阮 Tịch lớn giọng đáp:
“Hạ quan tuổi cao, cả đời e là còn hy vọng về Thượng Kinh. Nếu chuyến thành công, con cháu cũng thể thoát khỏi vùng Bắc Đô khổ hàn .”
Hoa Thần Xuyên :
“阮 Tịch, hôm nay ngươi những lời , bản vương đáp . chỉ cần một tờ đơn tố cáo dâng lên, e rằng cả nhà già trẻ các ngươi đến cả vùng đất khổ hàn Bắc Đô cũng còn chỗ dung !”
阮 Tịch phủ phục xuống đất, nghiêm giọng :
“Thần lấy tính mạng và gia sản đ.á.n.h cược hùng tâm tráng chí của Vương gia!”
Ông dập đầu:
“Nếu Vương gia yên tâm, thần nguyện đưa nữ nhi trong phủ.”
Hoa Thần Xuyên khẽ nheo mắt, 阮 Tịch đang đất. Hắn nghĩ, là phiên vương trấn giữ đất phong, về Thượng Kinh, trừ phi phụ hoàng hạ chiếu.
Đương nhiên còn một con đường khác, cực đoan hơn. Mà 阮 Tịch chính là đang xúi giục lựa chọn con đường đó.
Nếu lúc đồng ý với 阮 Tịch, nạp nữ nhi của đối phương phủ, thể trói chặt 阮 Tịch với cùng một con thuyền, thể trong tương lai xa, thực sự nắm Bắc Đô trong tay.
nếu đáp ứng, đến lúc buộc chọn con đường , còn thể nhanh chóng khống chế Bắc Đô ?
Hắn lạnh giọng hỏi:
“Nghe 阮 đại nhân bốn con trai, ba con gái?”
Hắn chậm rãi tiếp:
“Chi bằng đưa một trai một gái Vương phủ. Nghe ngũ nữ và lục t.ử là song sinh?”
Một nữ nhi, khi xảy chuyện thì bỏ cũng đành bỏ. Hoa Thần Xuyên vẫn chút yên tâm. Trước đó dò hỏi, lục t.ử của 阮 Tịch là đứa thông tuệ nhất trong các con.
Đã thì cả hai, như sợi dây giữa và 阮 Tịch sẽ càng buộc chặt hơn.
阮 Tịch đột ngột ngẩng đầu. Ông vốn quyết định đưa ngũ nữ tới, ngờ Vương gia cả lục tử.
Trong lòng ông chấn động. Lục t.ử thiên tư thông minh, là niềm hy vọng của cả gia tộc. Nếu việc thành, đứa trẻ triều làm quan, ắt sẽ làm rạng danh môn hộ.
Xem Vương gia vẫn tin ông. ông thể từ chối. Cho dù mất một đứa con trai, ông vẫn còn ba con trai khác, vẫn còn cháu nội.
Ông khẽ gật đầu:
“Vâng, Vương gia. Ngày khác thần sẽ đưa một đôi nhi nữ Vương phủ.”
Hoa Thần Xuyên xuống ghế, lạnh:
“Sao? 阮 đại nhân nhanh chóng khiến Thượng Kinh triệu hồi, tống đại lao ?”
Bây giờ đưa con cái , chẳng chẳng bao lâu Thượng Kinh sẽ qua quá mật thiết với quan viên địa phương .
阮 Tịch lập tức phản ứng:
“Vâng, , … là thần hồ đồ.”
Hoa Thần Xuyên khoát tay, bảo ông dậy:
“阮 đại nhân, bất luận ngươi mang tâm tư gì, hiện tại bản vương chỉ an phận thủ thường.”
“阮 đại nhân hiểu ?”
阮 Tịch chắp tay:
“Hạ quan hiểu!”
Vương gia ẩn chờ thời, ông hiểu!
Cuộc trò chuyện kết thúc, 阮 Tịch cáo lui. Trong lòng ông vô cùng sảng khoái, dường như thấy cảnh tượng vinh quang khi về Thượng Kinh.
Hoa Thần Xuyên theo bóng lưng 阮 Tịch rời , thầm nghĩ: tâm tư như cũng . Bất kể chọn con đường nào, 阮 Tịch đều thể lợi dụng.
Chỉ là việc đáp ứng nạp con cái của 阮 Tịch phủ khiến phần phiền muộn.
Hắn sang dặn Từ Hắc Đại ngoài cửa:
“Hôm nay những lời ở đây, một chữ cũng với Vương phi, đặc biệt là chuyện nạp phủ.”
Hoa Thần Xuyên nhíu mày. Trước từng hứa với Tông Tự Trầm sẽ nạp .
Từ Hắc Đại âm thầm bĩu môi:
“Vâng, Vương gia.”
Hoa Thần Xuyên tiếp:
“Đem những thư sách 阮 đại nhân mang tới đặt thư phòng, lát nữa bản vương sẽ xem.”
