Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 53
Cập nhật lúc: 2026-03-20 07:31:59
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Thật Trùng tộc giống như nhân loại nhân ngư, bọn họ vốn coi trọng tình cảm. Giữa chúng tồn tại cái gọi là cảm xúc, Mạc Tư Đặc hẳn sẽ vì vài con Trùng tộc tiêu diệt mà tự xuất hiện. Cũng bệ hạ chuẩn bước kế tiếp .”
Lạc Nguyên Lục Kỳ sai đến bầu bạn với tiểu nhân ngư trò chuyện, cũng vui vẻ, mang theo vẻ tò mò và tám chuyện.
Phù Linh hỏi: “Dù tình cảm, nhưng nếu Trùng tộc tiêu diệt sạch, Mạc Tư Đặc là thủ lĩnh chẳng lẽ thể mặc kệ ?”
Lạc Nguyên đáp: “Hắn mà điều thì nên quản .”
Phù Linh liền gật đầu theo.
Lạc Nguyên thấy vết thương cổ Phù Linh, vẫn cố nhịn hỏi, tiên giúp giải tỏa nghi ngờ. Hiện tại rốt cuộc nhịn nữa, mới mở miệng: “Tiểu nhân ngư, ngươi với bệ hạ… Khụ, bệ hạ hôm qua thổ lộ với ngươi ?”
Phù Linh thoáng sững : “Ừm… Coi như .”
Lạc Nguyên khó hiểu: “Cái gì gọi là ‘coi như ’? Nếu chỉ là biểu đạt một chút, thương thế ? Bên cạnh là dấu dâu tây ? Bệ hạ cũng thật nhẫn tâm, bóp ngươi lưu dấu thế ?”
Phù Linh nhỏ giọng: “Không , chuyện giống như ngươi nghĩ . Khi đó tình huống… khá phức tạp.”
Lạc Nguyên lập tức tỏ vẻ nghiêm túc: “Ngươi , chậm rãi kể, nhiều thời gian lắm.”
Phù Linh đỏ mặt, tránh ánh mắt , miễn cưỡng chuyển đề tài: “Lục Kỳ trong phòng làm việc của một gian nhỏ, ở ?”
Lạc Nguyên dường như dễ dời sự chú ý, dậy đến ghế dựa thường ngày của Lục Kỳ. Hắn ấn nhẹ bức tường liền kề, vách tường tưởng chừng liền mạch lập tức xoay chuyển, thì là cửa ngầm.
Phù Linh điều khiển cơ giáp tiến gian nhỏ. Bên trong là một phòng nghỉ, bài trí cực kỳ đơn giản, một chiếc giường, một bàn dài khảm tường, một chiếc ghế, cùng một ly nước.
Phù Linh bật : “Lục Kỳ thể nghỉ ở đây, quả thật là chỉ để… ngủ.”
Lạc Nguyên nhướng mày: “Bệ hạ bảo ngươi ngủ ở đây?”
Phù Linh gật đầu: “ , gì ?”
Lạc Nguyên : “Không gì, chỉ là gian cách âm cực . Bên trong âm thanh bên ngoài, nhưng bên ngoài tiếng bên trong. Thật là một nơi… đặc biệt .”
Phù Linh chớp mắt: “Tốt chỗ nào?”
Lạc Nguyên bật : “Không gì, khi nào làm lễ đăng vị nhân ngư Hoàng hậu, nhớ gọi đến dự nhé.”
Nói xong, nhanh chóng rời khỏi gian nhỏ. Phù Linh còn đang thắc mắc đối phương chạy vội như , đầu liền thấy Lục Kỳ bước chậm rãi đến.
Lục Kỳ thoáng qua tiểu nhân ngư, đó đóng cửa , : “Ngồi trong cơ giáp lâu thế chắc mệt , thể xuống nghỉ.”
Thấy Lạc Nguyên và cửa cũng khóa, Phù Linh yên tâm hơn, lớn gan bước khỏi cơ giáp, lên giường.
Lục Kỳ cầm một chiếc khăn tắm lớn cùng hộp t.h.u.ố.c nhỏ đặt ở đầu giường. Hắn dùng khăn bao lấy chiếc đuôi cá, nhẹ nhàng thấm khô nước đó.
Tuy Phù Linh phần quen với việc Lục Kỳ chạm , cũng còn đến mức mất kiểm soát mà quất đuôi phản kháng, nhưng bàn tay rộng lớn của đối phương cách lớp khăn mềm áp lên phần đuôi nhạy cảm của , là một loại ấm áp, cũng là một dạng tra tấn ngọt ngào.
