Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 56
Cập nhật lúc: 2026-03-20 07:44:46
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Phù Linh theo Lạc Nguyên đến căn cứ quân sự, tới nơi gặp Thích Thừa Tị bước từ một gian phòng, mặt đen kịt, vội vàng rời .
Mà Lạc Nguyên dẫn , dường như đúng là hướng về căn nhà .
Lại cùng Lục Kỳ xảy mâu thuẫn ?
Lạc Nguyên gõ cửa: “Bệ hạ, đưa tiểu nhân ngư trở cho ngài.”
Giọng Lục Kỳ từ trong phòng truyền : “Vào .”
Phù Linh thao tác cơ giáp tiến đến gần Lục Kỳ, đại khái vì hình thái nhân ngư mặc quần áo, dấu vết đặc biệt rõ ràng, nồng đậm rực rỡ dường như, dường như chà đạp một phen.
Cậu cứ như theo Lạc Nguyên một đường…?
Lục Kỳ khẽ nhíu mày, dậy ôm tiểu nhân ngư từ cơ giáp xuống, che những dấu vết .
Phù Linh hiểu nguyên do, nhưng cũng ngoan ngoãn trong lòng đối phương, cho đến khi đưa phòng ngủ, khoác lên một chiếc áo choàng.
Cậu mím môi, hỏi: “Vừa gặp Thích Thừa Tị, ngươi làm với ?”
Lục Kỳ nhướng mày: “Không gì, chỉ bảo tìm nhân ngư hỗ trợ.”
Phù Linh liền hỏi: “Tìm nhân ngư hỗ trợ? Gấp như ?”
Lục Kỳ liếc tiểu nhân ngư, cuối cùng vẫn : “Không công dân trong tinh tế Mạc Tư Đặc ăn mòn tinh thần lực, Trùng tộc thao túng ? Tiếng ca của nhân ngư thể thanh lọc bọn họ, giúp họ khôi phục bình thường.”
Phù Linh : “Ta thể giúp ngươi.”
Lục Kỳ lắc đầu: “Mạc Tư Đặc nhất định đang tìm ngươi, nếu ngươi , càng thêm nguy hiểm. Nhân ngư ở viện nghiên cứu Thích Thừa Tị bảo vệ, sẽ trở thành mục tiêu của Mạc Tư Đặc. Mục tiêu của là , nhưng nếu ngươi xuất hiện, mục tiêu sẽ đổi thành ngươi.”
“Huống hồ, tinh thần lực của ngươi hôm qua vì giúp thanh trừ ăn mòn của Mạc Tư Đặc tiêu hao quá nhiều. Ngươi chắc chắn còn thể thanh lọc cho nhiều khác ?”
Phù Linh lập tức yên lặng: “Được , nhưng xem như hiểu vì Lục Kỳ đen mặt, ngươi là tước đoạt mất cơ hội báo thù của đó.”
Lục Kỳ nhàn nhạt : “Chính vì oán hận, nên càng dễ xảy chuyện.”
Phù Linh gật đầu, lời Lục Kỳ lý. Huống chi, tuy rằng Lục Kỳ giờ đây còn là kẻ thù của nhân ngư tộc, nhưng dù Thích Thừa Tị cũng là thường xuyên tiếp xúc với nhân ngư, viện nghiên cứu phần lớn cũng do giao thiệp, để mặt là thích hợp nhất.
Lục Kỳ khẽ , giơ tay vuốt mái tóc dài mềm mại của tiểu nhân ngư, tóc giống như tính cách, ngoan ngoãn, dễ khiến khác mềm lòng.
Hắn chậm rãi nở nụ : “Ngươi cần nghĩ nhiều như , sẽ sắp xếp thỏa việc, bao gồm cả an của ngươi.”
Không chỉ là lời hứa với Phù Linh, mà còn như là yêu cầu đối với chính bản .
Phù Linh mím môi, Lục Kỳ đang tự trách và bất an.
Cậu chậm rãi tiến gần đàn ông , để trán chạm trán đối phương, nhẹ giọng : “Chúng hãy cùng thiết lập liên kết tinh thần , Lục Kỳ.”
Đồng t.ử Lục Kỳ trầm xuống, giọng thấp nhẹ: “Được.”
Tinh thần lực xâm nhập thế giới tinh thần của tiểu nhân ngư, một nữa biển cả mênh mông. Phù Linh trong làn nước đong đưa chiếc đuôi cá xinh , bơi về phía .
Người lên bờ, đuôi cá biến mất, hóa thành đôi chân, giống như một tiểu thiếu gia kiêu ngạo đến bên , đặt tay lên lòng bàn tay .
Hai trao đổi tinh thần lực trong thế giới của , tự nhiên như trao đổi tín vật, còn trang trọng hơn thế.
