Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 50

Cập nhật lúc: 2026-03-20 07:28:12
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Lục Kỳ khẽ cong môi nở nụ , Phù Linh trong n.g.ự.c chỉ thấy tiếng trầm thấp, khàn khàn, mang theo chút buồn rầu.

Cậu ngẩng đầu, sắc mặt vẫn còn ửng đỏ, chậm rãi buông Lục Kỳ .

Lúc Lục Kỳ mới thu nụ , Phù Linh cũng thôi suy nghĩ lung tung nữa, thả lỏng .

Chuyện đời , chuyện đời , đều trong khả năng thể kiểm soát.

Cậu thể về thế giới ban đầu, c.h.ế.t .

Về phần những lời La Lạp mẫu , nào là linh hồn, sứ mệnh, Thánh tử, an nguy của nhân ngư tộc…

Tất cả đều chuyện thể gánh vác. Cậu chỉ là một nhân ngư mang theo ý thức và ký ức của loài , một sinh linh mơ hồ giữa dòng đời. Cậu năng lực , càng thể làm hùng cứu thế.

Được chăng chớ , thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.

Nghĩ như , tâm tình Phù Linh cũng dần bình , sắc đỏ mặt tan .

Phía , mở miệng hỏi: “Phù Linh, gặp đồng tộc, cũng trở thế giới nhân ngư, ngươi thể ở nơi đó mãi mãi. Vì còn về?”

Phù Linh xoay Lục Kỳ.

Nam nhân lưng về phía cửa sổ, ánh sáng chặn lưng , khuôn mặt bao phủ trong bóng tối, chỉ còn giọng trầm thấp, ôn hòa hơn bình thường nhiều.

Phù Linh im lặng chốc lát.

Thật cũng rõ vì .

Với tính cách “cá mặn” của , ở cũng như , chỉ cần ăn no, mặc ấm, tự do là , dễ nuôi đến thế.

Có lẽ… là vì trong vô thức, bắt đầu ỷ Lục Kỳ. Và cũng chút nỡ rời xa.

Cậu khẽ : “Bởi vì chúng từng , ngươi bảo ngươi sẽ ở boong tàu đợi .”

Lục Kỳ ngẩn , bật : “Phải, chúng hẹn .”

.

Sau khi trở về, Lục Kỳ bắt đầu bận rộn, chắc là để truy tìm đám Trùng tộc còn sót . Lần , tuyệt đối định buông tha bất cứ kẻ nào.

Trận đại chiến với Trùng tộc khiến nhân loại thương vong nặng nề, tuy diệt phần lớn, nhưng vẫn ít lọt lưới.

Lần , nếu mở cuộc truy quét, tất nhiên dồn hết bọn chúng ánh sáng, một kẻ cũng để sót.

Lục Kỳ ghế, giọng điềm tĩnh lệnh: “Tìm thì đừng kinh động, chỉ cần xác định vị trí, cần tấn công. Chờ thời cơ chín muồi, sẽ một lưới bắt hết.”

Trên màn hình chiếu, hàng loạt điểm đỏ sáng nhấp nháy, di chuyển khắp các tinh vực, tất cả đều là vị trí nghi ngờ Trùng tộc ẩn nấp.

Lạc Nguyên gật đầu: “Rõ!”

Chính sự bàn xong, Lạc Nguyên thu vẻ nghiêm túc, chọc ghẹo hỏi: “Bệ hạ, tiểu nhân ngư dỗ dành ?”

Lục Kỳ mỉm , liếc một cái, từ tốn hỏi : “Sao thế?”

Nhìn ánh mắt thâm sâu , Lạc Nguyên lập tức cảm giác nguy hiểm, nhưng vẫn cố gượng: “Không gì… Chỉ là hôm đó thấy tiểu nhân ngư t.h.ả.m quá, nên hỏi thăm một chút, quan tâm thôi.”

Lục Kỳ nhẹ giọng đáp: “Ồ? Nếu còn rơi nước mắt ở nhà, ngươi định tới cửa dỗ ?”

Bằng bản năng của một từng sinh tử, Lạc Nguyên lập tức cảm nhận sát khí.

Hắn thẳng dậy, nhanh như bay: “Sao thể chứ! Ta… kiểm tra đám Trùng tộc còn sót ngay đây!”

Má ơi, dọa c.h.ế.t !

Cái ánh mắt của bệ hạ, cái nụ , rõ ràng là lột da !

Tính chiếm hữu … thật là kinh .

Lạc Nguyên lắc đầu, mở quang não, gửi cho tiểu nhân ngư một tin nhắn.

Phù Linh đang ăn cơm trưa thì nhận thông báo. Vừa mở xem, suýt nữa phun cơm.

Lạc Nguyên: “Ta cảm thấy giám hộ của ngươi vẻ… ‘thiếu thốn tình cảm’ đó nha. Tối qua dỗ ngươi , ngươi vẫn thỏa mãn ?”

