Đôi mắt đen láy của Đoạn Nhàn Thư chằm chằm Vân Bạch, nghiêm túc u oán.
Vân Bạch câu thì thật sự tức giận, đầu trừng Đoạn Nhàn Thư. Thấy khôi phục vẻ mặt đắn, càng tức hơn: "Anh đừng em nữa!"
[Giận ? Vì thỏa mãn ?]
Đoạn Nhàn Thư Vân Bạch, tức đến đỏ bừng cả mặt, đưa tay đẩy mặt Đoạn Nhàn Thư sang một bên, hung dữ quát : "Anh mau tập trung làm việc ."
"Được." Đoạn Nhàn Thư đầu xem tài liệu, ngay ngắn làm việc.
[Cũng , giải quyết công việc sớm để về nhà sớm, làm thêm vài thì sẽ hết giận thôi.]
Vân Bạch tức giận lưng , thèm Đoạn Nhàn Thư thêm một nào nữa. Cậu giả vờ cúi đầu xem điện thoại, trong đầu thì đang nghĩ về vấn đề thể thấy tiếng lòng của Đoạn Nhàn Thư. Đây chẳng lẽ chính là thuật tâm trong truyền thuyết?
Thời gian trôi qua từng chút một, đến khi Vân Bạch ngáp một cái, thấy một câu: [Cuối cùng cũng xong .]
"Về nhà thôi." Đoạn Nhàn Thư ôm lên .
"Em tự ." Vân Bạch từ trong lòng Đoạn Nhàn Thư , cũng thả xuống. Hai thu dọn đồ đạc, xuống lầu về nhà.
Lúc khỏi tòa nhà công ty, cô bé lễ tân chào bọn họ: "Tạm biệt Đoạn tổng, tạm biệt phu nhân."
[Phu nhân đến là tổng giám đốc về sớm thế , đây chính là sức mạnh của tình yêu ?]
[Tổng giám đốc trai quá, vợ của tổng giám đốc cũng trai, đúng là trời sinh một cặp!!! Tôi quắn quéo c.h.ế.t mất.]
"Tạm biệt."
Nụ lịch sự và hiền hòa mặt Vân Bạch suýt chút nữa giữ nổi. Cậu cũng ngờ cô gái vẻ ngoài đoan trang một trái tim ship couple hoang dã đến .
[Với thì tự , với khác vui vẻ như thế, hừ.]
Vân Bạch nghi hoặc ngẩng đầu, thấy mặt Đoạn Nhàn Thư biểu cảm vẫn như thường ngày, nhưng rõ ràng cảm giác áp suất khí xung quanh giảm vài phần. Thế mà cũng giận ? Cơn giận của Vân Bạch tiêu tan, bắt đầu tính kế dỗ dành Đoạn Nhàn Thư .
Forgiven
"Nắm tay nhé?" Vân Bạch đưa tay mặt Đoạn Nhàn Thư vẫy vẫy, như là hết giận chứ.
Đoạn Nhàn Thư gì, nhưng năm ngón tay siết chặt lấy tay Vân Bạch.
[Cười với em thì ? Chẳng vẫn chỉ mới nắm tay em thôi .]
— Đây là tiếng lòng của Đoạn Nhàn Thư.
[Aaaaaa nắm tay , mười ngón tay đan chặt trời ơi, ngọt quá, quắn quéo c.h.ế.t mất aaaaaaa]
— Đây là tiếng lòng của đối tượng Đoạn Nhàn Thư ghen tuông.
[...]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhan-van/chuong-9.html.]
— Đây là tiếng lòng của Vân Bạch.
Cái dấm mà cũng ăn ? Vân Bạch cảm thấy buồn vui vui, tha thứ cho những lời Đoạn Nhàn Thư nghĩ ở văn phòng.
Đến bãi đậu xe, Vân Bạch còn chủ động ghế lái chính: "Hôm nay vất vả , để em lái xe cứ nghỉ ngơi một lát."
"Được." Đoạn Nhàn Thư nhướng mày, gì thêm.
[Thương , vui quá.]
Tai Vân Bạch giật giật một cái, lái xe.
Đoạn Nhàn Thư dựa ghế , định chợp mắt nghỉ ngơi một lát, nhưng tầm mắt ngừng liếc Vân Bạch. Nhìn khuôn mặt nghiêng tập trung của , tấm lưng thẳng tắp mảnh mai của .
[Trên xe đúng là bao, là thử "xe chấn" một chút nhỉ?]
Vân Bạch suýt nữa giữ nổi vô lăng, trong lòng 'đấm' Đoạn Nhàn Thư một trận, lúc mới định tinh thần lái xe.
Không thể tiếng lòng của Đoạn Nhàn Thư nữa .
Cái tên đúng là một quả trứng muối!!! Bề ngoài rõ ràng là đóa hoa lạnh lùng quý phái bao nhiêu, bên trong thì nghĩ bậy.
Suốt đường ai gì, đến bãi đậu xe Vân Bạch dùng tốc độ nhanh nhất để thoát , sợ rằng chậm một chút là sẽ Đoạn Nhàn Thư kéo làm chuyện đó xe.
Chẳng mấy chốc đến giờ cơm tối, Vân Bạch bước bếp, chuẩn nấu ăn.
Đoạn Nhàn Thư ghế sofa sách.
【Lại gọi bếp! Lại bỏ rơi !】
Vân Bạch khựng . Hồi mới dọn về sống chung, Đoạn Nhàn Thư cũng từng giúp việc bếp núc, nhưng Vân Bạch nghĩ một lạnh lùng như hợp với mấy việc vặt vãnh . Sợ Đoạn Nhàn Thư phiền lòng, Vân Bạch bao giờ chủ động để bếp, thậm chí nếu thì cũng khuyên ngoài.
Giờ thì xem , Đoạn Nhàn Thư lẽ cũng thích bếp núc.
“Đoạn Nhàn Thư, thể giúp em ?” Vân Bạch thò đầu khỏi bếp.
Khóe miệng Đoạn Nhàn Thư khẽ cong lên, lập tức đặt cuốn sách xuống: “Được.”
Hắn bước bếp, theo Vân Bạch: “Anh làm gì?”
Giọng điệu lạnh nhạt vô cùng, ai còn tưởng miễn cưỡng.
Vân Bạch thấy một câu: 【Cùng nấu ăn, đây mới là cuộc sống vợ chồng hằng ngày nên làm.】
“Anh giúp em rửa rau nhé.” Vân Bạch đang vo gạo, quên nhắc Đoạn Nhàn Thư: “Buộc tạp dề , thì quần áo sẽ bẩn đấy.”
Đoạn Nhàn Thư nhướng mày, cầm chiếc tạp dề màu xám lên nhưng đeo mà đợi khi Vân Bạch cho gạo nồi cơm điện xong, mới cầm tạp dề lặng lẽ .