Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 52
Cập nhật lúc: 2026-03-20 07:31:34
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Phù Linh chỉ cảm thấy xương cốt đau đớn vô cùng, đau đến như sắp nghiền nát. Hô hấp khó khăn, n.g.ự.c nghẹn chặt, cả siết đến mức gần như thể thở nổi, ý thức cũng dần trở nên mơ hồ.
Cậu c.h.ế.t trong phòng thí nghiệm vì tra tấn, mà là Lục Kỳ ôm trong n.g.ự.c mà siết c.h.ế.t ư?
Nếu ngày mai Lục Kỳ tỉnh , phát hiện trong lòng c.h.ế.t, liệu vì thế mà rơi hối hận và tự trách thật sâu ?
“Lục Kỳ…”
Giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu, yếu ớt đến mức chính cũng rõ. Mọi chuyện xảy quá đột ngột, đến cả thời gian để hát lên khúc ca trấn an Lục Kỳ, cũng kịp.
Khóe mắt Phù Linh tràn hàng lệ sinh lý, từng giọt nước mắt trong suốt lăn xuống, rơi lên cánh tay Lục Kỳ, khẽ nảy một cái, lăn tiếp xuống mặt đất, hóa thành một viên trân châu nhỏ.
Cậu buông xuôi, nhắm mắt .
đúng lúc thở sắp cạn, dưỡng khí gần như còn, sợi trói buộc bỗng lơi . Không khí tràn phổi dữ dội khiến liên tục ho sặc, trân châu nơi khóe mắt rơi như đứt chuỗi, từng viên nối tiếp rơi xuống sàn, vang lên tiếng “tinh tang” trong trẻo.
Phù Linh tưởng rằng Lục Kỳ tỉnh, định đầu thì thể bỗng nhấc bổng lên, rơi xuống ngay đó, đập mạnh thứ gì đó mềm mại, là giường.
Cậu Lục Kỳ trực tiếp ném lên giường.
Lục Kỳ lúc tỉnh táo sẽ bao giờ làm hành động thô bạo như thế. Phù Linh kịp phản ứng, định mở miệng hát, nhưng kịp cất tiếng thì lao đến, động tác nhanh đến mức kịp tránh, bàn tay mạnh mẽ bóp chặt cổ, khiến thể phát dù chỉ một âm thanh.
Đối phương đặt lòng bàn tay lên môi , khẽ “suỵt” một tiếng, giọng ôn nhu: “Không cần hát, thích .”
Âm sắc vẫn là của Lục Kỳ, ngữ điệu cũng giống, nhưng cảm giác khác. Cả Phù Linh run rẩy, từng đợt co siết khe khẽ.
Lục Kỳ dường như hưởng thụ dáng vẻ sợ hãi, run rẩy trong tay của tiểu nhân ngư. Trân châu tụ thành một đống bên gối từ bao giờ. Hắn đưa tay nhặt lên một viên, ánh mắt trầm tối: “Khóc tiếp . Khóc đến khi trân châu phủ đầy giường, giường chứa nổi thì để nó rơi xuống đất, đất cũng đầy cả...”
Hắn dừng một lát, chậm rãi cúi sát bên tai tiểu nhân ngư, khẽ : “…Liền nhét trong thể của ngươi.”
Phù Linh run rẩy dữ dội, hai tay cố sức đẩy , nhưng Lục Kỳ bóp chặt cổ tay. Khóe mắt đỏ lên, nước mắt làm mờ tầm , thế nào cũng ngăn .
Bộ dáng của Lục Kỳ lúc … giống như Mạc Tư Đặc khống chế. Rõ ràng đó vẫn còn tỉnh táo, vẫn thể gắng sức áp chế những ác niệm phóng đại , giờ trở nên nghiêm trọng đến thế?
Chưa kịp nghĩ nguyên nhân, nơi đuôi mắt bỗng thứ mềm mại chạm . Lục Kỳ khẽ hôn lên đó, giọng dịu dàng: “Đừng , đừng .”
Phù Linh từng thấy Lục Kỳ như , sợ hãi đến mức nước mắt lập tức dừng , dám rơi thêm giọt nào.
