Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 45

Cập nhật lúc: 2026-03-20 07:16:26
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Một bên, Lạc Nguyên thấy hai vành tai Phù Linh đều đỏ ửng, sắc mặt lập tức hiểu rõ: “Ngươi xem, mà, hai các ngươi tuyệt đối chỉ là quan hệ giám hộ. Bệ hạ ôn tồn, lễ độ, nhưng mạnh mẽ. Hắn nhất định sẽ bảo vệ ngươi thật , ngươi cần sợ.”

Phù Linh cố gắng gạt bỏ trong đầu những hình ảnh đắn . Cậu chỉ thoát khỏi tình huống , nghĩ ngợi linh tinh nữa.

Cậu dứt khoát chuyển đề tài: “Lục Kỳ chuyện mạng cách giải quyết , ngươi là gì ?”

Lạc Nguyên gật gật đầu, lắc đầu: “Bệ hạ chỉ nhắc đến một câu, nhưng cụ thể. Hôm nay họp chính là để bàn chuyện , chắc sắp kết quả thôi.”

Quả nhiên nhanh, Bộ Xã Giao của quốc gia liền lấy thế như sấm sét, cuộc họp định phương án, nhanh chóng công bố ngoài.

Trên Tinh Võng, hot search xuất hiện dòng tiêu đề: 《 Phòng thí nghiệm - chân tướng rốt cuộc là gì? 》

Người dân tinh hệ vốn chú ý đến chuyện , thấy tiêu đề, liền điên cuồng ùa xem.

Trong đó là một đoạn hình chiếu ghi hình. Đạo diễn Tang Dư ghế, cúi đầu kể bộ chuyện năm đó.

“Thật , ngay từ đầu, việc nghiên cứu vì tinh thần lực của nhân ngư thể chữa lành là do Tề quân tư đề xuất. các ngươi cũng , Trùng tộc từ đến nay luôn tiêu diệt nhân ngư, khắc tinh của chúng. Vì thế, thấy đây là cơ hội . Khi Tề quân tư mất cảnh giác, liền để tinh thần lực xâm nhập, ăn mòn, khống chế .”

“Rất nhanh đó, phòng thí nghiệm trở thành nơi tàn sát nhân ngư. Tề quân tư phận thuận lợi, giúp dễ dàng thao túng bộ học giả nghiên cứu trong phòng thí nghiệm, bởi họ bất kỳ biện pháp phòng vệ nào.”

“Ta đơn xin nghiên cứu sâu hơn về nhân ngư, lấy danh nghĩa tiếp tục công trình của Tề quân tư để gia tăng lòng tin, khiến thể tiếp xúc với nhiều nhân ngư hơn.”

“Cái gì mà ‘nhân ngư tự nguyện’, đối với đều là trò ! Ta chỉ cần bắt bọn chúng về, biến phòng thí nghiệm thành một nhà giam kín kẽ hở. Tất cả bọn họ đều khống chế, căn bản thể truyền dù chỉ một tin tức nhỏ.”

“G.i.ế.c hết bọn nhân ngư đó chẳng mất bao nhiêu thời gian, nhưng bí mật về khả năng chữa lành của chúng. Thế là cho chúng chảy máu, cạo vảy, thậm chí moi nội tạng, còn nếm thử thịt của chúng. Đáng tiếc, chẳng gì đặc biệt cả. Giống như nhân loại các ngươi mà thôi, chỉ là tinh thần lực mạnh hơn một chút. Mà c.h.ế.t thì cũng chẳng còn tác dụng gì.”

“Ngươi phản ứng nhanh, còn đợi xử lý xong phát hiện vấn đề của phòng thí nghiệm. Khi đó, chỉ còn cách đốt cháy tất cả, may mà ngươi thể chứng minh . Người ngươi mang theo đều là tín, chẳng ai thể làm chứng cho ngươi, ha ha ha ha.”

Bình luận Tinh Võng lập tức bùng nổ, liên tục cập nhật: “Ngọa tào! Trùng tộc thể một khống chế nhiều như ?”

“Các học giả khác hẳn là tinh thần lực ăn mòn , chứ khống chế.”

“Trùng tộc thật đáng c.h.ế.t! Phim còn nhẹ tay chán, ngoài đời thật còn moi nội tạng, ăn thịt?! Quá tàn nhẫn!”

“Không tưởng tượng nổi nhân ngư khi đó tuyệt vọng và đau đớn thế nào.”

“Là ?”

“Trên , bọn chúng là Trùng tộc, !”

“Nếu thể, nếm thử cảm giác moi ngũ tạng xem!”

“Khoan tự nhận là Trùng tộc ? Có chắc bịa đặt để tẩy trắng gì đó ? Trùng tộc chẳng tiêu diệt hết ? Mạc Tư Đặc chẳng c.h.ế.t ?”

