Hôm sau, tôi đưa Niệm Niệm đi chơi ở công viên giải trí.
Trên đường về, hai mẹ con gặp một vụ tai nạn nhỏ.
Trình Mặc đang họp, vừa nghe tin liền tức tốc chạy đến.
Thấy hai mẹ con không sao, hắn thở phào nhẹ nhõm, ôm chặt lấy chúng tôi, nói mẹ con tôi là mạng sống của hắn, nếu chúng tôi có chuyện gì, hắn cũng không muốn sống nữa.
Tôi cũng sợ hãi ôm chặt lấy hắn.
Sau cơn hoảng sợ vừa rồi, tôi nghĩ, trên đời này không có gì quan trọng, chỉ cần cả gia đình ba người chúng tôi bên nhau là đủ, chỉ cần chúng tôi bình an là đủ.
•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•
Nhưng Niệm Niệm vì quá hoảng loạn mà cứ khóc mãi không ngừng.
Dù đã kiểm tra ở bệnh viện, không có vấn đề gì, nhưng con bé vẫn quấy khóc, không cách nào dỗ được.
Cuối cùng, tôi đành đưa con đến chỗ người trông trẻ trước đây từng chăm nó.
Niệm Niệm rất thích dì ấy, vừa nhìn thấy dì, con bé lập tức ngừng khóc.
Tôi để con ở đó một ngày.
Buổi tối, vì quên đồ, tôi quay về nhà sớm hơn dự kiến, không báo trước cho Trình Mặc.
10 giờ đêm.
Tôi vừa mở cửa, liền nhìn thấy…
Lâm Sanh Sanh.
Cô ta mặc áo ngủ, trên tay ôm con mèo của tôi.
Tôi nhìn cô ta, toàn thân cứng đờ.
Trình Mặc bước ra từ phòng tắm, vừa nhìn thấy tôi, hắn cũng đứng sững lại.
Rồi vội vàng bước đến.
Khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi loé lên vô số hình ảnh đáng sợ.
Tôi quay đầu bỏ chạy.
Trình Mặc đuổi theo. Nhưng hắn chỉ đi dép lê, không đuổi kịp tôi.
Tôi leo lên một chiếc taxi.
Đó là nhà của tôi, người nên đi là Lâm Sanh Sanh, nhưng người hoảng loạn bỏ chạy lại là tôi.
•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•
Tài xế hỏi tôi muốn đi đâu.
Tôi nhìn ông ấy, bật khóc nức nở.
Tôi không biết phải đi đâu cả.
Nhà của tôi bị người khác chiếm giữ, còn tôi lại không có dũng khí đối mặt với tất cả những điều này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nhan-nhan-zwru/chuong-5.html.]
•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•
Trình Mặc liên tục gọi điện. Tin nhắn cũng dồn dập gửi đến.
Tôi tắt máy, nhờ tài xế đưa tôi đến nhà dì trông trẻ.
Dì ấy vừa nhìn thấy tôi như vậy liền biết chuyện gì xảy ra, thương xót ôm lấy tôi, nói:
"Hầy… Đàn ông ai cũng thế cả thôi."
Không, không.
Đó là Trình Mặc mà.
Là Trình Mặc quen tôi từ thuở còn nghèo khổ, một lòng chân thành nói sẽ mãi yêu tôi, nói nếu phụ lòng tôi thì sẽ c.h.ế.t không yên lành mà.
Tôi đã từng tin chắc rằng…
Dù đàn ông cả thế giới này trở nên tồi tệ, Trình Mặc cũng tuyệt đối không như vậy.
•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸¸.•
Tôi khóc đến suýt ngất đi.
Sau đó, tôi ở lại nhà dì trông trẻ suốt hai ngày.
Trình Mặc điên cuồng tìm tôi.
Cuối cùng, hắn cũng nhớ ra mà tìm đến chỗ dì trông trẻ.
Dì ấy cầm điện thoại, khó xử nhìn tôi:
"Nhân Nhân à, con không thể trốn tránh mãi được. Cậu Trình đang chặn cửa nhà trẻ, khiến mọi người không làm việc được. Con tính sao đây?"
Tôi gật đầu, khóc một lúc, mở điện thoại lên.
Tin nhắn đổ về như thác lũ, không gì khác ngoài những lời giải thích hoàn toàn không có sức thuyết phục: Lâm Sanh Sanh chỉ bị bẩn quần áo, tiện đường đến nhà chúng tôi giặt nhờ, giữa họ không có gì cả.
Tôi phải tin như thế nào đây?
Tôi hít sâu một hơi, gọi điện thoại cho lễ tân công ty.
Khi cô ấy còn khó khăn, tôi đã giúp đỡ cô ấy, còn giới thiệu cô ấy đến làm việc ở công ty Trình Mặc. Cô ấy rất biết ơn tôi, những ngày qua cũng báo cáo cho tôi mọi chuyện ở công ty.
Tôi nói: "Kể chị nghe về chuyện của Trình Mặc và Lâm Sanh Sanh đi.”
Cô ấy khựng lại, một lúc sau mới trả lời: "Có chuyện gì đâu ạ? Nhân Nhân, chị đừng nghĩ nhiều..."
Tôi cười thê lương: "Nói đi. Chị biết hết rồi."
Cô ấy do dự một lúc, cuối cùng đành phải nói cho tôi biết trong hơn một năm qua, Lâm Sanh Sanh đã quan tâm đến Trình Mặc chu đáo như thế nào, và Trình Mặc đã dần dần quen với sự quan tâm của cô ta, trở nên cần có cô ta như thế nào.
"Xin lỗi chị, Nhân Nhân. Em không cố ý giấu chị, em chỉ sợ chị buồn. Thật ra... tổng giám đốc Trình rất yêu chị."
Tôi vừa nghe, vừa rơi nước mắt.
Những chuyện này, không ai nói cho tôi biết.
Công ty Trình Mặc nhiều người như vậy, tất cả đều đồng lòng giúp hắn che giấu bí mật này.