Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 43
Cập nhật lúc: 2026-03-20 07:15:29
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Phù Linh ngẩn Lục Kỳ. Người nọ chỉ dùng một tay liền nhấc từ giường lên. Đuôi cá của vốn thể dùng để chống đỡ lực, giống như đầu ngón chân chỉ chạm nhẹ lên giường, thể chịu lực.
Huống chi, hình thái nhân ngư của còn nặng hơn hình nhiều.
điều khiến khó hiểu hơn cả là lời Lục Kỳ .
“Thương tâm? Thương cái gì tâm?”
“À ~ thương tâm, ngươi biện pháp giải quyết thì vui mừng mới đúng.”
Tốt quá . Cuối cùng cần tranh luận với khác nữa. Đôi khi, đối diện với kẻ tự cho rằng rõ “chân tướng” dù thực chẳng gì cả, thật sự mệt mỏi.
Lục Kỳ âm thầm thở một , thấy thần sắc tiểu nhân ngư quả thật vẻ gì thương tâm, mới : “Vậy là .”
Không khí bỗng nhiên lặng xuống. Phù Linh tuy kéo theo mà thấy khó chịu gì, nhưng vẫn cảm thấy chút kỳ quái, liền mở miệng nhắc: “Lục Kỳ, thả xuống .”
Lục Kỳ lập tức buông tay, mà ôm đến chiếc bàn bên cạnh, đặt lên tấm đệm mềm: “Muốn biến chân ?”
Phù Linh quẫy đuôi một cái, tựa hồ đang kháng nghị bất mãn.
Cậu gật đầu: “Muốn!”
Trong mắt Lục Kỳ hiện lên một tia ý , cầm khăn lông nhẹ nhàng lau khô bọt nước đuôi cá của đối phương.
Phù Linh hỏi: “Ninh Nguyên ?”
Lục Kỳ hiểu ý , đáp: “Ta ở đây, ngươi cần lo lắng.”
Phù Linh đối phương, tim bỗng đập dồn dập hiểu nguyên do. Văn Lộc từng bên cạnh Lục Kỳ nguy hiểm, hy vọng rời .
Thế nhưng vì , từ khi xuyên trong truyện, vẫn luôn ở bên cạnh Lục Kỳ. Dù là do cảnh ép buộc, nhưng quả thật thấy thoải mái, ăn mặc lo, gì cần đều đáp ứng.
Bây giờ với : “Có nguy hiểm cũng cần lo.”
Cảm giác như bạn trai phát huy khí thế áp đảo là thế nào đây?
À , quên mất, mặt chính là vai chính công! Dù hiểu rõ quan hệ công thụ rốt cuộc là , nhưng thể phủ nhận, đối phương thật sự mạnh.
Có lẽ, hiện tại ở bên Lục Kỳ, mới là an nhất.
Sau khi biến hai chân, Lục Kỳ vẫn buông , mà cách lớp khăn lông khẽ nắm lấy mắt cá chân , tỉ mỉ vuốt ve.
Khăn lông mềm mại chà sát lên da, bọt nước khô, nhưng sợi vải ấm nóng ma sát khiến ngứa ngáy.
Cậu rụt chân , nhưng sức của đối phương quá mạnh, thể thoát .
Phù Linh luôn cảm giác Lục Kỳ đang chăm chú vuốt ve mắt cá chân như thể bẻ gãy nó, nhưng động tác quá mức ôn nhu, đem nét tàn bạo ẩn giấu che phủ, biểu hiện chút nào.
Người đàn ông mắt rõ ràng nguy hiểm, lẽ còn hơn cả Mạc Tư Đặc, nhưng chẳng hiểu , tin tưởng lời Lục Kỳ, “ cần lo lắng.”
Mắt cá chân ma sát đến mức chịu nổi, cảm giác tê dại lan khắp , khiến thở gấp mấy phần, hầu kết khẽ trượt: “Lục Kỳ, nước , đừng lau nữa…”
Người nọ dừng động tác. Phù Linh tưởng sẽ buông , thở phào nhẹ nhõm thì Lục Kỳ khẽ trượt khăn lông trong lòng bàn tay, hướng lên .
Phù Linh kinh hô một tiếng, vội rụt , nhưng Lục Kỳ nắm lấy cẳng chân kéo về.
Cậu ngã lòng n.g.ự.c đối phương, cảm nhận rõ thở trầm nặng của .
Người nọ như chiếc bóng lớn bao trùm lấy , khiến trốn thoát, chỉ thể giam giữ trong vòng tay .
Cậu ngẩng đầu Lục Kỳ, nhẹ giọng : “Lục Kỳ, ngươi …”
Mới uống m.á.u lâu, nhanh như nhịn nữa?
Phù Linh bỗng nhớ điều gì, vội hỏi: “Ngươi giúp , chính là chuyện ?”