“Ngươi thật ngây thơ, ‘tiêu diệt sạch’ chỉ là lời trấn an dân chúng thôi. Mạc Tư Đặc c.h.ế.t , nhưng làm gì chuyện cả tộc Trùng tộc c.h.ế.t hết trong một đêm? Chúng chỉ đang ẩn nấp, dám gây sóng gió.”

“Cũng thể là như , tiện đổ hết cho Trùng tộc! Dù cũng chẳng ai kiểm chứng .”

nhanh, vả mặt.

Bộ Xã Giao sớm dự đoán sẽ nghi ngờ phận Trùng tộc, nên ngay khi báo cáo kiểm tra của Tang Dư công bố, họ lập tức dán thẳng lên Tinh Võng, khiến những kẻ phản bác cứng họng nổi lời nào.

Báo cáo từ Viện Nghiên cứu là kết quả chính thống, công khai, minh bạch, thuộc quyền quản hạt của bệ hạ, càng thêm đáng tin.

Một đoạn ghi hình cùng báo cáo giám định song hành, những tiếng nghi ngờ dần biến mất khỏi tầm mắt công chúng, chỉ còn sự thương xót nhân ngư và căm phẫn Trùng tộc.

——

Văn Lộc đương nhiên cũng là đầu tiên thấy hot search.

Y lập đoạn ghi hình, từng lời Tang Dư , ánh mắt đỏ ngầu, gắt gao chằm chằm trong hình.

Âm thanh tua một đoạn: “Ta bí mật chữa lành của nhân ngư, nên cho bọn chúng chảy máu, cạo vảy, moi nội tạng, còn nếm thử thịt chúng. Đáng tiếc, chẳng gì đặc biệt cả. Giống nhân loại thôi, c.h.ế.t thì vô dụng.”

“…Ta cho bọn chúng chảy máu, cạo vảy…”

“…Ta cho bọn chúng chảy máu…”

Văn Lộc siết chặt nắm tay, móng tay đ.â.m sâu lòng bàn tay đến bật máu, nhưng y hề . Vẫn cứ chằm chằm hình chiếu, như thể x.é to.ạc màn ảnh, lôi kẻ , xé nát từng mảnh.

Buồn , thật buồn .

Y tin một tên Trùng tộc. Còn hợp tác với , mong đòi công bằng cho nhân ngư tộc, mong chịu tội và lời xin .

Kết quả thì ?

Y Trùng tộc lợi dụng, chỉ là một quân cờ khiến Lục Kỳ kéo xuống đài mà thôi.

Trùng tộc… tất cả đều đáng c.h.ế.t!!!

——

Phù Linh cũng thấy đoạn ghi âm .

Không , tim như một bàn tay khổng lồ siết chặt, bóp đến mức thở nổi.

Rõ ràng chỉ chiếm thể của nguyên chủ, vốn là nhân loại chứ nhân ngư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-45.html.]

thương xót cho tộc nhân ngư t.h.ả.m khốc, cũng nên loại cảm giác

“Ngươi… Ngươi đừng mà! Chân tướng sáng tỏ , ngươi nên vui mới đúng, đừng , đừng …”

Một bên, Lạc Nguyên tiểu nhân ngư khóe mắt đỏ ửng, nước mắt hóa thành trân châu từng viên rơi xuống đất, sợ đến mức hoảng hốt, an ủi Phù Linh thế nào.

Mà ở gian bên cạnh, cuộc họp cũng kết thúc. Lục Kỳ mở cửa văn phòng liền thấy tiểu nhân ngư ghế , trân châu lách tách rơi xuống, bộ dạng thương tâm đến c.h.ế.t.

Còn Lạc Nguyên ở bên cạnh luống cuống tay chân, thấy tới liền vội vàng chạy cửa: “Bệ hạ… Không làm ! Thật sự liên quan tới !”

Lục Kỳ liếc một cái, Lạc Nguyên lập tức chạy mất dạng.

Lục Kỳ đến bên cạnh Phù Linh, khom xuống, đưa tay đỡ lấy một viên trân châu đang rơi, giọng dịu nhẹ: “Đừng nữa, trân châu đều rơi đầy đất .”

Phù Linh ngẩng đầu, vành mắt vẫn còn đỏ: “Ta cũng , chỉ là…”

Lục Kỳ đưa tay luồn mái tóc mềm mại của tiểu nhân ngư, khẽ xoa đầu : “Ta , hiểu. đừng đến hỏng .”

Nói , ôm lấy tiểu nhân ngư đang khụt khịt lòng. Không vì thương tâm làm dời sự chú ý , khi chạm chiếc đuôi cá, tiểu nhân ngư cũng hề né tránh.

Hắn bế Phù Linh khỏi văn phòng: “Muốn về viện nghiên cứu gặp đồng bạn của ngươi ?”

Phù Linh vội vàng lắc đầu: “Không cần.”

