Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 49

Cập nhật lúc: 2026-03-20 07:26:33
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Phù Linh Văn Lộc, ánh mắt khó diễn tả thành lời, khẽ mím môi hỏi: “Ngươi đây là… lên cơn điên ?”

Văn Lộc : “Không … Lần đuổi ngài khỏi bên cạnh bệ hạ, nhiều lời khó , rằng ngài xứng với bệ hạ, rằng bệ hạ thích ngài. Những lời đó đều là cố ý để đuổi ngài thôi. Kỳ thật cảm thấy, ngài và bệ hạ xứng đôi! Ngài là thích hợp nhất để làm Hoàng hậu của bệ hạ!”

Phù Linh , chỉ đáp: “Không , những điều ngươi cũng để trong lòng.”

Văn Lộc nhẹ nhõm thở : “Vậy thì , thì .”

Y dìu Phù Linh, hỏi tiếp: “Thánh tử, ngài vì tìm… cái gì mà… nhân ngư tạp huyết , dấu vết sinh hoạt của ?”

Phù Linh ngẩn , : “Là Tinh La, ngươi đừng tìm nhầm.”

Cậu trả lời trực tiếp câu hỏi của Văn Lộc. Dấu vết sinh hoạt của Tinh La thể tìm thấy vẫn chắc, nhưng làm là để giúp Thích Thừa Tị. Nếu nơi Tinh La từng ở, chừng tâm tình sẽ khá hơn, thể giải nỗi đơn phương bấy lâu.

Bất quá, chuyện quan trọng nhất vẫn là giúp Thích Thừa Tị gỡ bỏ khúc mắc. Nếu và Lục Kỳ thể hòa giải, thì Phù Linh tự nhiên cũng cần vì Thích Thừa Tị mà làm những việc nữa.

Phù Linh trầm ngâm, trong đầu nghĩ cách giúp Thích Thừa Tị tháo gỡ khúc mắc. Không từ khi nào, gần nổi lên mặt biển.

Từ xa, thấy bóng dáng con thuyền đang neo mặt nước.

Văn Lộc đúng lúc : “Thánh tử, đưa ngài đến đây thôi. Thế giới loài tạm trở , chờ lúc rảnh sẽ đến tìm ngài chơi.”

Phù Linh gật đầu: “Cảm ơn ngươi đưa đến đây, về cẩn thận nhé.”

Văn Lộc : “Thánh t.ử ở nhân giới cũng cẩn thận đó.”

Lục Kỳ ở boong tàu, khi thì , khi thì dậy, nhưng dù ở tư thế nào, ánh mắt vẫn dõi theo mặt biển nơi Phù Linh rời .

Ánh nắng rải xuống mặt biển một mảng vàng óng, theo sóng nước phập phồng mà vỡ tan. Gió biển mang theo vị mặn thổi qua, khiến khuôn mặt phủ một lớp ẩm ướt, nhanh chóng nắng gắt hong khô.

Mặt trời mọc ở phương đông dần ngả về tây. Từ giữa trưa đến lúc hoàng hôn, ánh chiều đỏ rực kéo dài ngàn dặm, nhuộm cả mặt biển một tầng sắc máu, giống hệt buổi hoàng hôn năm đó khi và Thích Thừa Tị đối đầu dữ dội.

Cũng là ánh hoàng hôn đỏ thẫm như thế, cũng là lúc , duy nhất mà tin tưởng rời bỏ .

Từ đó, ở địa vị cao, nhưng chỉ còn sự cô độc, cùng những trận tranh đấu gay gắt dứt.

Lần , cũng giữ nổi một tiểu nhân ngư đột nhiên bước cuộc đời tịch liêu, tro tàn của ?

Phù Linh, ngươi còn sẽ trở chứ?

Từ ban ngày chờ đến khi màn đêm buông xuống, mặt biển vẫn tĩnh lặng chút động tĩnh. Hắn dõi mắt , trong đáy mắt dần dâng lên một tia đỏ u ám.