Phù Linh: “……”

Chưa dừng , Lạc Nguyên nhắn thêm: “Bao giờ hai đăng ký kết hôn ? Ngươi nè, ‘nhân ngư Hoàng hậu’ oách cực kỳ luôn đó! Còn thể đội vương miện nữa nha~”

Phù Linh nhấp môi, mặt cảm xúc tiếp tục ăn cơm. Ánh mắt dừng thật lâu ở bốn chữ “nhân ngư Hoàng hậu”, mới gõ : “Trùng tộc diệt, gì đến việc lập gia đình.”

Lạc Nguyên: “……?!?!?!”

Hắn vội mở đường liên lạc bảo mật, hét lên: “Bệ hạ!!! Tiểu nhân ngư nhà ngài , nếu Trùng tộc diệt, sẽ kết hôn đó!!!!”

Phù Linh định tắt quang não, vành tai nóng lên. Cậu hít sâu, định chuyên tâm ăn tiếp, nhưng tin nhắn tới.

Lạc Nguyên: “Ý ngươi là ? Không định kết hôn với bệ hạ ?”

Phù Linh ngẩn : “Ta khi nào kết hôn với Lục Kỳ?”

“Cái gì?!” Lạc Nguyên như thấy một bí mật kinh thiên động địa, “Ngươi và bệ hạ yêu ?! Lần còn hỏi, quan hệ hai tiến triển đến cơ mà. Theo lý mà , mật đến mức đó, kết hôn cũng kỳ lắm!”

Phù Linh: “…… Ta với Lục Kỳ yêu.”

Lạc Nguyên nhắn với tốc độ tên lửa: “Hai yêu, mà ôm , hôn , còn ngủ chung một giường?!”

Phù Linh: “……”

Lỗ tai đỏ.

Phù Linh: “Bạn cùng phòng… ngủ chung một giường chắc cũng chứ?”

Nói đến đây, Lạc Nguyên liền bật : “Nhà ai mà bạn cùng phòng đắn thiết như ? Nhà ai bạn cùng phòng đắn mà ôm ? Nhà ai bạn cùng phòng đắn mà còn lăn giường hả?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-50.html.]

Phù Linh: “Không ! Không lăn giường…”

Lạc Nguyên: “Được , hiểu , bệ hạ cùng ngươi tỏ tình đúng ? Chậc, bệ hạ tuy làm việc cẩn thận đấy, nhưng chuyện tình cảm thì xem còn bằng , ha ha ha ha! Ngươi chờ , sẽ … góp chút ý kiến nhỏ.”

Phù Linh: “Này, ngươi đừng…”

Đối diện còn phản ứng.

Tắt quang não, nhiệt độ mặt vẫn tan . Đời nhiều bạn bè, vì thế thích sách, thế giới trong tiểu thuyết cũng là một loại an ủi tinh thần. Cậu gần như đủ loại, tiểu thuyết đam mỹ đương nhiên cũng từng xem qua, bằng cũng chẳng thể hiểu cái gọi là “nguyên văn” .

CP mà từng thấy cũng ít, thanh lãnh sư tôn và ma tôn ch.ó săn niên hạ, con rối tiểu hoàng đế cùng Nhiếp Chính Vương, đồng môn sư sủng ái… Bạn cùng phòng thì hợp lắm, từ từ mà

như lời Lạc Nguyên, nào bạn cùng phòng nào đắn mà hôn chứ?

Chỉ là, và Lục Kỳ hôn là bởi vì Mạc Tư Đặc ăn mòn.

mà, sự ỷ của đối với Lục Kỳ rốt cuộc là cái gì? Vì tình nguyện đối mặt nguy hiểm của Trùng tộc, cũng trở về thuyền cùng Lục Kỳ? Khi nhảy lòng n.g.ự.c Lục Kỳ, cảm giác áy náy và rung động … là gì ?

Phù Linh lắc đầu, mở quang não, tìm Tinh Võng: “Một đàn ông đối với một đàn ông khác sinh , sẽ đỏ mặt, tim đập nhanh là ý nghĩa gì?”

“Cái yêu thì là gì?”

“Trước tiên loại trừ khả năng yêu đương.”

“Ngươi nghĩ xem, cho ngươi uống t.h.u.ố.c gì ?”

“Lầu một lầu hai ha ha ha ha ha ha ha ha ha!”

“Tỏ tình ?”

“Trừ mấy cái đó , hôn thì ? Muốn cùng lên giường ? Ta thể giúp—”

“Trên lầu, ngươi giúp, nhưng đừng vội.”

“Những tình huống chính là yêu đương ? Có thể là bệnh ? Nếu thì đến chỗ , xem giúp cho.”

“Trên lầu bàn tính hạt châu băng mặt.”

“Lầu chủ thể rõ hơn ? Tình huống thế nào mới sinh , khi nào đỏ mặt, khi nào tim đập nhanh? Chúng phân tích từng trường hợp.”

