Chương 22: Cầu Phật
Tại Quyển Liên các, Khương Tiểu nương mở tờ giấy Tông Tự Trầm trao tận tay thứ năm, tay lắc đồng cầu, miệng lẩm bẩm:
“Xạ hương…”
Tỳ nữ bước , nhẹ giọng :
“Tiểu nương, hôm nay thấy Đào Hoa ở vườn giả sơn trong viện Đại công t.ử đang .”
Khương Tiểu nương gật đầu, lên, chạm giày đầu hổ giường, với tỳ nữ:
“Hôm nay thời tiết , cũng vườn xem một chút.”
“Tỳ nữ mang theo Ngũ tiểu thư ạ?”
Khương Tiểu nương lắc đầu, bảo tỳ nữ đốt một cây nến, thiêu tờ giấy Tông Tự Trầm trao.
Motchutnganngo
Trong vườn, Khương Tiểu nương như vô tình ngang giả sơn, chợt hỏi:
“Ai đang ở đây?”
Đào Hoa giật , thấy Khương Tiểu nương, vội lau nước mắt, hành lễ:
“Tiểu nương an!”
Khương Tiểu nương nhíu mày, giọng nhẹ nhàng:
“Ngươi thuộc viện nào, ở đây nếu phu nhân thấy, khó tránh trách phạt.”
Đào Hoa lúng túng:
“Thiếp , tiểu nương lầm…”
Khương Tiểu nương tiến thêm hai bước, đưa cho nàng một chiếc khăn, :
“Thôi, xem như hôm nay thấy, nhưng ngươi rốt cuộc thuộc viện nào?”
Đào Hoa chần chừ nhận khăn, đáp:
“Thiếp là Đào Hoa của viện Đại công tử.”
Khương Tiểu nương trợn mắt, ngạc nhiên:
“Hóa ngươi là nàng tỳ nữ phu nhân trách phạt, từ phòng học hạ xuống làm quét sân .”
Nghe , Đào Hoa nín , nước mắt rơi xuống.
Khương Tiểu nương vội an ủi:
“Ấy, cố ý, mau thôi , kể một câu chuyện cho ngươi một chút.”
“Cô gái nhiều sẽ trở nên xí đó.”
Đào Hoa , Khương Tiểu nương, hít mũi, cố ngăn tiếng .
Khương Tiểu nương :
“Lần đầu gặp công gia, làm một chuyện nước mắt. Mới phủ, gì cũng , hôm làm Ngọc Lộ Đoàn định đem cho công gia, công gia vốn yêu thích món , nửa đường gặp công gia, nhận , công gia ăn, cho, khiến công gia .”
“May công gia nhân hậu, tính toán, kể từ đó mới công gia thích Ngọc Lộ Đoàn thế nào, liền thường xuyên đem tới.”
Nói tới đây, Khương Tiểu nương nháy mắt Đào Hoa, nhíu mày, đổi giọng:
“ cũng thấy công gia nổi giận một .”
“Ấy, vì Đại công t.ử xem sách vãn, công gia phát hiện, nhưng công gia chỉ trách mắng vài câu.”
Khương Tiểu nương như tự nhủ:
“Ta cũng hiểu, Đại công t.ử hình như thích những sách đó.”
Đào Hoa chăm chú, bỏ sót chữ nào. Nhìn nàng nữa, Khương Tiểu nương :
“Nói nhiều chuyện linh tinh thôi, Đào Hoa, đừng nữa, đây, Ngũ tiểu thư còn chờ.”
Đào Hoa ngưỡng mộ theo bóng Khương Tiểu nương, nắm chặt khăn trong tay, như đang động viên chính .
Khương Tiểu nương bước sân, tỳ nữ bên cạnh hỏi:
“Tiểu nương, cô và công gia thật sự gặp thế ?”
Khương Tiểu nương :
“Chỉ là chuyện linh tinh để cô thôi, mà ôm Ngũ tiểu thư .”
Trong Sơn Hải đường, Lý Chiếu Nhi tới thăm Lão phu nhân, nhưng kịp gặp mặt.
Tông Tự Trầm bên giường tổ mẫu, mấy ngày qua tổ mẫu dậy khó khăn, Tường Mẫu cố để bà nghỉ ngơi giường.