Cậu hiểu vì thương tâm, trong tim đau đến thế. Có lẽ là do bản năng của nguyên chủ, nhưng cũng nguyên chủ, thể thế đối phương, càng thể đối mặt với những nhân ngư , những cùng tộc với .

Cậu bỗng nhớ đến lời Văn Lộc từng : “Ta nhất thời , chờ ngươi về Khách Thập Khách Hải , nơi đó ngươi sẽ hết thảy.”

Biết hết thảy… là những gì?

Cậu , vì xuyên trong truyện, vì cốt truyện còn theo quỹ đạo ban đầu, vì Văn Lộc gọi là Thánh tử, và nguyên chủ… ?

Thế giới , rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ?

Không hiểu vì , sang với Lục Kỳ: “Ta Khách Thập Khách Hải.”

Lục Kỳ khẽ sững sờ: “Sao đột nhiên đến đó?”

Phù Linh đáp: “Muốn xem thử.”

Xem thử thể tìm đáp án .

Lục Kỳ cũng hỏi thêm, chỉ khẽ : “Được.”

Hai khởi động cơ giáp, hướng thẳng đến Khách Thập Khách Hải.

Giờ làm việc, nơi vắng tanh, là ban ngày, bờ cát mênh m.ô.n.g thấy bóng nào, chỉ gió biển thổi nhè nhẹ, mang theo ẩm mằn mặn.

Hạ xuống mặt đất, Phù Linh cởi bỏ cơ giáp, theo Lục Kỳ đến bờ biển. Lần , bọn họ dự định cùng biển sâu.

Phù Linh Lục Kỳ, : “Ta xuống biển , còn ngươi thì .”

Lục Kỳ là nhân loại, thể hô hấp nước.

“Nếu , ngươi ở đây chờ ?”

Lục Kỳ khẽ : “Tuy rằng ngươi định làm gì, cũng xuống biển sâu, lẽ… nơi đó đồng tộc của ngươi? ít nhất, để tiễn ngươi đến đó.”

Lời khiến tim Phù Linh khẽ ấm lên. Dường như mỗi khi Lục Kỳ chuyện với , đều khiến cảm thấy yên lòng, phảng phất như dù làm gì nữa, phía vẫn luôn Lục Kỳ ở đó.

Phù Linh khẽ mỉm , Lục Kỳ, giọng nghiêm túc mà ôn nhu: “Cảm ơn ngươi, Lục Kỳ.”

Tựa như điều gì đó đang đổi trong lòng , nhưng rõ ràng là gì. Bất quá, cũng , giờ khắc , còn xem Lục Kỳ là một nhân vật trong truyện nữa, mà là thể dựa .

“Kỳ thật, cũng …” Phù Linh định tiếp, thì cách đó xa, một giọng vang lên cắt ngang.

“Phù Linh!!!”

Là Văn Lộc. Y bên bờ cát, giữa trời đất bao la, đưa lưng về phía biển rộng, giơ tay vẫy .

Phù Linh vốn tìm đáp án , chỉ cảm thấy chắc chắn nó ở nơi sâu nhất của Khách Thập Khách Hải, bởi đó từng là nơi nhân ngư sinh sống.

nếu Văn Lộc đến, dường như cũng thể tìm đáp án .

Thế là điều khiển cơ giáp chạy về phía Văn Lộc, nhận phía Lục Kỳ khẽ nhướng mày.

Văn Lộc Phù Linh chạy tới, : “Ngươi quả nhiên vẫn đến, Thánh tử.”

Phù Linh thấy cách xưng hô , khẽ hỏi: “Thánh tử… Là ?”

Văn Lộc gật đầu khẳng định: “Đương nhiên.”

Phù Linh cúi mắt: “ thật, nhớ là Thánh t.ử của tộc nhân ngư, ngươi chắc chứ?”

Văn Lộc nhạt: “Đương nhiên chắc chắn. Mỗi nhân ngư đều Thánh t.ử là ai. Trước giả vờ quen ngài trong hoàng cung là vì nhiệm vụ cần thành, nhưng hiện tại… cần nữa.”

Phù Linh hỏi: “Nhiệm vụ gì?”

Văn Lộc liếc Lục Kỳ đang theo , : “Là đòi công đạo cho nhân ngư tộc. Ta thể g.i.ế.c Lục Kỳ, nhưng lợi dụng danh tiếng của trong giới nhân loại để lan truyền nhanh hơn, mượn sức ảnh hưởng trong giới giải trí mà gây tiếng vang. Mục đích cuối cùng là khiến xin nhân ngư tộc. Đáng tiếc… tìm nhầm .”

“À.” Phù Linh gật đầu, “Vậy Khách Thập Khách Hải , vì ngươi đến đây sẽ hết thảy?”

Văn Lộc biển sâu phía xa, thở chậm , giọng trầm xuống: “Bởi vì nơi sâu nhất của Khách Thập Khách Hải… chính là nhà của ngài. Ngài từng sống ở đó, vẫn luôn như .”

Loading...