Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 44
Cập nhật lúc: 2026-03-20 07:15:58
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Lục Kỳ Phù Linh, chỉ cảm thấy như một chậu nước lạnh dội thẳng xuống đầu.
Ngoài nhân , việc cùng khác thiết lập liên kết tinh thần tượng trưng cho điều gì, chẳng ai là .
Cho nên, tiểu nhân ngư thích Thích Thừa Tị, thậm chí giữa hai còn quan hệ ái nhân, mật đến mức như thế.
Vậy thì vì đưa Phù Linh cung, để trở thành nhân ngư chuyên chúc của ? Làm để lấy tân hoan trả thù cựu ái ư? Quả thật là hoang đường.
Tiểu nhân ngư… còn đồng ý ?
Vậy thì, những vì mà ca hát, cho uống máu, để mặc trêu chọc, tất cả chẳng qua chỉ là vì lấy lòng, vì chiếm lòng tin của , hết thảy đều là vì… Thích Thừa Tị?
Lục Kỳ buông lỏng Phù Linh , thu tinh thần lực đang quấn quanh .
Hắn thu vẻ mặt, thản nhiên hỏi: “Ngươi cùng Thích Thừa Tị thiết lập liên kết tinh thần?”
Phù Linh chậm rãi gật đầu.
Lục Kỳ hít sâu một : “Hắn thích ngươi, mà còn khiến ngươi đến bên cạnh ? Nếu ngươi thích , thể đồng ý yêu cầu hoang đường như thế?”
Một màn tính kế và dối trá lớn như , thế mà đế quốc bệ hạ vẫn thể bình tĩnh cạnh lừa, ung dung như chẳng gì xảy , ôn hòa đến cực hạn, lý trí đến tận cùng.
Phù Linh hé môi, nhất thời gì.
Nguyên chủ quả thực thích Thích Thừa Tị, thích đến mức thể vứt bỏ cả tự do. thì khác, là xuyên đây. Giờ phút , nên giải thích thế nào? Giải thích với tư cách của ai? Là nguyên chủ… là ?
Phù Linh nghĩ mãi cũng thông, như thì thôi.
Nếu xuyên thư, nguyên chủ cũng chẳng , mà hiện tại chính là đối phương, chỉ thể đại diện cho bản .
Vì thế, cúi mắt, chậm rãi : “Ta thích Thích Thừa Tị.”
Lục Kỳ đột ngột ngẩng đầu: “Ngươi thích , nhưng cùng thiết lập liên kết tinh thần?”
Phù Linh bĩu môi: “Trong đó nhiều nguyên do, nhất thời nên giải thích thế nào. thật sự thích . Ngươi cách nào để hủy bỏ liên kết tinh thần ?”
Lục Kỳ : “Hủy bỏ liên kết tinh thần chỉ cần hai bên cùng đồng ý là , việc gì khó.”
Phù Linh hỏi: “Nếu một bên đồng ý thì ?”
Thích Thừa Tị tám phần là sẽ chủ động chấp nhận cho hủy bỏ.
Lục Kỳ hỏi hết câu đến câu khác, đáy mắt thoáng hiện sắc trầm.
vẫn kiên nhẫn giải thích: “Nếu một bên đồng ý, thì chỉ khi một trong hai c.h.ế.t, liên kết tinh thần mới tự động chấm dứt. Liên kết tinh thần cần cân nhắc cẩn trọng, nên trừ khi thật sự cần thiết, phần lớn đều sẽ lựa chọn, cho dù là bạn lữ.”
Phù Linh mím môi, khi thì khuôn mặt luôn mang theo nét lạnh nhạt: “Vậy nếu là… liên kết tinh thần đơn phương thì ?”
Lục Kỳ khẽ liếc , giữa mày nhíu : “Ngươi cùng Thích Thừa Tị thiết lập liên kết đơn phương?”
Phù Linh gật đầu: “Ừ.”
Lục Kỳ trầm giọng: “Ngươi yêu đến mức ? Tình nguyện giao cả mạng sống tay , để thể bóp nghẹt tự do của ngươi, vì mà làm thứ?”
Phù Linh mang vẻ mặt khó nên lời: “Ta thật sự thích … Liên kết đơn phương là… ép buộc bất đắc dĩ.”
Lục Kỳ , biểu cảm giống đang giả bộ.
Hắn hỏi: “Ngươi uy hiếp?”
Phù Linh do dự đáp: “Ừm… cũng gần như .”
Lục Kỳ cúi mắt, như đang suy nghĩ điều gì đó, thật lâu mới : “Không . Chuyện để lo, ngươi đừng lo lắng.”
Lại là câu , đừng lo lắng.
Phù Linh Lục Kỳ cau mày.
Người lúc nào cũng mang dáng vẻ bình thản, dù là đối mặt với Trùng tộc nguy cơ dư luận cũng từng đổi sắc. Vậy mà chỉ vì chuyện của , nhíu mày như thế.