Bên tai vang lên tiếng thì thầm tà ác của Mạc Tư Đặc: “Hắn sẽ trở nữa . Hắn vứt bỏ ngươi . Hắn trở về nhân ngư tộc, sẽ .”

“Giống như ngươi, một kẻ quái dị chỉ làm thương, uống m.á.u , c.ắ.n đau đớn. Rồi sẽ một ngày ngươi mất kiểm soát, c.ắ.n c.h.ế.t . Bây giờ cơ hội thoát khỏi ngươi, thể ? Si tâm vọng tưởng!”

“Ngươi đừng giãy giụa nữa, để khống chế tinh thần ngươi . Ta sẽ giúp ngươi tìm tiểu nhân ngư . Dù lật tung cả đáy biển thì ?”

“Giống như ngươi, tàn nhẫn và độc ác đến thế, đến cả nhất, nhân ngư ngươi yêu thương nhất, đều thể vứt là vứt, m.á.u lạnh vô tình đến cùng cực. Dựa cái gì mà ngươi nghĩ ai sẽ ở bên cạnh ?”

“Ngươi chỉ xứng để ý lượt rời , chỉ xứng cô độc mãi mãi… cho đến khi khống chế, biến thành một con quái vật , tâm, hồn!”

“Bệ hạ ái của , đừng phản kháng nữa, chống cự cũng vô ích thôi.”

Lục Kỳ d.a.o động.

Trước những lời ma quái , như kẻ điếc mù, tinh thần đối kháng Mạc Tư Đặc.

Lần , dường như chẳng màng đến việc tinh thần giới hủy diệt, để mặc tinh thần lực va chạm kịch liệt cùng Mạc Tư Đặc, mang theo ý định đồng quy vu tận.

Mạc Tư Đặc công kích nhạt: “Sao hả, định liều mạng với ?”

Lục Kỳ sắc mặt thản nhiên, thậm chí khẽ nhướng mày, đáp .

Bị dáng vẻ “ màng sống c.h.ế.t” của làm hoảng, Mạc Tư Đặc lập tức đổi giọng: “Lần đầu tiên thấy ngươi xúc động như , nếu tiểu nhân ngư trở mà thấy ngươi phát điên, chẳng sẽ đau lòng c.h.ế.t ?”

Tinh thần lực Lục Kỳ khựng một thoáng.

A, hữu dụng .

Mạc Tư Đặc tiếp lời: “Hắn cũng nhất định là trở , đúng ? Trước khi , hai còn hẹn mà. Ngươi định đợi ? Chẳng lẽ thất hứa?”

“Nếu ngươi phát điên thật, đến lúc , chẳng ngươi sẽ c.ắ.n c.h.ế.t ? Ngươi nỡ ?”

Tinh thần lực Lục Kỳ chững , còn liều mạng công kích. Thế giới tinh thần của tan nát còn hình dáng, tất cả những gì Phù Linh cố gắng trấn an đều lật đổ.

Mạc Tư Đặc : “Thế , hôm nay chúng đều đừng điên, chứ?”

Chưa kịp chờ Lục Kỳ đáp, mặt biển bỗng vang lên một tiếng động lớn.

Lục Kỳ lập tức đầu nơi tiểu nhân ngư từng lặn xuống, mặt nước dấy lên từng đợt sóng, như thứ gì đó đang phá nước trồi lên.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, mái tóc bạc như sương của nhân ngư vẽ nên một đường cong như ánh trăng, từ chân trời bay về phía boong tàu nơi Lục Kỳ .

Phù Linh từ biển lao lên, bay thẳng đến .

Người ở mép boong, dang hai tay về phía nam nhân, như thể họ gặp bao ngày xa cách.

Đôi mắt lạnh như băng của Lục Kỳ lập tức nhuốm đầy dịu dàng.

Hắn yên, vững vàng đón lấy “ánh trăng” rơi xuống từ trời cao, ôm lòng, hòa nhập m.á.u thịt.