Phù Linh loạt bình luận , trong đầu liền hiện dáng vẻ ngày đó nhảy lòng n.g.ự.c Lục Kỳ. Người boong tàu, từ bình minh chờ đến khi trời tối, tựa hồ chẳng hề động đậy. Khi dang tay đón lấy , ôm chặt lòng, đó là cảm giác từng đây.

Cậu thật sự thích Lục Kỳ ?

Vậy… nếu Lục Kỳ tỏ tình, sẽ đồng ý ?

Trong lòng câu trả lời nào sẵn. Cậu Lục Kỳ sẽ gì, “Ta ở bên ngươi”? Có thể là “ thích ngươi” ?

Vậy nên đáp thế nào? “Được”…? Hay “để nghĩ thêm”…?

Phù Linh cảm thấy đầu óc sắp bốc khói. Cậu tắt quang não, cố ném hết những giả tưởng trong đầu , tiếp tục ăn cơm. Để khỏi suy nghĩ nhiều, mở bộ kịch đang xem dở.

Có lẽ ngay cả cũng nhận , dù chỉ là giả tưởng, trong đầu chẳng một đáp án nào là “từ chối”.

Phù Linh cảm thấy bản đang suy nghĩ linh tinh quá nhiều, liền ườn giường cả ngày, chỉ mải lướt quang não, quên cả thời gian.

Tin nhắn của Lục Kỳ đột nhiên bật , khiến tim đang bình tĩnh bỗng chốc run lên.

Cậu vội mở tin nhắn: “Thời gian còn sớm, Ninh Nguyên chắc sắp . Ngươi cẩn thận, sẽ nhanh về.”

Phù Linh đang định trả lời: “Được, ở đây—”

Còn kịp gửi, cửa vang lên tiếng gõ. Cậu lập tức im bặt.

“Phù Linh thiếu gia, hôm nay ở chủ thành mua món gà ngài thích nhất, ngài ở đó ?”

Giống như nguy hiểm chậm rãi đến gần, ngay mặt, mà còn đường lui.

“Ta lập tức .” Lục Kỳ xong liền rời trong cơ giáp.

Phù Linh giả vờ động tĩnh, nhưng bên ngoài tiếng gõ cửa vẫn dai dẳng, như hồn ma thúc giục.

“Phù Linh thiếu gia, ngài ở bên trong ?”

“Phù Linh thiếu gia? Phù Linh thiếu gia?”

Nếu thật sự đáp, e rằng sẽ khiến Ninh Nguyên nghi ngờ, lỡ làm hỏng kế hoạch của Lục Kỳ thì mất nhiều hơn .

Vì thế, giả vờ mới tỉnh, cất giọng: “Ta ngủ dậy, Ninh bá, chuyện gì ?”

Ninh Nguyên như thở phào: “Thiếu chút nữa làm sợ c.h.ế.t, còn tưởng ngài gặp chuyện, đang định liên hệ bệ hạ. À, mua cho ngài món gà ở chủ thành ngài thích nhất đó, thể ?”

Gần đây vẫn luôn là máy mang đồ ăn đến, Ninh Nguyên hiếm khi đến tìm . nếu cự tuyệt ngoài cửa, vẻ đột ngột. Dù , tạm thời giữa họ cũng lý do nghi ngờ gì.

“Vào .” Phù Linh liếc đuôi cá của , may mà hôm nay Lục Kỳ ở đây, vẫn biến hai chân.

Ninh Nguyên mở cửa, ánh mắt dừng Phù Linh, khuôn mặt hòa nhã như thường: “Phù Linh thiếu gia, gà để bàn nhé?”

Phù Linh gật đầu: “Được, cảm ơn.”

“Ngài khách khí ,” Ninh Nguyên gật đầu, dường như định rời , nhưng dừng bước, “Ngài khỏe ?”

Phù Linh ngạc nhiên: “Không mà, ?”

Ninh Nguyên lắc đầu: “Nhân ngư vốn thích ở trong nước, thấy ngài giường, tưởng là ngài khó chịu.”

Phù Linh mím môi: “Không , chỉ là… Lục Kỳ ôm lên giường, liền lười xuống thôi.”

Ninh Nguyên : “Thì . Xem Phù Linh thiếu gia thích chiếc giường . Lúc cái giường vỏ sò đặc biệt cho làm đấy, mềm ?”

Phù Linh hiểu ý tứ thật sự của ông, chỉ thể phụ họa: “Ừm… cũng khá .”

Cậu đáp lấy lệ, vốn nghĩ Ninh Nguyên sẽ , nhưng vẫn yên ở cửa.

Phù Linh n.g.ự.c căng thẳng, chuẩn điều động tinh thần lực, ngấm ngầm tích tụ sức mạnh, nếu nguy hiểm dám tiến , sẽ lập tức tung chiêu.

“Bệ hạ.” Ninh Nguyên bỗng cung kính hô một tiếng về phía cửa.

Phù Linh theo tiếng , chỉ thấy Lục Kỳ từ cửa chậm rãi bước , Ninh Nguyên, nụ vẫn ôn hòa, nhưng ánh mắt lạnh xuống.

Loading...