Khi bàn tay dọc theo đuôi cá một vòng, thở của Phù Linh bắt đầu loạn, vành tai cũng phiếm hồng. Cậu chợt nhớ tới đêm qua đàn ông quá mức ngang ngược, chỉ nhét trân châu nơi ngờ tới, mà còn ném tất cả trân châu rơi vãi giường xuống đuôi cá, dùng tay cách qua lớp đó mà trêu chọc, khiến gần như phát điên.
Nghĩ đến đây, Phù Linh lập tức rụt đuôi , cho Lục Kỳ tiếp tục lau. Dù nước cũng gần khô, đuôi cá dần biến thành hai chân, thuận tay thu .
Lục Kỳ chiếc khăn trống trong tay, bất đắc dĩ nhẹ, đặt khăn sang bên lấy hộp thuốc: “Để bôi t.h.u.ố.c cho ngươi.”
Phù Linh ngoan ngoãn đáp lời, vẫn giữ nguyên tư thế, nhúc nhích. Lục Kỳ dùng tăm bông chấm t.h.u.ố.c mỡ, nhẹ nhàng bôi lên.
Phần cổ vì bóp mạnh mà sưng đỏ, lớp t.h.u.ố.c lạnh mát phủ lên khiến cơn đau và rát dịu , cảm giác thoải mái lan khắp da thịt. Phù Linh ngẩng đầu, để lộ chiếc cổ thương mặt đối phương.
Giống như một con thú nhỏ khi vuốt ve sẽ để lộ phần yếu ớt nhất của , chiếc cổ trắng mảnh khảnh mang đầy dấu vết đỏ hồng cùng vệt hằn ám . Lục Kỳ đang bôi thuốc, động tác thoáng khựng .
Mặc dù Mạc Tư Đặc tác động trong thế giới tinh thần của , vẫn nắm lấy chiếc cổ mảnh khảnh , hủy diệt , lưu dấu ấn thuộc về .
Đêm đó Mạc Tư Đặc khống chế, mà là phóng đại bởi ác niệm cùng d.ụ.c niệm.
khác với đêm đó buông thả, ban ngày Lục Kỳ thể mà khống chế dã thú trong lòng , giấu d.ụ.c vọng hủy diệt nơi đáy mắt, vẫn mang vẻ bề ngoài của một quý ông lịch thiệp, dịu dàng bôi t.h.u.ố.c cho đối phương.
“Ở đây nghỉ một lát nhé?” Lục Kỳ thu dọn hộp thuốc, hỏi Phù Linh, còn ngoài làm việc.
Phù Linh đối phương mang theo bên là vì sự an của , nhưng cũng thể làm chậm trễ chính sự của , nên gật đầu: “Ta là , ngươi làm việc .”
Lục Kỳ khẽ gật đầu, mở vách ngăn một nữa, đóng .
Phù Linh liền mở quang não, phát hiện tin nhắn chất đống nhiều, gần như xem xuể.
“Ngươi rốt cuộc là ai , bệ hạ là thủ phạm viện nghiên cứu?”
“Ta thấy ngươi luôn giúp bệ hạ chuyện, nhưng giống của đoàn ngoại giao quốc gia, cũng giống bản bệ hạ.”
“Ngươi nội tình ? Gần đây sắp đ.á.n.h giặc ?”
“Trùng tộc chẳng diệt sạch ? Ngươi thể tiết lộ một chút ?”
Phù Linh phát hiện, Tinh Võng nhiều đang bàn luận về chuyện liên quan tới Trùng tộc, dường như ai đó đang cố tình châm ngòi, tạo sóng gió khiến dư luận lập tức dồn sự chú ý về phía Trùng tộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-53.html.]
“Trùng tộc chẳng tiêu diệt hết ? Sao còn đ.á.n.h với Trùng tộc nữa?”
“Phỏng chừng diệt sạch , là diệt sạch chứ ai mà còn cá lọt lưới ?”
“Chắc chẳng gây nổi sóng gió gì , chờ xem Thích Thừa Tị đại sát tứ phương .”
“Nghe ngoại thành bắt đầu , bạn học ở đó căn cứ quân sự gần nhất đang siết chặt canh phòng.”
“Ngưu phê, Thích Thừa Tị yyds!”
“Dù Mạc Tư Đặc đều c.h.ế.t, mấy tên lâu la thì sợ gì.”
“Ngọa tào, giờ hợp lý nghi ngờ vụ viện nghiên cứu chính là do Trùng tộc tự gây đó?”