“Ngươi trở .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-49.html.]

Phù Linh gật đầu: “Ta trở về.”

Trong mắt Lục Kỳ lúc chẳng còn chút điên cuồng khi đối kháng với Mạc Tư Đặc , đáy mắt chỉ còn phản chiếu bóng dáng của Phù Linh: “Đã gặp đồng tộc ?”

Phù Linh đáp: “Gặp .”

“Như … tâm tình khá hơn chút ?”

Phù Linh trầm ngâm giây lát, khẽ : “Khá hơn nhiều .”

Chỉ là khi nhớ đến chuyện từng hứa với La Lạp mẫu , dù giam giữ trong tộc nhân ngư mất tự do, nhưng cũng là Thánh t.ử của nhân ngư tộc, thấy cảnh đồng tộc lâm khốn cảnh, trong lòng vẫn khỏi đau xót.

, hỏi Lục Kỳ: “Chuyện Trùng tộc và Mạc Tư Đặc, ngươi định xử lý thế nào?”

Lục Kỳ hiểu , đại khái Phù Linh là mang lòng thù hận với Trùng tộc, kẻ diệt tộc là chúng, nên báo thù. Hắn : “Định vị của Trùng tộc tra gần hết. Còn về phần Mạc Tư Đặc… sắp xếp.”

Phù Linh khẽ gật đầu: “Ta thể nhờ ngươi giúp một việc ?”

Lục Kỳ tiểu nhân ngư, mỉm : “Ngươi ít khi tìm giúp đỡ. Là vì nhân ngư tộc ?”

Phù Linh gật đầu: “Nhân ngư tộc còn chẳng bao nhiêu, nhưng họ thích sống đáy biển, ở mãi trong ao nhỏ của viện nghiên cứu, cũng trở thành động vật loài bảo hộ công cụ phục hồi tinh thần lực. Nhân ngư hướng đến là tự do và biển cả bao la.”

Lục Kỳ : “Ta hiểu. Chỉ là Trùng tộc ẩn trong bóng tối, còn nhân ngư ở nơi sáng. Cho nên trong viện nghiên cứu, họ mới thể bảo vệ hơn. nếu ngươi mở miệng, sẽ bàn với Thích Thừa Tị, cố gắng hết sức để tranh thủ.”

Phù Linh lắc đầu.

Bàn với Thích Thừa Tị chẳng khác nào đem lòng kiêu ngạo của Lục Kỳ đặt xuống cho dẫm đạp, thể để Lục Kỳ chịu như thế.

, : “Không cần. Ngươi chỉ cần sớm tiêu diệt Trùng tộc, nhân ngư tự nhiên sẽ còn sợ hãi bóng tối nữa.”

Lục Kỳ khẽ sững , ngờ tiểu nhân ngư chẳng cứu những nhân ngư trong viện nghiên cứu, mà chỉ an tâm tiêu diệt Mạc Tư Đặc.

“Được.”

Nghe Lục Kỳ đáp ứng, Phù Linh mỉm . Chỉ là nụ hiện lên nhanh chóng tắt , cơn mệt mỏi kéo đến nuốt chửng , bóng tối ập tới, ngất trong vòng tay Lục Kỳ.

Phù Linh rơi một giấc mộng hỗn loạn. Trong mộng, chỉ là một sợi linh hồn phiêu lãng trong bệnh viện, bên cạnh chiếc giường bệnh chính là cơ thể của .

Đời , thể gầy gò, giường bệnh trong bộ quần áo bệnh nhân, sắc mặt trắng bệch, n.g.ự.c phập phồng sớm bình , ngay cả chút huyết sắc môi cũng tan biến.

