Chị nhân sự đã hồi thần, vội vàng bảo anh ta đừng nói nữa.
Tôi tiếp tục vẽ vào giấy: “À, mấy người còn nói có một thỏa thuận cạnh tranh, nói là muốn tôi ký mười năm? Thực ra ba mươi năm cũng được, mỗi tháng theo quy định trả cho tôi 30% lương trước đây làm bồi thường, tôi cũng không phải không cân nhắc để ký. Mười năm tính ra là hai mươi mốt vạn sáu, ba mươi năm là sáu mươi bốn vạn tám, năm mươi năm là một trăm linh tám vạn, chỉ với một ít tiền như vậy mà muốn tôi biến mất trong ngành này, mấy người kiếm lời rồi.”
“Tiêu Nguyệt Nguyệt! Cô có biết xấu hổ không?”
Lần này bà chủ nhỏ thật sự đã tức giận.
Thế này mà đã tức giận sao?
Bên cạnh còn có những tiếng an ủi nhỏ từ những người khác, xem ra đã có cuộc họp toàn thể văn phòng gọi điện cho tôi.
Tôi từ từ nói: “Chị Vương, số tiền 347551.7 của tôi khi nào chuyển cho tôi vậy? Dù sao cũng là đồng nghiệp một thời, chị làm nhân sự mà tôi cũng đã từng dẫn dắt chị, cho chị chút thể diện, phần một đồng bảy tôi không lấy nữa.”
Chị nhân sự lần này phải cố gắng kiềm chế cơn tức giận của mình, giả vờ cười: “Nguyệt Nguyệt, điều này không đúng, công ty không sa thải cô, sao có thể tính là bồi thường được? Đừng làm khó tôi nhé.”
Tôi cười: “Nếu không tính phần này, vẫn phải bồi thường. Chị quên rồi sao, bà chủ nhỏ nói là muốn tiết kiệm tiền, công ty chúng ta không đóng bảo hiểm xã hội theo đúng thực tế. Theo luật lao động, nhân viên có quyền nghỉ việc bất cứ lúc nào và yêu cầu công ty bồi thường gấp đôi. Dùng lý do này để lấy tiền cũng được, như vậy có phải làm khó cô không?”
Vừa nói ra những lời này, tôi nghe thấy bên kia cuộc họp điện thoại có người hỏi rất nhỏ: “Thật sao? Thật sự có thể nghỉ bất cứ lúc nào và vẫn nhận bồi thường sao?”
“Luật viết vậy thì sao có thể giả được?” Tôi cười: “Nếu không tin, mấy người hỏi chị Vương, chị ta làm bên nhân sự mà, rất chuyên nghiệp.”
“À, đúng rồi, chị Vương, khi nào có thời gian, hãy gửi cho tôi số điện thoại của trung tâm hòa giải lao động trên bàn tôi. Lỡ sau này cần dùng đến thì sao — — ”
Bình thường tôi là người dễ nói chuyện.
Không có chuyện gì cũng tự mình làm việc, không quá quan tâm đến lương bổng, chậm vài ngày cũng chưa bao giờ phàn nàn.
Sự thông cảm và dịu dàng trong mắt họ chỉ là sự dễ dãi và dễ bị nắm bắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nhan-vien-cu-sau-khi-bi-sa-thai/4.html.]
Bây giờ, tôi bị chèn ép trong cuộc họp, phòng họp lại được dọn dẹp sạch sẽ một lần nữa, nghe thấy có tiếng kéo ghế, một số người đi ra, lại có người vào, đóng cửa lại.
Đám tay sai của bà chủ nhỏ vẫn còn ở đó.
Nguyên nhân chính mà nhân sự gọi điện cho tôi là vì phát hiện trong máy tính của tôi không có gì hữu ích.
Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên MonkeyD_vui lòng không re-up ra ngoài.
Họ muốn tôi quay lại làm tốt công việc cuối cùng.
Đôi khi, tôi cũng khâm phục sự mặt dày và trí tuệ của đám lãnh đạo này.
Mặt dày càng dày, đầu óc càng ngu muội, họ thật sự coi sự lịch sự của nhân viên khi đang làm việc là uy tín của chính họ, không biết rằng, rời khỏi vị trí đó, họ chả là cái gì.
Điện thoại im lặng một chút, bên kia đã tìm được cách khác.
Bắt đầu mềm mỏng.
“Nguyệt Nguyệt, tôi biết cô có tình cảm với công ty, thực ra chúng tôi cũng không phải không cho cô cơ hội. Cô có thể tiếp tục quay lại làm việc, vẫn ở vị trí cũ. Nhưng bây giờ công ty không có hiệu quả tốt, cô cũng biết, chúng tôi sẽ điều chỉnh một chút về hiệu suất, giảm một ít, và sẽ chia sẻ chi phí giữ lại vị trí của cô sang các vị trí khác, tất cả chúng ta đều là anh chị em, cùng gánh vác.”
Có phải để tôi trở thành mục tiêu của tất cả mọi người không?
Tôi uống một ngụm nước: “Người khác chỉ vẽ bánh, còn mấy người thì vẽ bùa à. Vương Quý Trân, Lý Kỳ Tài, Lưu Á Á, mấy người thấy tôi có giống như kẻ ngốc không?”
Lý Kỳ Tài lại không nhịn được: “Nguyệt Nguyệt, đừng có mà đắc ý, tôi cũng từng làm nhân sự, chúng tôi không sa thải cô thì cô có thể làm gì? Cô không đủ khả năng cho vị trí này, sẽ điều cô sang vị trí quét dọn, đi quét nhà vệ sinh nam!!”
Tôi ừ một tiếng: “Nhìn ra rồi. Đã từng làm nhân sự, nhưng không làm được nhân sự nên giờ làm tay sai, Lý Kỳ Tài, việc giúp bà chủ sơn móng tay có đẹp không? Ông chủ có biết anh tài giỏi như thế này không?”
“Cô!! Đừng có nói bậy! Tôi chỉ lấy sơn móng tay cho giám đốc Lưu thôi! Ông chủ — — — — Này, nghe tôi nói.”
Ồ, cái tên này hôm nay rảnh rỗi, thật sự cũng ở đây.
“À, sơn móng tay à. Sơn móng tay độc hại nhiều, bớt sơn đi. Nói thật, hôm nay tôi đi bệnh viện, bác sĩ nói tôi bị thoát vị đĩa đệm, chính là lần trước công ty chưa mua bảo hiểm mà bị ngã, video bị làm thành biểu cảm truyền trong nhóm công ty lần đó — — — — — Bác sĩ dặn tôi phải nghỉ ngơi cho tốt, còn phải nhập viện, không thể không có giấy nghỉ bệnh, còn bảo tôi có thời gian điều trị, bảo tôi đừng lo công ty vi phạm pháp luật, hãy chữa trị cho tốt. Khi hết thời gian điều trị, khuyên tôi nên đi làm định mức sức lao động — — — — — — Tôi không hiểu lắm. Quản lý Lý, chị Vương, mấy người đều làm nhân sự, hãy cho tôi biết quy trình này làm thế nào?”