“A? Lần rõ , là Trùng tộc tự diễn tự đạo mà, lầu mạng ?”
“Cười c.h.ế.t , còn từng thấy Trùng tộc , viện bảo tàng chắc thêm vài mẫu vật trưng bày .”
“Ta thật Mạc Tư Đặc trông như thế nào, Trùng tộc còn thể biến thành nhân loại cơ mà.”
“Ngọa tào, càng nghĩ càng rợn, chẳng lẽ Trùng tộc hóa thành nhân loại lẩn giữa chúng ?”
“Thiệt giả, đừng dọa như thế ?”
“Chờ xem kết quả , khi còn lén chạy tới tiền tuyến, chụp vài tấm hình mang về chứ?”
“Ai dám, lỡ liên lụy thì ai chịu trách nhiệm?”
“Ngươi đừng , thật sự sợ c.h.ế.t, mau xem, liên tục đăng kìa.”
Phù Linh cũng theo chuyển khung hình sang xem.
Tầm cách xa chiến trường, phóng to lên chút mờ, nhưng vẫn thể thấy rõ cảnh quân đội Tinh tế giao chiến với Trùng tộc.
“Này chẳng một chiều ? Gần như là tàn sát Trùng tộc .”
“Chỉ thể là quá mắt!”
“Vừa thoáng qua Thích Thừa Tị ? A a a a! Đẹp trai quá!!!”
“Đó là vị thượng tướng mê của đó, chớ .”
“Cái màn tinh thần lực nghiền áp , qua màn hình mà còn thấy run.”
“Trong Tinh tế, tinh thần lực mạnh nhất chính là Thích Thừa Tị ?”
“Vậy là các ngươi chuyện năm đó bệ hạ còn là thượng tướng, từng đối áp tinh thần với Mạc Tư Đặc, ngọa tào, khi đó một ai dám cất tiếng.”
“Chúng ở đây khen Thích Thừa Tị, còn bệ hạ thì ? Thật hết nổi, video bệ hạ ?”
Mỗi Thích Thừa Tị và Lục Kỳ cùng xuất hiện trong một chủ đề, tất nhiên sẽ dẫn đến một trận hỗn chiến. Người dân Tinh tế đều hai hợp , luôn cãi ầm ĩ, thậm chí còn khiến cư dân mạng kích động hơn cả đương sự.
Phù Linh đến đây liền nhớ tới Tinh La, đúng lúc , Văn Lộc gửi tin tới.
“Thế giới nhân loại bắt đầu quét sạch Trùng tộc ?”
Phù Linh: “Ừm, đúng .”
Văn Lộc: “Đại chiến sắp bắt đầu , Thánh t.ử chi bằng về tránh một thời gian , nếu Trùng tộc thấy ngài, e rằng sẽ nguy hiểm.”
Phù Linh: “Không , Lục Kỳ vẫn luôn mang theo bên , đảm bảo an . Ta nhất định cũng sẽ bảo vệ bản .”
Sống một đời, sinh mệnh mới, tất nhiên càng thêm trân quý hơn bất kỳ ai.
Văn Lộc: “Vậy , Thánh t.ử cẩn thận một chút. Còn về Tinh La nhân ngư mà ngài nhắc đến, tạm thời vẫn tin tức, nhưng đến từ Tây Hải, đang chuẩn qua đó một chuyến.”
Phù Linh: “Được, làm phiền ngươi .”
Văn Lộc: “Thánh t.ử gì , vì ngài làm việc là vinh hạnh của .”
Phù Linh: “Không gì, tạm biệt.”
Văn Lộc: “Ai ai ai, Lạc Nguyên , ngài sắp trở thành nhân ngư Hoàng hậu?”
Phù Linh: “??? Ngươi còn tám chuyện với Lạc Nguyên ?”
Văn Lộc: “Người bên cạnh bệ hạ đều quen cả, còn Lạc Nguyên… ừm… quả thật khá nhiều chuyện.”
Phù Linh thầm nghĩ, đúng thật, tốc độ lan tin của chẳng khác nào kênh tuyên truyền của nhân ngư tộc.
“Hắn gì với ngươi?”
Văn Lộc: “Hắn … Ngươi cùng bệ hạ tối hôm qua thập phần kịch liệt, ngươi là dấu vết bệ hạ lưu .”
Phù Linh: “……”
Văn Lộc còn tiếp: “Lễ đăng cơ tổ chức ở hoàng cung ở tiểu thế giới nhân ngư ?”