Lục Kỳ trả lời. Ánh mắt ánh lên sắc đỏ mờ, đến kỳ lạ. Hắn ôm tiểu nhân ngư lòng, tay cách khăn lông tiếp tục vuốt ve. Tiểu nhân ngư biến hai chân, trần trụi, cứ thế ôm chặt trong ngực.
Tư thế khiến thở Lục Kỳ càng thêm nặng nề, ẩn chứa ham nồng đậm.
Phù Linh đẩy , nhưng mềm nhũn, còn chút sức lực. Cậu giọng trầm thấp từ đỉnh đầu truyền xuống: “Trên mạng, vì giúp chuyện?”
Phù Linh khẽ đáp: “Bọn họ bôi nhọ ngươi, chỉ …”
Giọng Lục Kỳ nặng xuống: “Chỉ vì ?”
Phù Linh gật đầu: “Ừ.”
Cậu cảm nhận bàn tay đối phương vẫn cách khăn lông trượt da , thể nóng bừng lên. Mỗi nơi Lục Kỳ chạm qua đều như ngọc đỏ nung cháy, khiến m.á.u trong sôi trào.
Lúc , Lục Kỳ còn mang thở u ám đáng sợ như . Động tác của cũng hề thô bạo, trái mềm nhẹ đến kỳ lạ.
Người nọ cúi đầu, áp sát bên môi . Phù Linh tim đập thình thịch, hỏi khẽ: “Ngươi c.ắ.n ?”
Lục Kỳ khẽ lắc đầu. Giây tiếp theo, một nụ hôn nhẹ dừng môi Phù Linh, mang theo ý đồ nào khác, chỉ là một nụ hôn đơn thuần.
Phù Linh trừng lớn mắt, nhưng khi kịp phản ứng, Lục Kỳ buông tay, chỉ ôm đặt trở giường.
Cậu Lục Kỳ, áo ngoài cởi , bên trong là sơ mi trắng chỉ mở một nút cổ. Toàn toát cảm giác cấm d.ụ.c đến cực điểm.
đàn ông chỉnh tề như thế ôm một kẻ trần trụi lòng… dù làm gì, Phù Linh vẫn đỏ bừng mặt.
Vừa đặt xuống giường, lập tức cuộn chăn , trùm kín .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-43.html.]
Lục Kỳ cúi đầu , chỉ thấy tiểu nhân ngư cả đỏ ửng, chỉ mặt, mà cả tai, cổ, và da thịt đều như tôm luộc chín.
Hắn khẽ , với Phù Linh: “Ta sẽ c.ắ.n ngươi nữa.”
Phù Linh giọng điệu của Lục Kỳ vẫn còn tỉnh táo, liền hỏi: “Vậy còn tinh thần giới của ngươi và Mạc Tư Đặc… bây giờ làm ?”
Lục Kỳ nhàn nhạt đáp: “Không cần lo—”
Phù Linh lập tức ngắt lời: “Ta hát cho ngươi , đừng cố chịu đựng nữa. Hôm nay ngươi dùng tinh thần lực đúng ?”
Lục Kỳ chỉ : “Thân thể ngươi còn hồi phục.”
Phù Linh cãi: “Chỉ là hát thôi mà, ngủ một giấc sẽ khỏe.”
Lục Kỳ vẫn kiên quyết: “Không cần.”
Phù Linh bán tín bán nghi: “Ngươi chắc là thật chứ?”
Lục Kỳ gật đầu: “Yên tâm, .”
Phù Linh nhắm mắt , trong đầu là hình ảnh ánh đỏ trong mắt Lục Kỳ.
Sao thể “ ” , chỉ là che giấu quá giỏi mà thôi.
Cậu giả vờ ngủ, thời gian lặng lẽ trôi qua.
Mơ màng nhớ , chỉ mới là hoàng hôn, Lục Kỳ thể áp chế Mạc Tư Đặc, nhưng nếu đến nửa đêm thì ?
Cậu yên lặng chờ đợi, nửa tỉnh nửa mê, qua bao lâu, bên cạnh bỗng động tĩnh.
Giường lún xuống, thứ gì nặng nề cạnh .
Cánh tay dài của nọ tìm đến, kéo ôm trong ngực. Cậu nghiêng , một nữa vùi trong lòng đối phương. Hơi thở tinh thần thô bạo bao quanh, một luồng quấn lấy cổ chân, luồng khác quấn lên cổ, chặt chẽ khóa như gông xiềng vô hình.
Phù Linh mở to mắt: “Ta mà, ngươi thể tỉnh táo dễ dàng như thế.”
Lục Kỳ nhàn nhạt : “Ngươi đừng động, chỉ ôm ngươi thôi, sẽ làm gì cả.”
Phù Linh cảm nhận rõ tinh thần lực quanh cổ và mắt cá chân quấn chặt, tựa như dây xích triền miên, ý định buông .
Cái mà gọi là “ làm gì” ?