Cậu dậy, đến mặt Lục Kỳ, đưa tay nhẹ vỗ giữa trán đối phương, lòng bàn tay vuốt phẳng nếp nhăn giữa mày, học theo giọng mà nhỏ: “Không , ngươi đừng lo lắng.”
Lục Kỳ giơ tay nắm lấy cổ tay Phù Linh, giữ chặt trong lòng bàn tay, khẽ mỉm như thường lệ: “Ngày mai ngươi cùng đến Mục Tư Lâu chính.”
Phù Linh đó là nơi Lục Kỳ làm việc: “Ta cùng với ngươi? Không lắm .”
Lục Kỳ mỉm nhạt: “Không .”
Ngày hôm , Phù Linh trong cơ giáp của Lục Kỳ, cùng đến trung tâm thành phố, Mục Tư Lâu.
Đó là một tòa nhà trang nghiêm tràn ngập cảm giác khoa học kỹ thuật, cửa thiếu những quân nhân ưu tú.
Vừa đáp xuống đất, Phù Linh và Lục Kỳ liền điều khiển cơ giáp nhân ngư tiến trong.
Cơ giáp vô cùng thông minh và tiện lợi, khi hạ cánh định thể tự chuyển sang chế độ bộ, cánh và các phần cần thiết đều gấp gọn, chỉ còn khoang chính, đáy mở bánh lăn, điều khiển hướng và tốc độ đều trong tầm tay.
Phù Linh cứ thế theo Lục Kỳ.
Dọc đường, ít đầu họ, ánh mắt tò mò và dò xét từ bốn phía truyền đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-44.html.]
Đi nửa đường, Lạc Nguyên chạy : “Oa, tiểu nhân ngư, ngươi mà cũng bệ hạ mang theo đến đây ? Xem bệ hạ thật sự thích ngươi nha!”
Phù Linh liếc Lục Kỳ, sang hỏi Lạc Nguyên: “Vì ngươi như ?”
Lạc Nguyên : “Nơi ai cũng thể , ngay cả nhà cũng , mà bệ hạ mang ngươi theo! Hơn nữa, đúng , cái vị minh tinh tên là gì nhỉ… À, Văn Lộc. Hắn còn từng đến đây, ngươi xem, bệ hạ thật sự thích ngươi ?”
Phù Linh nhàn nhạt một chút. Lục Kỳ chỉ là sợ gặp nguy hiểm, chứ chẳng cái gì gọi là thích cả.
Vừa mới lên lầu tựa hồ liền cuộc họp, Phù Linh giữ trong văn phòng của Lục Kỳ. Văn phòng ngay sát phòng họp, cố ý mà rèm bên buông xuống. Phù Linh từ trong văn phòng thể thấy tình hình họp ở bên cạnh, mà Lục Kỳ cũng thể trực tiếp thấy .
Lạc Nguyên dường như tham dự cuộc họp, nhận lệnh ở văn phòng bầu bạn với tiểu nhân ngư.
Hai cạnh , cùng sang phòng họp, xem chuyện: “Ngươi với bệ hạ là quan hệ giám hộ đặc biệt ? Ta nay từng nhân loại và nhân ngư thiết như .”
Phù Linh vốn nhàm chán, liền thuận miệng trò chuyện: “Vậy theo ngươi, đó là loại quan hệ gì?”
“Ừm… chung, nhân ngư tính tình lắm, kiêu ngạo. Bọn họ cho rằng tinh thần lực, trí tuệ, sức mạnh của nhân loại đều bằng , nhất là khi nhân loại còn cần bọn họ hát để khôi phục tinh thần lực. Cho nên, thể bọn họ giống như… mèo .”
“Mèo?” Phù Linh cảm thấy so sánh đúng là hình tượng, nhưng vẫn thấy chỗ nào đó : “Nhân loại coi nhân ngư như sủng vật, nhưng nhân ngư dáng vẻ của sủng vật.”
Lạc Nguyên gật đầu: “Kỳ thật cũng gần như thế thôi, chỉ là sủng vật hiếm, cấp bậc quốc bảo, thường thể nuôi .”
Phù Linh gật đầu: “Nếu là sủng vật, nhân loại làm thể yêu sủng vật? Mà sủng vật làm thể thích chủ nhân chứ?”
Lạc Nguyên khẽ vuốt cằm: “Ngươi đúng, bình thường quả thật là như . cũng một đôi là ngoại lệ.”
Phù Linh linh cảm ai, nhưng vẫn hỏi: “Ai?”
Lạc Nguyên : “Thích Thừa Tị và Tinh La. Hai họ chính là ngoại lệ đó. Ta , lúc đầu Thích Thừa Tị xin Tinh La về cũng chỉ là để nuôi như sủng vật. Mà Tinh La tính tình dữ, mang về nhà thì ngày nào cũng tìm cách c.ắ.n Thích Thừa Tị. Ta còn từng thấy tay Thích Thừa Tị bầm một mảng xanh tím, thậm chí cả dấu răng nhỏ.”
