10
Đoạn Thành Quân sủng ái ta vô cùng, khiến Lạc Tâm Di không thể không tạm lánh đi một chút.
Nàng ta ôm hận trong lòng, thấy bản thân chẳng thể làm gì ta, bèn mời vị Phật sống trong cung ra tay, mẫu phi của Đoạn Thành Quân, Lương Phi nương nương.
Ta còn chưa kịp diện kiến nương nương, đã bị bà ta trách mắng hồ mị mê hoặc quân vương, tổn hại phong hóa!
Đọc truyện tại MonkeyD để ủng hộ người dịch An Phụng - 安凤.
Lạc Tâm Di mượn cớ này, lập tức gói gọn ta ném đến trang viên ở Tây Sơn:
“Gia dạo này không có trong phủ, ngươi cứ ở trang viên tốt này mà suy ngẫm lỗi lầm đi.”
Người trong trang viên ai nấy đều thương cảm cho ta, tiếc nuối một mỹ nhân khuynh thành lại lưu lạc tới chốn này, thật uổng phí.
Nhưng ta thì vui mừng khôn xiết.
Bởi nơi đây chính là chỗ năm xưa Thẩm Hạc Dã cũng đã nhặt được ta.
Ngồi trong sân viện, vẫn có thể nhìn thấy ánh đèn le lói trên sườn núi, nơi đó chính là chùa Nhàn Vân, nếu như người vẫn còn ở đó.
Nhưng từ sau lần bệnh nặng ấy, thân thể ta đã suy yếu đi nhiều.
Mới ngồi suốt nửa đêm, liền lên cơn sốt cao.
Lão Vương, quản trang của trang viên, cùng thê tử bận rộn cả đêm, đến sáng mới thở phào nhẹ nhõm.
“Trước đây ai trong trang viên mắc bệnh, cũng đều lên núi cả.”
Thê tử Lão Vương vừa lau người cho ta, vừa cảm thán: “Ngôi chùa đổ nát đó có một vị tiểu hòa thượng trẻ tuổi tuấn tú, y thuật cao minh vô cùng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nhan-van-da-hac/8.html.]
“Người trong vùng có bệnh vặt gì, lên đó cắt một thang thuốc, bảo đảm uống vào là khỏi.”
“Vậy sao bây giờ không ai lên nữa?”
“Haizz... vị tiểu hòa thượng đó không biết làm sao lại đắc tội với Vương gia, c.h.ế.t thảm lắm.”
Bà ta sực nhớ mình lỡ lời, vội lảng sang chuyện khác: “Ây da! Ta lại nhiều chuyện rồi, cô nương cứ nghỉ ngơi cho tốt.”
Nhưng ta biết bà ta không hề nói bừa.
Bởi sau khi Thẩm Hạc Dã c.h.ế.t, chính tay ta đã nhặt xác, nhập quan, chôn cất chàng.
Toàn thân có tổng cộng một trăm mười hai vết cào, ba mươi chín vết cắn, từ trán xuống tận bắp chân, không một chỗ nào lành lặn.
Đến chết, tay chàng vẫn nắm chặt một miếng thẻ bài có khắc chữ “Túc”.
Mà “Túc”, chính là phong hiệu của Đoạn Thành Quân.
Ta cố nén chua xót trong mắt, giả vờ tò mò hỏi: “Một hòa thượng trên núi, làm sao lại đắc tội với Vương gia?”
Bà ta lén lút nhìn ra cửa, ấp úng đáp: “Không biết.”
“Nhưng ta nghe nói, Vương gia vừa nhìn thấy vị hòa thượng đó, sắc mặt liền đại biến, lập tức ra lệnh thả chó cắn c.h.ế.t.”
“Biết đâu, người đó từng giả thần giả quỷ lừa gạt Vương gia?”
Lòng ta lạnh buốt, chỉ vừa gặp mặt một lần, hắn đã muốn lấy mạng.
Thẩm Hạc Dã rốt cuộc là giống ai? Còn Đoạn Thành Quân hắn rốt cuộc là sợ cái gì?
Ta không biết, nhưng ta phải nhanh chóng quay về bên hắn, để tìm cho ra câu trả lời.