầu phúc, hà tất ngoài?”

Du Thái phi cúi đầu:

“Người ngày tự đến chùa cầu bùa bình an thì linh nghiệm nhất, mong Thái Hậu chuẩn tấu.”

Nàng thêm:

“Nếu Thái Hậu cho phép thần xuất cung, xin hãy phái thêm vài cung nhân theo hầu. Mấy nha trong cung của thần đến việc chăm sóc tiểu nhi còn chu , đến chùa e rằng sẽ làm Bồ Tát trách phạt.”

Thái Hậu vốn đồng ý, nhưng đúng lúc sáng nay khá nhiều phi tần hậu cung đến thỉnh an, bà cũng khó từ chối. Lại Du Thái phi chủ động xin phái theo giám sát, cuối cùng bà gật đầu:

“Được, ngày hội chùa đông, bổn cung sẽ phái thêm bảo vệ ngươi!”

Du Thái phi hành lễ:

“Đa tạ Thái Hậu, thần xin cáo lui!”

---

Đến ngày hội chùa, Du Thái phi từ sớm xe ngựa đến chùa. Khi nàng tới nơi, thời gian vẫn còn sớm, trong chùa nhiều .

Nàng quỳ trong đại điện, cúi đầu lễ Phật. lúc , bên cạnh nàng bỗng quỳ xuống một thiếu nữ trẻ tuổi.

Du Thái phi vẫn tiếp tục quỳ, lẩm nhẩm lời cầu nguyện của , nhưng thiếu nữ bên cạnh nhỏ giọng :

“Du Thái phi? Chủ nhân nhà nhắn gửi tin tức gì?”

Loading...