“ khi chiến tranh với Trùng tộc còn kết thúc. Trong một Tinh La bám theo Thích Thừa Tị chiến trường, Trùng tộc tấn công suýt làm Tinh La thương. Thích Thừa Tị vì bảo vệ mà trọng thương. Hình như từ lúc đó, quan hệ của hai họ mới dần lên.”
“Về họ yêu thế nào thì rõ, nhưng Thích Thừa Tị yêu Tinh La đến c.h.ế.t sống . Đường đường là vị đại tướng quân oai phong lẫm liệt, hóa là một tên si tình, còn đáng yêu ghê ha ha ha ha.”
Phù Linh miễn cưỡng , đúng là kẻ si tình phần đáng yêu, nhưng nếu làm cho khổ sở thì chẳng đáng yêu chút nào. Mà , khéo, chính là kẻ đang vạ lây .
“À đúng , còn một ngoại lệ nữa, chính là Văn Lộc. Giống như , oanh oanh liệt liệt thích nhân loại, đúng là hiếm .” Lạc Nguyên càng càng hăng, “Chỉ tiếc là, vì báo thù mà tới. Những lời thích bệ hạ của đều là giả!”
Nhắc đến chuyện , Phù Linh liền nghĩ đến cốt truyện vỡ nát. Giờ cũng vai chính thụ và vai chính công sẽ làm để tuyến chính, mà kết cục của chắc chắn cũng sẽ đổi. Con đường phía , mờ mịt như sương khói.
Phù Linh gật đầu: “Cho nên, nhân ngư và nhân loại, thật sự khó ở bên .”
Chờ đến khi chân tướng tàn sát nhân ngư phơi bày, Văn Lộc và Lục Kỳ sẽ còn cần yêu g.i.ế.c nữa. Giữa họ quá nhiều điều sâu sắc, sẽ vì khác biệt chủng tộc mà chia lìa. Đó mới chính là ý nghĩa của việc hai mang phận khác biệt mà vẫn thể đến cùng .
Phù Linh ngẩng đầu Lục Kỳ. Cũng lúc , Lục Kỳ liếc sang. Hai ánh mắt chạm qua lớp pha lê trong suốt, chậm rãi dời tầm mắt.
Bên , Lạc Nguyên vẫn thôi: “Ngươi với bệ hạ, tiến triển đến mức nào ?”
Phù Linh: “…… Ta với Lục Kỳ cái loại ‘thích’ mà ngươi nghĩ .”
Lạc Nguyên: “Sao thể! Bệ hạ tin tưởng ngươi như , mang ngươi đến cả tòa nhà làm việc, đây công tác cũng đem ngươi theo. Hai thiết như thế, chẳng lẽ loại đó?”
Phù Linh từ tốn : “Ngươi chỉ là từng thấy nhân ngư khác ở cùng giám hộ. Chủ nhân dắt mèo khắp nơi cũng là chuyện bình thường mà.”
Lạc Nguyên điên cuồng lắc đầu: “Không thể nào, tuyệt đối thể nào! Nói cho , bệ hạ từng chạm đuôi của ngươi ?”
Phù Linh: “… Có, ?”
Cậu chợt nhớ đuôi nhân ngư là nơi thể tùy tiện chạm , liền vội vàng : “Không cố ý, là vô tình đụng .”
Lạc Nguyên: “À ~ vô tình , vô tình mấy ?”
Phù Linh: “……”
Quên .
Lạc Nguyên thấy im lặng, lập tức hiểu : “Xem chỉ một . Vậy mà ngươi còn là vô tình?”
Phù Linh giải thích: “Đều nguyên nhân cả…”
“Ừ ừ,” Lạc Nguyên tùy tiện đáp hai tiếng, hỏi tiếp, “Ngươi từng hát cho bệ hạ ?”
Phù Linh gật đầu: “Từng hát , chẳng nhân ngư nào cũng hát cho giám hộ ?”
Lạc Nguyên: “, thế còn ôm? Hôn thì ?”
Phù Linh: “……”
Cảnh tượng đêm qua chợt ùa về, hai ảnh quấn lấy , một mặc quân phục chỉnh tề, cấm d.ụ.c lạnh nhạt, trần trụi, ửng đỏ mê loạn. Rõ ràng là Lục Kỳ đang trêu chọc , vẻ chính nhân quân tử. Còn , ngược , giống kẻ hổ, trốn nhưng vẫn nọ kéo trở …
Còn khi nửa đêm giam Lục Kỳ, tinh thần lực trói chặt, những cái vuốt ve tê dại, cùng nụ hôn ngập tràn chiếm đoạt.
Tất cả, đều là thứ bao phủ bằng thở xâm lược của Lục Kỳ.
Những điều … là chuyện giữa nhân ngư và giám hộ ?
Giờ phút , Phù Linh tự hỏi chính .
Không . Không thể nào. Phù Linh, ngươi tỉnh , Lục Kỳ bạch nguyệt quang của , là cứu khỏi biển sâu, Văn Lộc. Họ mới là vai chính công thụ của nguyên tác.
Còn ngươi, chỉ là một pháo hôi, một hòn đá lót đường trong mối tình của họ.
Không nên… nghĩ nhiều thêm nữa.