12
Ta bị cấm túc.
Tròn hai tháng trời, chưa từng gặp lại Đoạn Thành Quân.
Thân thể đã tẩm thuốc trong thời gian dài không được giải tỏa, đau đớn như kim châm muối xát.
Nghĩ đến bao công sức bỏ ra trên người Đoạn Thành Quân sắp đổ sông đổ biển, ta vừa lo vừa giận, đến mức sinh ra tâm bệnh.
“Tìm… Vương gia…”
Ta ôm chặt ngực, ngã xuống đất, ra sức thở dốc: “Cứu ta… gia…”
Đọc truyện tại MonkeyD để ủng hộ người dịch An Phụng - 安凤.
Một đôi giày vải thô nghiến mạnh lên mặt ta.
Giọng nói như cơn ác mộng vang lên: “Tiện tì! Còn dám quay về?”
“Giả bộ mất trí cái gì chứ, cho dù ngươi hóa thành tro, lão nương cũng nhận ra!”
Ta vùng vẫy trốn khỏi đôi chân đó: “Không… không phải… gia…”
“Hừ! Gia đã dẫn binh xuất chinh rồi, hôm nay không ai có thể cứu được ngươi đâu.”
Mụ bóp chặt phần mềm bên hông ta, vặn mạnh một cái: “Lão nương gi.ế.t ngươi một lần được thì gi.ế.t ngươi lần thứ hai cũng chẳng khó gì!”
Lại bị dội nước lạnh tỉnh dậy, ta trông thấy Thẩm Hạc Dã.
Y cầm một lư hương, đứng trước án thư, bất lực nhìn ta: “A Vân, sao lại thất thần nữa vậy?”
Còn chưa đợi ta đáp, huynh ấy đã bước đến, nắm lấy tay ta: “Đã nói nhiều lần rồi, chỗ này phải khuấy như thế này, sao mãi không nhớ?”
Chớp mắt một cái, ta lại thấy y hoảng loạn đứng ở cửa, nhìn ta ngồi trong thùng nước tắm, mặt đỏ bừng bừng, lập tức xoay lưng đi: “Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn!”
Ta cười y cổ hủ: “Người xuất gia sắc tức thị không, không tức thị sắc, huynh phản ứng lớn vậy làm gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nhan-van-da-hac/10.html.]
“Nhưng mà…”
Huynh ấy nhìn ta đầy khổ não: “Nhưng ta nhận ra sắc không phải không, sắc chính là sắc.”
Lời vừa dứt, cả hai đều sững sờ.
“Huynh là hòa thượng, chẳng lẽ còn có thể cưới ta sao?”
“Ta sẽ cưới nàng.”
Trong cơn mơ hồ, ta dường như vẫn thấy được đôi lông mày kiên nghị của y.
Một roi nữa quất lên ngực, ta cắn chặt răng, đại thù chưa báo, ta tuyệt đối không thể gục ngã ở đây.
Sau đó ta bất ngờ được thả ra.
Tìm hiểu kỹ mới biết, thì ra là Đoạn Thành Quân chiến thắng khải hoàn trở về.
Hẳn bọn chúng sợ gây chuyện ầm ĩ, khiến hắn nhớ đến ta lần nữa, nên mới buông tha ta.
Nhưng ta không chấp nhận thua cuộc.
Tại tiệc tẩy trần của hắn, ta cướp lấy y phục của vũ cơ, chân đạp ngân linh, xoay người múa lượn đến trước mặt hắn, ống tay áo tẩm đầy “Vong Xuyên”
lướt nhẹ qua mặt hắn, dễ dàng trông thấy dục hỏa bị khơi dậy trong mắt hắn.
Ta cùng hắn hoang lạc trong phòng, nha hoàn mà ta mua chuộc ở ngoài thấp giọng thuật lại nỗi niềm mong nhớ của ta cho thị vệ hắn.
Mười hai cuốn Kinh Bình An do chính tay ta chép, xếp gọn gàng trong hộp, ngày đêm vì hắn mà quỳ lạy cầu phúc.
Ta trong phòng nước mắt lã chã: “Thiếp biết sai rồi… hic… gia… thiếp biết sai rồi… hic…”
“Sai ở đâu?”
“Thiếp sai vì không nên làm hại cốt nhục của gia… hic…”
Hắn dấn thân một cái, vùi đầu vào mái tóc ta, hít sâu một hơi: “Vân Nương, nàng sai vì đã không tin rằng gia có thể bảo vệ nàng.”