Lục Kỳ ngẩng dậy, trong miệng nhả viên trân châu nuốt từ đuôi mắt . Hắn cầm nó tay ngắm nghía, ánh mắt trầm tĩnh đến mức như vực sâu đáy.
Nhìn tiểu nhân ngư, Lục Kỳ mỉm : “Ta buông ngươi , nhưng ngươi hát, ?”
Phù Linh ngoan ngoãn gật đầu.
Đối phương như thấu trong lòng còn ý chống cự, nữa nhắc nhở, giọng vẫn nhẹ mà lạnh: “Nếu ngươi dám hát dù chỉ một tiếng, sẽ đem những viên trân châu giường nhét hết thể ngươi. Ta thật cũng ngại để ngươi hát thêm vài tiếng, dù , sẽ khiến ngươi nhanh chóng thể cất tiếng nữa.”
Phù Linh chỉ còn gật đầu nữa.
Quả nhiên, chậm rãi nới lỏng lực bóp nơi cổ. Phù Linh hít sâu một , thực sự ý định cất tiếng ca.
Hiệu quả của khúc hát thể phát huy nhanh như , căn bản kịp cứu Lục Kỳ khi tay. Cậu chỉ còn thể dùng tinh thần lực…
Phù Linh đang gấp gáp nghĩ cách, chợt khẽ kêu một tiếng. Lòng bàn tay ấm áp của Lục Kỳ đặt lên eo , kéo dậy. Theo động tác , những viên trân châu trong tay Lục Kỳ lăn chuyển, ma sát nhẹ nơi thắt lưng khiến da thịt nhột nhạt, theo bản năng né tránh: “Ngứa…”
Lục Kỳ ngước mắt, động tác tay chẳng hề dừng : “Sợ ngứa ?”
Phù Linh khẽ đáp: “Ừm.”
Vừa trả lời xong, liền thấy ý trong mắt Lục Kỳ càng sâu hơn, trong lòng lập tức dấy lên dự cảm chẳng lành.
Ngay đó, bàn tay đặt nơi eo khẽ di chuyển, vỗ nhẹ lưng. Viên trân châu trơn nhẵn theo đó lăn từ bên hông xuống, men theo sườn eo mà trượt dần về phía .
Từ eo , trân châu chậm rãi lăn lên, vuốt ve dọc sống lưng, lướt qua cổ men theo cột sống mà xuống, lưu luyến dừng nơi bả vai. Phù Linh một viên trân châu đùa bỡn đến mềm nhũn, khóe mắt vốn khô nước dần dần ầng ậc.
Hốc mắt phiếm hồng, giọng run run: “Lục Kỳ… đừng… đừng trêu …”
để tâm đến lời cầu xin . Viên trân châu theo đường cong thể lăn xuống, trượt sâu trong lớp vải mỏng nơi eo .
Phù Linh ngã lòng Lục Kỳ, giọt trân châu nơi khóe mắt rơi xuống, dừng giữa hai .
Đôi tai cùng cổ đỏ bừng, nóng rực như sắp cháy.
Thế mà vẫn dừng . Lục Kỳ nữa nhặt lên một viên trân châu rơi từ Phù Linh, , viên trân châu khảm một nơi mà Phù Linh từng nghĩ tới.
Bàn tay Lục Kỳ đặt giữa hai , từ đầu đến cuối vẫn từng rời .
Đừng đến việc sử dụng tinh thần lực, hiện tại ngay cả nước mắt, Phù Linh cũng còn rơi nổi.
Cậu chỉ thể tựa n.g.ự.c Lục Kỳ, n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, thở hỗn loạn.
“Không chịu nổi nữa ?” giọng Lục Kỳ vang lên từ đỉnh đầu, nắm lấy cổ của Phù Linh, ép ngẩng lên, giống như đang xách một con mèo con, buộc thẳng .
“Đáng tiếc thật,” Lục Kỳ khẽ , trong mắt ánh lên tia sáng lạnh lẽo, “ còn tiếp tục.”
Phù Linh cố gắng chớp mắt, ép bản tỉnh táo: “Không… cần tiếp tục nữa.”
