Nhân vật phản diện lúc nào cũng thèm khát tôi - Chương 42: Trùm trường, mời anh ăn kẹo (Phần 10)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-09 02:17:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt Thích Nguyên khẽ chớp, vẻ xa cách và u ám mặt mày tiêu tán ít. Hắn cúi đầu, dùng ngón tay gãi nhẹ cằm Nguyễn Đường, tựa như đang trêu đùa một chú mèo con: "Sao thế, ngủ cùng ?"

Nguyễn Đường trợn tròn hai mắt. Cậu nghiêng đầu , trốn tránh ánh mắt của Thích Nguyên, thế nhưng chiếc cổ cùng đôi vành tai lộ đều nhuốm một tầng ửng đỏ nhàn nhạt. Cậu lí nhí lên tiếng tự biện minh cho : "Làm gì ."

Cậu túm lấy chiếc chăn lông nhỏ, những ngón tay trắng trẻo gắt gao siết chặt, mang theo chút bất an cùng e lệ.

Thích Nguyên đặt máy sấy xuống, vươn tay vuốt ve đuôi tóc Nguyễn Đường. Hắn rũ mắt, độ cong khóe môi trĩu xuống, cất giọng nhẹ nhàng: "Giận ?"

Nguyễn Đường vùi xuống lớp chăn, hầm hừ cuộn tròn thành một cục. Nghe thấy Thích Nguyên hỏi chuyện, vẫn thò đầu khỏi mép chăn, rầu rĩ đáp: "Không ."

Cậu mới thèm giận Thích Nguyên .

Trước chẳng ai chịu chuyện với Thích Nguyên. Cha của Thích Nguyên luôn dùng bạo lực đối xử với , ngay cả bạn duy nhất là Hứa Diệu, thực chất cũng mang theo tâm tư lợi dụng.

Cứ nghĩ đến những điều , Nguyễn Đường thấy chút đau lòng cho Thích Nguyên.

Cậu tuyệt đối sẽ tức giận với Thích Nguyên. Cậu bảo vệ Thích Nguyên thật , để cho bất cứ kẻ nào làm tổn thương Thích Nguyên.

Nghĩ như , Nguyễn Đường giấu lớp chăn lông khẽ vung vẩy "móng vuốt" nhỏ của , thần sắc cực kỳ nghiêm túc.

Thích Nguyên Nguyễn Đường đang lẩn trốn lớp chăn lông. Cậu cuộn thành một cục, chỉ để lộ đôi mắt hoa đào tròn trịa. Ánh mắt long lanh ướt át lén lút , thần sắc vô cùng ngoan ngoãn, hệt như đang nghiêm túc suy ngẫm chuyện gì đó.

Thi thoảng dùng đôi mắt nhỏ liếc một cái. Giống hệt một chú mèo con linh động và ngoan ngoãn.

Nơi đầu quả tim Thích Nguyên bắt đầu nóng lên. Hắn bật trầm thấp một tiếng, khom vươn tay, ôm trọn cả Nguyễn Đường lẫn chiếc chăn lông lên: "Được , bây giờ cũng còn sớm nữa, phòng ngủ thôi."

Nguyễn Đường ngoan ngoãn gọn trong lồng n.g.ự.c Thích Nguyên. Cậu tựa đầu n.g.ự.c , bên tai văng vẳng nhịp tim đập trầm mạnh mẽ của Thích Nguyên. Cậu ngẩng đầu lên, liền thể thấy đường cằm sắc nét lưu loát cùng với hầu kết quyến rũ của .

Bên ngoài chợt lóe lên một tia sáng trắng chói lòa, ngay đó một tia sét đột ngột giáng xuống. Nương theo một tiếng nổ "Ầm vang" chát chúa, tựa hồ chấn động đến mức cửa kính cũng run rẩy theo. Đèn điện trong nhà "Lạch cạch" một tiếng, phụt tắt ngấm.

Nguyễn Đường chút hoảng loạn, tiếng sấm nổ vang rền làm màng nhĩ cũng tê dại cả . Cậu vội vã ngẩng đầu lên, trong bóng tối mù mịt nhanh chóng xem thử tình hình của Thích Nguyên . Thế nhưng mới ngẩng lên, môi va đập thật mạnh một thứ gì đó.