Khác với áp lực khi Thích Thừa Tị ép thiết lập liên kết đơn phương, đại dương của còn biến thành một mảnh đen kịt, mà thêm một vệt ráng chiều ấm áp. Ánh hoàng hôn phản chiếu mặt biển, tựa như mộng ảo.
Tựa như bức tranh bên bờ Khách Thập Khách Hải, gia thuộc, cũng chút lãng mạn riêng thuộc về bọn họ.
Phù Linh chỉ từng thấy chiến tranh TV, nay tự trải qua. Trùng tộc tuy phần lớn Thích Thừa Tị tiêu diệt, nhưng vẫn còn một đội ngũ Mạc Tư Đặc ẩn giấu kỹ, cùng một nhân loại gã khống chế.
Bọn họ cần cơ giáp, cơ thể cứng rắn của họ chính là thứ cơ giáp nhất.
Phù Linh những điều khiển cơ giáp đồng loạt bay lên giữa trung, Lục Kỳ hạ xuống một nụ hôn thái dương , dịu dàng : “Chờ trở .”
Phù Linh ngoan ngoãn gật đầu: “Ta sẽ ở đây chờ ngươi, cả, ngươi yên tâm.”
Lúc Lục Kỳ mới dứt khoát leo lên cơ giáp, dẫn theo quân đội bay về hướng Mạc Tư Đặc.
Phù Linh thấy cảnh giao chiến, chỉ thể trò chuyện cùng Lạc Nguyên, cũng lưu để bảo vệ : “Trùng tộc thật sự hung tàn ? Nhân loại khi đối đầu với Trùng tộc ưu thế gì ?”
Lạc Nguyên cả đời ngoài đ.á.n.h thì thích nhất là tán gẫu, liền thao thao bất tuyệt: “Ngươi kể cảnh tượng trận đại chiến giữa nhân loại và Trùng tộc ?”
Phù Linh gật đầu.
Lạc Nguyên hồi tưởng kể: “Lần đó nhân loại và Trùng tộc đ.á.n.h cực kỳ dữ dội. Tuy nhân loại nghiên cứu và chế tạo cơ giáp, khả năng phòng thủ lẫn tấn công đều mạnh, nhưng Trùng tộc giáp tự nhiên, hơn nữa nước bọt của chúng tính ăn mòn, thể khiến cơ giáp của nhân loại hư hại nghiêm trọng.”
“Trùng tộc lượng vô cùng đông đảo, mỗi con đều thể tham chiến, trong khi nhân loại thì , chỉ quân đội, vì thế về mặt lượng, chúng vốn ở thế bất lợi.”
“ chúng cường giả, chính là bệ hạ! Bệ hạ dù là về kỹ thuật điều khiển cơ giáp tinh thần lực áp chế, đối với Trùng tộc mà đều như ma quỷ tồn tại. Hắn dẫn dắt chúng khiến Trùng tộc liên tiếp bại lui. Chỉ là, vấn đề ở chỗ khả năng hồi phục của Trùng tộc quá mức kinh , còn nhân loại thì thể chống ở phương diện .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-56.html.]
“Vì , tuy nhân loại thắng nhiều thua ít, nhưng vẫn thể thật sự tiêu diệt Trùng tộc, hai bên giằng co dứt. Mạc Tư Đặc hẳn cũng nhận điểm , nên bám víu cả nhân loại lẫn bệ hạ.”
“ đồng thời, cũng cam lòng cứ thế mà kết thúc. Đại chiến vẫn tiếp diễn. Khi đó nhân ngư còn căm hận nhân loại, họ cũng sẽ tham chiến. Tinh La chính là một trong đó.”
“Trong lúc hỗn chiến, Mạc Tư Đặc bắt Tinh La làm con tin, bởi khi bệ hạ trọng thương, mà bộ tinh hệ thời gian dài chiến đấu rơi tình trạng nguy cấp, công dân và nhà cửa đều Trùng tộc phá hủy, thể tiếp tục kéo dài.”
“Mặt ngươi đều cả , bệ hạ và bộ quân đội đều vượt quá giới hạn chiến đấu. Nếu kết thúc, diệt vong sẽ là nhân loại, còn Tinh La thì…”
Phù Linh cũng khẽ thở dài: “Chỉ tiếc là Mạc Tư Đặc vẫn còn sống.”
Lạc Nguyên an ủi : “Không , bệ hạ nhất định sẽ tiêu diệt , khiến Mạc Tư Đặc vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới !”
Chiến trường.
Khả năng hồi phục của Trùng tộc vô cùng mạnh, nhưng những nhân loại Mạc Tư Đặc điều khiển thì năng lực .