Bên tai vang lên tiếng nghẹn ngào, là giọng của : “Phù Linh! Ban ngày ban mặt đừng ngủ nữa , mau tỉnh dậy , đừng dọa … Mẹ nấu cơm chiều , chờ con về nhà ăn cơm đó, Phù Linh, mau dậy con…”

Cha mắt đỏ hoe, cố nén nước mắt nhưng vẫn cầm , chỉ đành ôm lấy , t.h.i t.h.ể con trai mà lời nào, chỉ thể run run an ủi: “Đừng nữa… đừng …”

“Rõ ràng hôm qua nó vẫn còn khỏe mạnh, hôm nay thành như ? Ông xem, đang mơ ? Phù Linh, con tỉnh dậy , ở đây , con với một câu , đừng dọa …”

Phù Linh hai ảnh già như trong chớp mắt, đầy nước mắt và tuyệt vọng, trong lòng đau xót lên tiếng an ủi.

kịp mở miệng, tiếng của vang lên bên tai, giọng còn nghẹn ngào mà trầm thấp, mơ hồ như từ nơi xa vọng : “Phù Linh, mau trở về … Nhân ngư tộc cần con. Con là Thánh t.ử của nhân ngư tộc, sinh để gánh vác sứ mệnh của tộc. Nhân ngư tộc cần con bảo hộ!”

“Phù Linh, con là nhân ngư, nhân loại. Đời chỉ là một giấc mộng, nơi mới là nhà của con.”

“Phù Linh, con là nhân ngư… nhân loại…”

“Thánh tử…”

“Phù Linh! Phù Linh!”

Một giọng khác đột nhiên vang lên bên tai , kéo khỏi cơn mộng mị hỗn loạn vô cùng.

Trên giường, đôi lông mi đen nhánh của tiểu nhân ngư khẽ run, chậm rãi mở mắt.

Khung cảnh mắt quen thuộc xa lạ, căn nhà ngủ suốt mười tám năm, mà là căn phòng nhân ngư như trong một giấc mộng hai tháng dài.

Thôi, cần nghĩ nhiều.

Nếu đời c.h.ế.t, nơi chính là điểm khởi đầu của sự sống , mang theo tâm nguyện dang dở để tiếp tục tồn tại, nên xem nơi đây như một thế giới khác, hiện thực khác.

“Tỉnh ?” Giọng của Lục Kỳ vang lên bên cạnh. Hắn thấy Phù Linh mở mắt liền nhẹ giọng , “Ngươi gặp ác mộng.”

Phù Linh vẫn còn ngái ngủ, giọng khàn khàn: “Ta mớ ?”

Lục Kỳ gật đầu: “Có.”

Phù Linh nhận tay đang nắm chặt vạt áo của Lục Kỳ, miết đến mức quần áo nhăn nhúm cả .

Cậu ngước mắt: “Ta ?”

Lục Kỳ hạ giọng: “Ngươi …”

Không là do mới tỉnh do Lục Kỳ quá khẽ, Phù Linh rõ phần , liền nghiêng tới gần: “Cái gì?”

Hai vốn gần , nghiêng tới, gần như lao thẳng lòng đối phương.

Lục Kỳ tiểu nhân ngư chủ động áp sát, khóe môi khẽ cong: “Ngươi ở trong mộng, gọi là ‘’.”

Phù Linh: “……?”

Khoan , thế nào thành gọi Lục Kỳ là “”?

Cậu đỏ mặt, giọng nhỏ như muỗi: “Ta… gọi ngươi …”

Lục Kỳ khẽ , hiện giờ cách giữa hai gần đến mức chẳng cần nhúc nhích cũng thể ngay bên tai Phù Linh: “Ngươi nắm chặt áo , cũng như bây giờ, tựa cả lòng , trong miệng còn gọi ‘’.”

Phù Linh mặt càng đỏ, đỏ đến mức như sắp chảy máu, môi run run, nên buông vạt áo nên rời khỏi vòng tay Lục Kỳ.

Cuối cùng, chỉ thể làm như con đà điểu, vùi đầu sâu hơn trong n.g.ự.c Lục Kỳ.

Loading...