Giọng Lục Kỳ trầm xuống, chậm rãi đáp: “Chuyện … đến lượt ngươi quyết định.”
Phù Linh cuối cùng vẫn thể hát dù chỉ một nốt, cũng thể dùng đến tinh thần lực.
Khi tỉnh , mặt trời lên đến đỉnh đầu. Nằm giường, mở mắt trần nhà, trong thoáng chốc vẫn tỉnh táo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-52.html.]
Đêm qua… rốt cuộc xảy chuyện gì?
Những mảnh ký ức hỗn loạn và hoang đường lượt ùa về, khuôn mặt dần đỏ bừng.
Hơn nửa ngày trôi qua, mới phát hiện Lục Kỳ vẫn gọi dậy làm.
Cậu định dậy, liền thấy bên cạnh vẫn còn đó, Lục Kỳ rời giường.
Phù Linh: “……”
Cậu nhớ đến chuyện tối qua, Lục Kỳ suýt nữa khiến mất mạng, cuối cùng còn dám trêu đùa , tức giận dồn nén, đuôi khẽ quất sang một bên.
Lục Kỳ đột nhiên mở mắt, ánh sắc như ưng, quét thẳng về phía tiểu nhân ngư, trong mắt ánh đỏ chớp lóe.
Phù Linh giật run lên, ban ngày, chẳng lẽ trong tinh thần Lục Kỳ vẫn còn Mạc Tư Đặc chiếm cứ ?
Cậu lập tức cất giọng hát lên.
Có lẽ là do ánh sáng ban ngày, chỉ một khúc ca, sắc đỏ trong mắt Lục Kỳ dần phai nhạt.
Hắn khép mắt, thở bình . Khi mở nữa, ánh dừng nơi cổ Phù Linh, chỗ đó vết đỏ chói mắt, so với đây càng sâu, màu tím hằn lên rõ rệt, như thể tối qua thực sự bóp gãy cổ tiểu nhân ngư .
Hắn khẽ khựng , thở cứng đờ, ánh mắt vô thức dừng nơi cánh tay Phù Linh, đó hằn lên một vệt đỏ dài, rõ ràng là dấu vết siết qua.
Ngay cả đuôi cá cũng sưng lên một mảng, đều để lộ dấu hiệu của cơn nguy kịch mà tiểu nhân ngư chịu đựng đêm qua.
Tim Lục Kỳ như một bàn tay vô hình bóp chặt, đau đến mức khó thở. Hắn cau mày, chậm rãi đưa tay định chạm vết thương nơi cổ Phù Linh, nhưng đến khi sắp chạm tới khựng , dám tiến thêm nửa phân.
“Ta… tối qua suýt nữa g.i.ế.c ngươi.”
Phù Linh vẻ mặt đau đớn đến gần như tuyệt vọng của Lục Kỳ, đối phương vì làm tổn thương mà tự trách, liền nhẹ lắc đầu: “Không , đau.”
Lục Kỳ vẫn cúi đầu, nhẹ nhàng xoa lên chỗ thương của tiểu nhân ngư, giọng khàn khàn: “Gạt … thể đau.”
Phù Linh nữa, chỉ im lặng cẩn thận từng chút một. Một lát , Lục Kỳ hỏi: “Cổ còn cử động ? Có chấn thương đến xương ?”
Phù Linh khẽ xoay cổ, đáp: “Hẳn là .”
Vừa xong, liền Lục Kỳ kéo lòng. Phù Linh thể rõ nhịp tim dồn dập trong n.g.ự.c đối phương, mạnh mẽ đến run rẩy.
Lục Kỳ… đang sợ ?
Cậu khẽ hỏi: “Tại ngươi đột nhiên Mạc Tư Đặc khống chế? Trước đó chẳng dấu hiệu chuyển biến ?”
Lục Kỳ cúi mắt, đem bộ chuyện xảy boong tàu kể .
Phù Linh hít sâu một : “Hôm qua vốn định với ngươi, hỏi La Lạp mẫu cách triệt để loại bỏ sự xâm thực của Mạc Tư Đặc. Nàng cần dùng tinh thần lực ‘từ trong ngoài’ giúp ngươi thanh trừ. … rốt cuộc làm thế nào mới ?”