Tông Tự Trầm luôn ở bên hầu hạ, mỗi ngày trò chuyện với Lão phu nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhat-ky-xuyen-khong-cua-thang-nam-xui-xeo/chuong-22.html.]
Nghe tiếng Lý Chiếu Nhi, Tường Mẫu ngoài :
“Phu nhân, Lão phu nhân mệt, những ngày phu nhân cần tới thăm.”
Lý Chiếu Nhi lo lắng:
“Ta nên mời thêm đại phu tới xem ?”
Tường Mẫu lắc đầu:
“Không cần, Lão phu nhân bạn cũ sắp tới, nhưng đường cảm, đang nghỉ ở ngoại thành, phu nhân mặt đón một chuyến.”
Lý Chiếu Nhi ngạc nhiên, nhưng vẫn đáp:
“Nhi tỳ , để Lão phu nhân yên tâm.”
Lão phu nhân , há miệng, Tông Tự Trầm liền dậy:
“Tổ mẫu, uống nước ?”
Lão phu nhân gật đầu.
Tông Tự Trầm liền múc nước, từng thìa một, nâng lên cho tổ mẫu uống.
Lão phu nhân uống xong, lâu ngủ.
“Tường Mẫu, tổ mẫu ? Đại phu trị khỏi?” Tông Tự Trầm lo lắng, hai tay liên tục vò .
Tường Mẫu thở dài:
“Đại phu do tuổi cao sức yếu, hôm nay tinh thần, hôm mệt mỏi liệt giường.”
Nói xong, Tường Mẫu nghẹn ngào.
Tông Tự Trầm hỏi:
“Có thể nhờ phụ , mời thái y triều đình xem ?”
“Tùy quan chức công gia, sợ khó mời nổi.”
Tông Tự Trầm ghế, tâm thần mệt mỏi, làm . Đại phu ở kinh hầu hết mời.
Thời gian chẳng ai chống , nhưng Tông Tự Trầm vẫn thấy còn nhỏ, tổ mẫu già !
“**Tường Mẫu, tới Đại Từ Tự cầu Phật !”
Tường Mẫu vỗ đùi:
“, đúng, cùng nhị công t.ử tới Đại Từ Tự cầu nguyện cho Lão phu nhân.”
Trong Phật đường, Tông Tự Trầm thành tâm, hai tay chắp tượng Phật, miệng lẩm bẩm cầu tổ mẫu phục hồi.
Rồi quỳ xuống, hai tay đặt đầu, nhẹ nhàng lễ bái.
Đứng lên, nhận ba nén nhang Tường Mẫu trao, trang nghiêm cắm lư hương.
“Đi thôi,” Tông Tự Trầm sang Tường Mẫu.
Ra khỏi Phật đường, xuống bậc thang, một phu nhân dẫn theo thiếu nữ trẻ ngược, Tông Tự Trầm khẽ né sang, để họ .
Phu nhân chào :
“Ngươi tới đây, cầu Phật cho phu quân, mong Ngài phù hộ, kỳ thi xuân chắc chắn đậu cao.”
“Con dâu hiểu, thưa bà.”
“Nghe Thượng hoàng yến tiệc xong kỳ thi xuân, nếu phu quân đậu cao, lẽ diện kiến Long nhan.”
Thiếu nữ trẻ kéo tay phu nhân, nhỏ:
“Bà, chúng mau cầu Phật, bảo hộ phu quân sớm đậu cao là .”
“Hừ! Cần gì cô !”
Tông Tự Trầm , để ý nhiều, cùng Tường Mẫu bước nhanh rời .
Trên đường về, hỏi:
“Tường Mẫu, bạn cũ tổ mẫu đang ở , xa phủ bao nhiêu?”
Tường Mẫu nghĩ một lát:
“Ít nhất mười mấy ngày đường, bà cũng khỏe, phu nhân , khứ hồi cũng mười mấy ngày.”
“Chuyện gì thế, nhị công tử?”
Tông Tự Trầm lắc đầu:
“Không , chỉ là hy vọng đến sớm, tổ mẫu thấy sẽ khỏe mạnh hơn.”