Lần chiến đấu , kỳ thực so với dễ dàng hơn nhiều.
Trên chiến trường, những nhân loại Mạc Tư Đặc chiếm đoạt , thể cứu vãn. Nói cách khác, bọn họ c.h.ế.t, chỉ còn là con rối trong tay Mạc Tư Đặc.
Một mặc áo đen, che kín cả hình, phía đám nhân loại thao túng, lặng lẽ . Dưới tấm áo choàng, ánh mắt ẩn chứa bi thương dường như dừng Lục Kỳ.
đối phương chỉ dừng thoáng chốc, nhanh dời , như đang tìm kiếm điều gì đó trong đám đông.
Lục Kỳ nheo mắt, tinh thần lực cường đại tỏa , ép phần lớn nhân loại thao túng quỳ rạp xuống đất, thể dậy.
Chỉ Mạc Tư Đặc vẫn đối diện, phảng phất chẳng hề bận tâm đến cục diện áp đảo .
Từ phương xa truyền đến tiếng ca của nhân ngư, đó là từ chủ thành vọng . Thích Thừa Tị nhờ nhân ngư ở chủ thành cất tiếng hát, giúp nhân loại chống sự ăn mòn của Mạc Tư Đặc.
Quân đội nhân loại khỏi vui mừng mặt.
Chủ thành của bọn họ, chủ thành bình an, bọn họ tự nhiên cũng yên lòng, sĩ khí dâng cao thêm một tầng.
Thế nhưng, Mạc Tư Đặc vẫn ở phía đối diện. Dù kế hoạch chủ thành thất bại, dù giờ đây gã tứ cố vô , gã vẫn chẳng hề để tâm, chỉ tiếp tục về phía Lục Kỳ.
Lục Kỳ cảm thấy điều , liền dùng tinh thần lực dò xét hướng về phía Mạc Tư Đặc.
Áo choàng gió thổi tung, lộ ảnh Ninh Nguyên.
Trong quân đội ít nhận vị lão quản gia , khỏi kinh hô: “Ninh bá?!”
“Ý gì ? Ninh bá là Mạc Tư Đặc ?”
“Không, đúng, chắc là Mạc Tư Đặc khống chế Ninh bá?”
“Từ khi nào chứ? Thế còn bệ hạ…”
Nhìn vẻ mặt điềm tĩnh của bệ hạ, lập tức hiểu, hẳn sớm .
Tất cả đều thu vẻ kinh ngạc, đồng loạt về phía Lục Kỳ, chờ mệnh lệnh của .
Lục Kỳ đối diện Ninh Nguyên vẫn ôn hòa như , chỉ là khác với khi xưa, ánh mắt mang theo cảm giác thuộc của ký ức tuổi thơ.
Trước mắt , dường như Ninh Nguyên Mạc Tư Đặc điều khiển, mà là… chính Ninh Nguyên thật sự.
Lục Kỳ lặng lẽ sang đối diện, chờ đối phương mở lời.
Thế nhưng vẫn chậm chạp gì. Lòng trầm xuống, lập tức dùng tinh thần lực kết nối với Phù Linh.
Cùng lúc đó, Ninh Nguyên bên cuối cùng mở miệng.
Giọng già nua, yếu ớt hơn , mang theo thở mong manh của sắp c.h.ế.t: “Bệ hạ…”
“Bệ hạ… Ta…”
Ông dường như điều gì đó, nhưng thể thốt nên lời.
Lục Kỳ cau mày, tinh thần lực vẫn đang kết nối với Phù Linh, nhưng bên hồi âm.
Không thể nào… trừ phi tinh thần thế giới của Phù Linh ăn mòn…
Mạc Tư Đặc…?
Đối diện, Ninh Nguyên như dốc hết lực, gầm lên: “Bệ hạ! Tiểu nhân ngư… mau cứu !”
Ông gầm xong, cả liền lớp chất nhầy cuồn cuộn từ trong cơ thể trào , lột tách thể ông, điên cuồng tuôn như m.á.u của Trùng tộc.
Thân thể nhân loại của ông sớm mục nát do Mạc Tư Đặc xâm chiếm, khi Mạc Tư Đặc rời khỏi, thể đạt đến cực hạn, chỉ thể Trùng tộc nuốt chửng.
Lục Kỳ giữ nét mặt bình tĩnh, như cột mốc định hải thần châm giữa chiến trường, gì thể khiến d.a.o động khi đối đầu với Trùng tộc.
Thế nhưng tinh thần lực ngừng gọi tên , mà vẫn chẳng nhận hồi đáp, khiến trái tim chìm dần xuống đáy vực.
“Lạc Nguyên, Phù Linh ?”
Lạc Nguyên cũng chút phản ứng nào.