Editor: Trang Thảo.
"Vậy đồ ?" Tôi nghi hoặc hai tay trống trơn của .
Lục Dã im lặng một lúc áy náy : "Xin , để mua ."
Nói xong định xuống lầu, vội kéo , nhẹ giọng bảo: "Không cần mua nữa , trong nhà còn nhiều đồ."
"Ừm, nấu cơm."
Anh dép thẳng bếp. Lạ thật. Bình thường mỗi khi về là chờ ở cửa, cổ họng phát tiếng gầm gừ ngớt. Vậy mà hôm nay im lặng. Ngay cả lúc thái rau cũng lơ đãng rõ rệt. Chiếc đuôi xù vốn quấn quýt bên giờ rủ xuống, mang vẻ uể oải.
Lục Dã thật kỳ lạ. Anh làm ?
Lục Dã cứ kỳ quái như suốt mấy ngày liền. Anh vẫn gầm gừ, vẫn “đói”, nhưng chỉ quy củ bên cạnh, chằm chằm bằng ánh mắt đen sâu khó đoán.
Trái , chính mới là nhịn mà chủ động hôn lên mặt , nghịch đến mức cái đuôi xù cũng ướt sũng. Việc nhà Lục Dã vẫn làm đều đặn, thậm chí càng lúc càng , khiến một kẻ lười như ngày càng ỷ .
Thế nhưng, nhiều tan làm về nhà đều thấy Lục Dã . Anh cứ thần thần bí bí, chẳng đang làm gì. Có thật sự nhịn mà hỏi: “Lục Dã, gần đây chuyện gì ?”
Anh sói đang giúp giặt tất liền lầm bầm đáp: “Không gì, chỉ là hình như tìm thấy nhà của .”
Tôi kinh ngạc: “Thật ? Vậy thì quá . Có cần xin nghỉ phép để cùng xác nhận nhận gì đó ?”
“Không cần , tự là , chỉ là...”
Anh vắt khô đôi tất ướt, đầu , đôi môi mím chặt: “Ôn Dư, thể ngoài vài ngày ?”
Lòng chùng xuống, thật sự Lục Dã rời chút nào. Ngoại hình, cử chỉ và khí chất cao ngạo toát từ đều cho thấy Lục Dã chắc chắn thú nhân cấp thấp. Tôi mơ hồ đoán đây thể là một quý công t.ử thú nhân thuộc tầng lớp thượng lưu, chỉ là vô tình mất trí nhớ mua về.
Nếu thì ? Nếu nhớ chuyện cũ chê bai kẻ tầm thường như thì ? Nếu nhận khác làm chủ nhân thì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhan-vien-tu-van-bao-thu-nhan-cua-toi-dang-doi-chuyen-do/chuong-5-anh-soi-tam-su-nang-ne.html.]
Thế nhưng khó khăn lắm mới tìm thấy , thể nhẫn tâm giữ . Hơn nữa, thấy cứ phiền muộn, nặng lòng như . Cuối cùng, thở dài: “Vậy .”
Sự đồng ý của khiến Lục Dã bất ngờ. Anh bằng ánh mắt sâu thẳm, trịnh trọng : “Ôn Dư, nhất định sẽ về.”
Tôi tin lắm. tối nay, dĩ nhiên sẽ để sói rời dễ dàng như . Tôi thu hồi vốn chứ. Bỏ bao nhiêu tiền mua về, thể chỉ dừng ở ôm hôn bắt làm việc nhà. Kiểu gì cũng ăn một bữa cho trò.
Thế là cố ý đẩy xuống giường, từ cao xuống, giả vờ thô lỗ lệnh: “Mau cởi quần áo , hầu hạ một đêm mới .”
Gần đây âm thầm tìm hiểu ít tài liệu, lý thuyết thì đầy , chỉ thiếu thực hành. Lục Dã ngoan ngoãn cởi áo. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, hình cực phẩm của hiện rõ ràng. Cơ bụng tám múi, vòng eo săn chắc, đường nét cơ thể kéo dài ẩn lớp quần ngủ.
Tôi nuốt nước bọt, tim đập thình thịch như đ.á.n.h trống.
“Cởi xong .”
“Cởi luôn cả quần . Một sói ngoan ngoãn tự giác, hiểu ?”
“Ôn Dư.”
Anh nhúc nhích, chỉ ngước mắt , nắm lấy tay đặt lên dây buộc quần: “Cậu cởi giúp , vì tất cả những gì thuộc về đều là của .”
“Chủ nhân.”
Cách xưng hô đầy phục tùng khiến chân mềm nhũn. Trong lúc còn đang ngơ ngẩn, trở tay đè xuống.
Trang Thảo
Ơ, cởi quần của ?
Một đêm hỗn loạn trôi qua. May mà hôm là thứ bảy, cần lo chuyện dậy nổi sẽ trừ tiền chuyên cần. Chỉ là khi ôm mông, nghiến răng tỉnh dậy thì Lục Dã biến mất. Bữa sáng chuẩn xong, quần áo cũng gấp gọn.
Tôi sờ lên đôi môi c.ắ.n rách, tức giận đ.ấ.m khí mấy cái. Người sói biến mất thì thôi , đằng m.ô.n.g còn nở hoa nữa. Bị tính kế .
Tôi ngẩn ngơ bẹp ở nhà hai ngày, đó tiếp tục làm vì tiền chuyên cần. Cuộc sống vẫn bình lặng và tẻ nhạt như cũ. Chỉ thỉnh thoảng thấy vài món đồ nhỏ Lục Dã để , mới thẫn thờ một lúc, cả toát vẻ uể oải.
Không nhận ? Gia đình đối xử với ? Anh khôi phục ký ức ? Đã nửa tháng trôi qua, cũng còn đau nữa, về ?