Cậu dám manh động.
quả thật, Lục Kỳ làm gì thêm. Chỉ là Phù Linh lúc vẫn kịp mặc quần áo, giờ ôm trong n.g.ự.c đối phương, vẫn trần trụi như cũ.
Bị ôm chặt như , tai bắt đầu nóng lên: “Nếu … vẫn nên hát cho ngươi …”
Nói , kịp để Lục Kỳ phản đối, bắt đầu cất tiếng hát.
Tinh thần lực trong trẻo như suối đổ thế giới tinh thần của Lục Kỳ. Mạc Tư Đặc vốn đang bạo ngược ép lùi dần, ánh đỏ trong mắt Lục Kỳ như ngọn nến chập chờn, lúc sáng lúc tắt.
Hắn một lúc, bất ngờ xoay , đè tiểu nhân ngư xuống, hôn mạnh lên môi Phù Linh. Không còn là nụ hôn nhẹ như lúc chạng vạng, mãnh liệt, cưỡng đoạt. Hắn tách môi răng, nhanh chóng chiếm lấy thở của tiểu nhân ngư, khiến đối phương đỏ mặt, tai hồng, thở dốc ngừng.
Phù Linh chỉ cảm thấy tinh thần lực quấn quanh cổ và mắt cá chân chuyển động, còn là giam giữ, mà giống như vuốt ve nhẹ nhàng. Ba nơi cùng lúc trêu chọc, lập tức cứng , còn sức chống đỡ, mặc cho đối phương đoạt lấy thở.
Mãi đến khi gần như thở nổi, Lục Kỳ mới buông , khẽ hôn lên khóe môi , dọc theo cổ chậm rãi lưu từng nụ hôn dày đặc.
Hơi thở nóng bỏng phả da cổ trắng mịn, khiến nơi đó ửng lên sắc hồng nhạt.
Phù Linh cố gắng lấy nhịp thở, đuôi mắt vương một vệt đỏ, nước mắt sinh lý rơi khỏi khóe mắt, lăn xuống gối như chuỗi trân châu vỡ.
Giọng run run: “Ngươi … sẽ làm gì ?”
Lục Kỳ ngẩng đầu, trầm giọng : “Ta chẳng , cho ngươi hát nữa ?”
Phù Linh c.ắ.n môi: “ ngươi dùng tinh thần lực khóa . Ta chỉ giúp ngươi định tinh thần lực, để Mạc Tư Đặc khống chế.”
Lục Kỳ ôm tiểu nhân ngư lòng, còn hành động thiếu kiềm chế. Hắn đem đối phương khắc sâu xương thịt, nhưng sợ dọa chạy mất.
Hắn : “Ta . ngươi gặp nguy hiểm vì . Nếu ngươi hát cho quá lâu, hoặc uống m.á.u ngươi, nhỡ ngày mai ở đây, ngươi làm ?”
Phù Linh chớp mắt: “ hát , thì làm bây giờ?”
Lục Kỳ dáng vẻ bất chấp tất cả của , khẽ bật : “Không , còn một cách khác.”
Phù Linh hỏi: “Cách gì?”
Lục Kỳ chăm chú, trầm giọng : “Tinh thần liên kết, bất kể ở , bất kể thời gian, giới hạn bởi mạng lưới. Trừ khi một trong hai c.h.ế.t, nếu , đều thể kết nối và tìm thấy ngươi.”
Phù Linh do dự lâu, vẫn lắc đầu: “Không … chỉ chuyện là thể.”
Lục Kỳ nửa hạ mắt: “Vì ? Là… ngươi ?”
Phù Linh mím môi, lắc đầu: “Không …”
Nguyên chủ từng cùng Thích Thừa Tị thiết lập tinh thần liên kết, hơn nữa là đơn phương. Theo như , tinh thần liên kết chỉ thể tồn tại giữa hai , tiêu hao tinh thần lực lớn. Một khi thiết lập, bên thể trực tiếp tiến thế giới tinh thần của đối phương mà cần cho phép, đó là hành động đem sinh mạng trao trọn trong tay khác.
Nguyên chủ từng làm như , còn đơn phương liên kết với Thích Thừa Tị.
Cậu nhớ rõ trong nguyên văn nhiều chi tiết, nguyên chủ đối với Thích Thừa Tị quả thật cảm tình đặc biệt. Khi đưa cung, ánh mắt tuy kiên định nhưng vẫn chút nỡ.
Mỗi liên hệ với Thích Thừa Tị, đều bằng ánh mắt lưu luyến.
Còn nhiều chi tiết khác nữa…
hiện tại, còn là nguyên chủ. Cậu từng nếm trải sự thống khổ khi Thích Thừa Tị lợi dụng tinh thần liên kết đơn phương để uy hiếp, và thoát khỏi nó.
Phù Linh thẳng Lục Kỳ, ánh mắt giao lâu, chậm rãi : “Không , chỉ là… cùng Thích Thừa Tị thiết lập tinh thần liên kết .”