"Ưm..."

Thích Nguyên dồn dập thở dốc một tiếng, cả đều căng cứng ít. Yết hầu khẽ trượt lên xuống, tựa hồ đang cố sức đè nén điều gì.

Nguyễn Đường vội lùi một . Ban nãy cảm nhận rõ mồn một cảm giác làn da mềm mại cùng với xúc cảm lành lạnh chạm môi .

Trong nhà tối đen như mực, cái gì cũng .

Tình cảnh khiến nhớ thời gian , khi còn hóa hình, mới khai mở linh trí. Lúc cha , cả ngày chỉ trốn chui trốn lủi trong khu rừng rậm rạp, nơm nớp lo sợ sẽ con dã thú nào đó lao ngoạm một cái ăn thịt luôn.

Mỗi khi màn đêm buông xuống, khu rừng trở nên u ám tĩnh mịch, tán lá cây xào xạc đu đưa theo gió, luôn cảm giác ẩn sâu trong bóng tối là những con dã thú ăn thịt đang rình rập, lao c.ắ.n nuốt bụng. Bản tính loài thỏ vốn dĩ vô cùng nhát gan.

Nguyễn Đường rúc sâu lồng n.g.ự.c Thích Nguyên, gắt gao nắm chặt vạt áo của . Tuy chút sợ hãi, nhưng Thích Nguyên ôm trong bóng tối sẽ thuận tiện cho lắm. Cậu cố đè nén nỗi khiếp đảm nơi đáy lòng, nhỏ giọng : "Cậu bỏ xuống ." "Cậu ôm thế , tiện ."

Thích Nguyên dùng tay vỗ vỗ vuốt ve tấm lưng Nguyễn Đường. Động tác nhẹ nhàng, ngữ khí cũng mang theo một chút độ ấm, hệt như đang dỗ dành: "Đừng sợ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhan-vat-phan-dien-luc-nao-cung-them-khat-toi/chuong-42-trum-truong-moi-anh-an-keo-phan-10.html.]

Hắn sờ soạng mò đến bên sô pha, cẩn thận đặt Nguyễn Đường xuống. Thế nhưng bàn tay vẫn như cũ nắm chặt lấy tay , nhất quyết buông .

Thích Nguyên mò mẫm tìm chiếc đèn pin trong ngăn kéo tủ bên cạnh. Sau khi bật sáng, trong phòng liền thêm một luồng ánh sáng chói lọi, gian xung quanh xem cũng còn đáng sợ đến nữa.

"Hẳn là tiếng sấm lớn quá nên sập cầu d.a.o ." Đường dây điện của căn hộ thuộc kiểu cũ, tiếng sấm nãy nổ quá lớn chấn động đến công tắc nguồn điện, khiến nó tự động ngắt mạch.

Thích Nguyên nhờ Nguyễn Đường cầm đèn pin chiếu sáng cho , còn bản thì tới chỗ công tắc nguồn. Sau khi gạt công tắc điện lên, cả căn phòng bừng sáng trở .

Nguyễn Đường theo bản năng đưa tay dụi dụi mắt. Cậu ngẩng đầu Thích Nguyên, thế nhưng ánh mắt khựng một nhịp, khuôn mặt thoắt cái đỏ bừng.

Yết hầu của Thích Nguyên chút ửng đỏ, giống hệt như ai đó c.ắ.n cho một cái. Thoạt qua, chẳng khác nào một dấu hôn vô cùng ái .

Nguyễn Đường lập tức đưa tay ôm chặt lấy mặt . len lén hé kẽ hở giữa các ngón tay để trộm biểu cảm của Thích Nguyên, lắp bắp : "Tôi... cố ý ."

Thích Nguyên khựng một chút, đầu ngón tay vươn lên khẽ chạm nơi đó. Ánh mắt thâm thúy, độ cong nơi khóe môi nhếch lên: "Lúc , nên là sẽ chịu trách nhiệm với ?" "Dù chuyện cũng tính là tiếp xúc da thịt còn gì."

Những ngón tay của Nguyễn Đường cuộn . Cậu nghiêng đầu Thích Nguyên, nghiêm túc ngẫm nghĩ một hồi lâu mới lên tiếng đáp trả: "Làm gì chứ."