Rồi hỏi:
“Vương phi ? Đã về chủ viện ?”
Lý Mạc đáp:
“Thuận công công Vương phi kiểm tra kho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhat-ky-xuyen-khong-cua-thang-nam-xui-xeo/chuong-132-nap-thiep.html.]
Hoa Thần Xuyên gật đầu, nhấc chân về phía thư phòng.
Ở bên cạnh chủ viện, Khổng ma ma vẫn luôn để ý động tĩnh. Vừa thấy Vương gia về chủ viện, bà liền vội vàng chạy về tả viện. Ở tả viện, Bảo Châu đang nấu canh giải rượu, những lời của phu nhân họ 阮 kích thích nàng.
Nàng cảm nhận nguy cơ từng , thể chờ thêm nữa. Nàng quyết định tối nay tay.
Lúc Khổng ma ma trở về :
“Quận chúa, Vương gia về chủ viện . Vương phi tra kho ở viện bên, nhất thời về .”
Bảo Châu hạ tay áo xuống, bảo nha múc canh xong, dặn một nha :
“Đem canh đưa cho Vương gia, là canh giải rượu.”
Sau đó nàng với Khổng ma ma:
“Ngươi sang hữu viện canh chừng, thấy Tông Tự Trầm trở về thì lập tức cho báo . Ta chủ viện .”
Thuốc cần một thời gian mới phát tác, Bảo Châu định ngay. Nếu chờ trong viện, chẳng khác nào cho khác nàng hạ thuốc, chỉ đợi d.ư.ợ.c hiệu phát tác.
Lúc Tông Tự Trầm quả thật đang kiểm tra đồ trong kho, sắp xong . Khi lật tới trang cuối của sổ sách, đống đồ chất mặt, bỗng cạn lời.
Motchutnganngo
Hắn thiếu mất một quyển sổ, để quên ở thiên sảnh .
Phương Thần :
“Vương phi, nô tỳ lấy cho ngài.”
Tông Tự Trầm khoát tay:
“Thôi, trời cũng muộn , về . Không tra nữa, để mai.”
Mấy cùng khóa kho, chuẩn về.
Tông Tự Trầm :
“Đi lối cửa xa , tiện thể từ cổng lớn của Vương phủ, ngang thiên sảnh thì lấy luôn quyển sổ.”
Hắn nghĩ nếu từ hữu viện thì vòng tiền viện về chủ viện, quá phiền phức.
Thế là theo lối phía .
Vì , Khổng ma ma chờ ở hữu viện mãi cũng thấy Tông Tự Trầm.
Còn bát canh giải rượu mà Bảo Châu sai mang tới, đưa thẳng thư phòng.
Sơ Đồng nhận lấy, đặt lên án thư:
“Vương gia, là canh giải rượu quận chúa sai đưa tới.”
Hoa Thần Xuyên ngẩng đầu, ừ một tiếng, hỏi:
“Vương phi về ?”
Sơ Đồng đáp:
“Chưa ạ, nô tỳ xem thử.”
Sơ Đồng , Hoa Thần Xuyên mới nhớ định bảo nàng đem canh giải rượu đổ .
trong phòng lúc chỉ còn một , những khác đều ngoài cửa. Hắn nghĩ thôi, lát nữa đổ cũng .
Tông Tự Trầm cầm sổ sách về hậu viện. Bảo Châu chuẩn xong, nhưng nhận tin từ Khổng ma ma.
Nàng chút chờ nổi, bèn về phía chủ viện.
Ở cửa chủ viện, nàng thấy vạt áo của Tông Tự Trầm.
Nàng chỉ chậm hơn Tông Tự Trầm đúng một bước.
Bảo Châu tức giận bỏ . Nếu trong viện chỉ một Cảnh Vương, nàng nhất định sẽ .
Như chuyện sẽ đúng như nàng dự tính.
bây giờ Tông Tự Trầm cũng về, nàng chung với Tông Tự Trầm để lựa chọn, càng thể chấp nhận việc chọn.
Nàng thấp giọng mắng một câu:
“ là tiện cho , hồ ly tinh!”
Rồi nàng tức tối với nha bên cạnh:
“Khổng ma ma ? Bảo một cũng xong, bà ăn hại !”
Tông Tự Trầm Bảo Châu ở ngay phía . Hắn viện vì chuyện với Hoa Thần Xuyên.
Chính là về những lời của phu nhân họ 阮. Hắn cho Hoa Thần Xuyên đàn bà đó kỳ quái đến mức nào, cũng để đề phòng 阮 Tịch, dù hai là vợ chồng.
Thấy hạ nhân cửa thư phòng, Hoa Thần Xuyên ở bên trong.
Hắn ngoài cửa :
“Vương gia, nhé.”
Nghe , khóe mày Hoa Thần Xuyên nhuốm ý :
“Vào .”