Lục Kỳ khựng , lâu mới chậm rãi đáp: “Chuyện … e là khó.”
Phù Linh nghi hoặc: “Vì ?”
Lục Kỳ tiểu nhân ngư, trong đáy mắt ánh lên nụ dịu dàng mà sâu xa: “Bởi vì… cần ngươi trở thành nhân ngư Hoàng hậu của .”
Phù Linh ngẩn : “…Hả?”
Lục Kỳ khẽ , giọng thấp trầm: “Giống như tối hôm qua, chỉ là… dữ dội hơn nữa.”
Phù Linh trừng lớn mắt, so với tối qua còn kịch liệt hơn?! Vậy chẳng là … từ trong ngoài thật ?
Thì “từ trong ngoài” là ý …
Lục Kỳ tiểu nhân ngư trắng nõn, hai má đỏ ửng, đôi tai và cổ cũng ửng hồng, nhịn khẽ : “Bất quá, tiểu nhân ngư từng Trùng tộc diệt, thì thể thành gia. Cho nên chuyện … chút khó, sẽ cố gắng.”
Phù Linh vội vàng xua tay, giải thích: “Không , ý đó! Ngày đó Lạc Nguyên đột nhiên với chuyện , chỉ thuận miệng lấy cớ ứng phó thôi.”
Lục Kỳ nhướng mày, khóe môi cong lên: “Ý ngươi là… ngươi bằng lòng làm nhân ngư Hoàng hậu của ?”
Phù Linh lập tức c.h.ế.t lặng. Hôm qua còn suy nghĩ mãi mà chẳng câu trả lời, hôm nay hỏi thẳng như .
Cuối cùng chỉ lắp bắp: “Ta… . Ta suy nghĩ thêm.”
Lục Kỳ dáng vẻ bối rối của tiểu nhân ngư, khẽ gật đầu: “Là hỏi quá đột ngột.”
Phù Linh vội vàng chuyển đề tài: “Hôm nay ngươi làm ?”
Lục Kỳ lắc đầu: “Trùng tộc cơ bản định vị bộ, đại bản doanh của Thích Thừa Tị cũng tìm thấy. Giờ chỉ còn Mạc Tư Đặc, nếu vẫn trốn tránh dám xuất hiện, chúng sẽ buộc lộ mặt.”
Phù Linh ngẩng đầu: “Các ngươi bắt đầu hành động ?”
Lục Kỳ khẽ , gật đầu.
Bên , Thích Thừa Tị dẫn đội quân từ vành ngoài tinh hệ tiến dần trong, bắt gọn từng nhóm Trùng tộc. Mệnh lệnh của Lục Kỳ là: thể bắt sống thì bắt sống, thì mới tiêu diệt tại chỗ.
đến khu vực ngoài, Thích Thừa Tị hề nương tay, thẳng thừng tiêu diệt bộ Trùng tộc gặp . Trong đầu chỉ còn hình ảnh của Tinh La khi c.h.ế.t, hận ý bùng lên như lửa, chỉ mong thể nghiền nát Trùng tộc thành tro bụi.
Hắn như ác quỷ bước từ địa ngục, còn đội quân theo như Tu La dẫm m.á.u mà tiến.
Mãi đến khi phạm vi chiến đấu thu hẹp, sát ý của Thích Thừa Tị mới dần lý trí kiềm chế. Giờ lúc phát tiết, kẻ thực sự g.i.ế.c c.h.ế.t Tinh La là Mạc Tư Đặc. Mọi việc hiện tại họ làm, đều là để dụ gã xuất hiện.
Sau đó, quá trình thu lưới diễn vô cùng thuận lợi.
Mỗi ngày Lục Kỳ đều nhận tin báo từ phía Thích Thừa Tị, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ .
Hắn rõ, Thích Thừa Tị chắc chắn sẽ g.i.ế.c chóc một trận cho hả giận, nhưng kết quả đúng như mong , khiến Mạc Tư Đặc khiếp sợ.
Giờ thì chỉ xem, Mạc Tư Đặc thể nhẫn nhịn đến khi nào.