Tuy rằng rõ ràng lắm về những chuyện , ký ức cũng vô cùng m.ô.n.g lung, nhưng cứ cảm giác tựa hồ từng ai đó dạy cho . Tiếp xúc da thịt mật, căn bản là như thế .

Thích Nguyên thấy lừa gạt Nguyễn Đường, bèn thu ý mặt. Hắn cau mày, vẻ mặt trở nên lãnh đạm như cũ. Ngón tay gõ gõ lên vệt đỏ ngay yết hầu của : "Vậy cái , tính giải quyết thế nào đây?"

Thanh âm của tuy lãnh đạm, hệt như bông tuyết rơi đọng mũi kim của lá tùng bách mùa đông, phảng phất lạnh nhè nhẹ, nhưng êm tai đến lạ kỳ.

Nguyễn Đường phồng phồng gò má, ngoan ngoãn nghiêng đầu, phơi bày chiếc cổ trắng ngần mềm mại: "Vậy ... c.ắ.n ."

Thích Nguyên ngoắc ngoắc ngón tay với Nguyễn Đường. Một bàn tay ấn giữ lấy bả vai , đó cúi đầu xuống. Hơi thở lạnh lẽo phả lên làn da Nguyễn Đường, khiến nhịn khẽ co rúm .

Nguyễn Đường mở to mắt Thích Nguyên nhanh chậm cúi đầu xuống. Chóp răng nhọn hoắt tì sát làn da mềm mại, động tác tỏ cực kỳ rụt rè kiềm chế. Cử chỉ quen thuộc bất giác làm Nguyễn Đường liên tưởng đến những con ma cà rồng của thế kỷ , thần bí ưu nhã.

Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, một chút xúc cảm ướt át xẹt qua bả vai , giống như một nụ hôn ái hàm hồ lướt qua.

"Cậu làm cái gì !" Mặt Nguyễn Đường đỏ bừng bừng bốc nóng hầm hập, tim đập thình thịch. Thế nhưng dám đưa tay đẩy Thích Nguyên . Hoặc thể , đối mặt với Thích Nguyên, luôn mang theo sự nhu thuận và ngoan ngoãn vô điều kiện.

"Cắn ," Thích Nguyên khẽ nhướng mày, thần sắc nhạt nhòa mà cực kỳ tự nhiên, tựa hồ cảm thấy hành động của điểm nào kỳ quái: "Có chỗ nào đúng ?"

Những lời của Nguyễn Đường nghẹn ứ ở cổ họng, rặn thế nào cũng thốt nổi. Cậu chỉ đành trợn tròn đôi mắt, phùng mang trợn má thở phì phì lườm Thích Nguyên. "Móng vuốt" nhỏ giơ lên vung vẩy thị uy, nom hệt như một chú mèo con đang xù lông.

Thích Nguyên bế bổng Nguyễn Đường phòng ngủ của . Hắn chỉ bật một chiếc đèn ngủ với ánh sáng mờ nhạt, nhét gọn Nguyễn Đường trong lớp chăn ấm. Những ngón tay vuốt ve làm gọn mái tóc đang rối bời của : "Ngủ ."

Nguyễn Đường lưng với , khẽ hừ một tiếng. Nhìn bộ dạng là vẫn còn đang giận dỗi.

Thế nhưng bao lâu, khi ngủ say, theo thói quen lật , quờ quạng tìm cánh tay của Thích Nguyên, rúc cả sâu trong lồng n.g.ự.c . Đợi đến khi cọ cọ tìm một tư thế thoải mái nhất, mới an chìm giấc ngủ.

Thích Nguyên lặng lẽ chăm chú ngắm khuôn mặt ngoan ngoãn, mềm mại cùng đôi môi hồng nhạt đang khẽ hé mở của Nguyễn Đường. Ánh mắt bất giác tối sầm vài phần.

Hắn vươn tay vén gọn lọn tóc mái lòa xòa trán Nguyễn Đường, đó cúi xuống đặt một nụ hôn vô cùng mềm mại lên trán : "Bánh Ngọt Nhỏ, mộng nhé."

Cuối cùng, bồi thêm một câu, mang theo một sự bá đạo trẻ con khó giấu: "Trong giấc mơ... nhất định đấy."

Loading...