Vành tai Nguyễn Đường run rẩy. Cậu chút ngượng ngùng vùi mặt lồng n.g.ự.c Bùi Nặc, hai tay nắm chặt vạt áo n.g.ự.c . Hồi lâu , mới rầu rĩ mà mềm mại đáp lời: "Vâng."
Bùi Nặc tựa hồ thấu tâm tư của Nguyễn Đường. Hắn cúi đầu hôn lên mái tóc , cực kỳ chuyên chú và trịnh trọng : "Em hề vô dụng."
"Em cứu , ?"
Hắn vươn tay vuốt ve khóe mắt Nguyễn Đường, động tác tỉ mỉ mà ôn nhu. Chất giọng lạnh nhạt xa cách ngày thường bất giác chậm , trở nên ôn hòa hơn nhiều: "Em là ân nhân cứu mạng của ."
Ngày thường Bùi Nặc vốn những lời âu yếm mềm mỏng, lúc cũng chỉ cố gắng hạ giọng thật nhẹ nhàng để dỗ dành chiếc Bánh Ngọt Nhỏ trong n.g.ự.c : "Cho nên đối với em, thế nào cũng là chuyện đương nhiên."
Hắn chỉ cảm thấy trái tim lạnh băng của Nguyễn Đường sưởi ấm . Lúc , hận thể đem tất cả những gì nhất đời dâng hết cho .
Nguyễn Đường rúc sâu n.g.ự.c Bùi Nặc, càng thêm ngượng ngùng.
Cậu hệ thống , nếu thứ t.h.u.ố.c nước tạt trúng Bùi Nặc, đối với cấp bậc ma cà rồng như mà cũng sẽ chẳng gây tổn thương gì lớn. Đều là do bản lỗ mãng lao lên, cho nên mới thương.
mà... Bùi Nặc vốn chịu đựng nỗi đau đớn cùng cực do sức mạnh mất khống chế gây , chịu thêm đau đớn nữa.
Dù chỉ là một chút xíu thôi cũng .
Nguyễn Đường rũ mắt, mím mím đôi môi hồng nhạt. Cậu ỷ cọ cọ gò má n.g.ự.c Bùi Nặc, siết chặt góc áo , mở lời hứa hẹn: "Sau , em sẽ trở nên ích hơn."
Em sẽ đối với ngài.
Bùi Nặc dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên cánh môi mềm mại của Nguyễn Đường, khẽ một tiếng. Thanh âm trầm khàn liêu nhân, hệt như một chiếc lông vũ gãi nhẹ đầu quả tim Nguyễn Đường: "Được chứ."
" mà, nhân loại các em chẳng câu ," Bùi Nặc cố ý dừng một nhịp, đợi khơi dậy trí tò mò của Nguyễn Đường xong mới khàn giọng tiếp: "Ơn cứu mạng, lấy báo đáp."
"Ta đem chính bản hứa gả cho em, ?"
Câu cuối cùng cố tình kéo dài âm cuối. Giọng điệu trầm xuống vài phần, giấu giếm sự ôn nhu và sung sướng khó tả. Hơi thở ướt nóng lướt qua vành tai Nguyễn Đường, tựa như một nụ hôn nhiệt liệt mật.
Nguyễn Đường trợn tròn đôi mắt. Cậu hiện tại thể thấy gì, bóng tối phóng đại các giác quan cơ thể lên gấp vô . Cậu thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt của Bùi Nặc đang dừng , cùng với nụ hôn như như bên vành tai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhan-vat-phan-dien-luc-nao-cung-them-khat-toi/chuong-17-dai-lao-huyet-toc-xin-can-nhe-mot-chut-17.html.]
Bùi Nặc khóa chặt trong lòng ngực. Cậu thể cảm nhận sự cường đại, kiên nhẫn cũng như sự ôn nhu của , tất cả những điều đều khiến vô cùng an tâm.
Vành tai Nguyễn Đường giật giật, thoắt cái đỏ bừng.
Trái tim cứ như biến thành một chú thỏ con đang nhảy nhót tung tăng, căng thẳng hoảng loạn nảy lên liên hồi. Cậu thậm chí thể rõ mồn một tiếng tim đập vang vọng bên tai .
Lớn quá mất.
Nguyễn Đường lắp ba lắp bắp, căng thẳng đến mức suýt c.ắ.n đầu lưỡi , nghẹn nửa ngày cũng nặn một chữ nào.
Giây tiếp theo, cánh môi chợt lạnh.
"Em lời nào, coi như em đồng ý đấy nhé."
Bùi Nặc vô cùng nghiêm túc hôn lên môi Nguyễn Đường. Nụ hôn mang theo nửa điểm d.ụ.c vọng nào, thuần túy chỉ giống như đang đóng dấu làm bằng chứng: "Em để cho một cái ấn ký, chính là của em ."
Nguyễn Đường xong, vô thức siết chặt nắm tay hệt như đang tự cổ vũ chính . Phải mất một lúc lâu mới gom đủ dũng khí, e lệ khẩn trương ngẩng đầu lên, chớp nhoáng in một nụ hôn lên môi Bùi Nặc.
Hôn xong, làm như chuyện gì mà cúi gục đầu xuống, đung đưa mũi chân, lí nhí : "Em... em để đó."
Bùi Nặc là của .
Cứ nghĩ tới là thấy vui sướng lâng lâng.
Bùi Nặc cọ cọ gò má , ngữ khí mang theo vài phần thỏa mãn: "Ngoan quá."
Hắn ôm Nguyễn Đường dậy: "Ta đưa em xuống lầu ăn cơm. Mấy ngày nay bồi bổ cơ thể cho thật ."
Nguyễn Đường cuộn tròn trong lồng n.g.ự.c ngoan ngoãn "Vâng" một tiếng.
Ỷ việc Nguyễn Đường hiện tại thấy gì, Bùi Nặc mới dám lén thở phào nhẹ nhõm một . Trong lòng bàn tay rịn một tầng mồ hôi mỏng, vành tai lẩn khuất mái tóc đen nhánh cũng đỏ bừng từ lúc nào.
Hắn nào chút kinh nghiệm tình trường nào. Vừa nãy vắt óc suy nghĩ tìm cách để ghép đôi với con mồi nhỏ , chỉ nơm nớp lo sợ sẽ từ chối. Đừng thấy giọng điệu bình tĩnh, tựa hồ như nắm chắc phần thắng trong tay, thực chất cũng chỉ là con hổ giấy đ.â.m bang mà thôi, khẩn trương c.h.ế.t .
Cũng may, Nguyễn Đường cuối cùng vẫn đồng ý .