Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 42
Cập nhật lúc: 2026-03-20 07:15:02
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Phù Linh thật sự là đang “đấu võ mồm” mạng.
Sau khi tỉnh dậy, vì quá nhàm chán nên mở quang não lướt sóng. Kết quả là mạng vẫn một màu sôi sục bàn tán về vụ “phòng thí nghiệm nhân ngư tiêu diệt bộ”.
“Bệ hạ còn lên tiếng , chờ sốt ruột c.h.ế.t mất!”
“Lại chẳng nghệ sĩ, cho dù là minh tinh thì cũng ủ dăm ba ngày mới đăng bài thanh minh.”
“Ta cảm thấy mấy vụ ủ dăm ba ngày mới thanh minh thường là tật giật đó.”
“Chờ , các ngươi phát hiện gần đây từ khóa chặn dường như cũng chẳng chặn nữa ? Chuyện gì thế, hệ thống kiểm duyệt quốc gia đang làm gì ?”
“Không chứ, mấy lôi cả bệ hạ đây cho nhọc lòng?”
“Ai nha, xem hai bên đấu khẩu cơ. Đơn phương c.h.ử.i thì gì vui .”
“Ta thấy một cách hợp lý, lưng phòng thí nghiệm khẳng định quốc gia chống lưng. Một nhà nghiên cứu nếu tàn sát nhiều nhân ngư như để làm thí nghiệm, bệ hạ gật đầu thì tin. Chỉ hai khả năng, hoặc là bệ hạ ngu ngốc, hoặc là chính là chủ mưu.”
“Được , bất kể là cái nào, đều xứng làm lãnh đạo đế quốc.”
Phù Linh mím môi, để một bình luận: “Có thể nào là lừa gạt ?”
“Chuyện lớn như , ai đủ năng lực lừa gạt ?”
Phù Linh đáp: “Nếu nhớ lầm, phụ trách dự án của phòng thí nghiệm lúc đó là Tiết tiến sĩ. Hắn trình lên tài liệu xin thí nghiệm, rằng từ nhân ngư thể chiết xuất nguyên tố giúp khôi phục tinh thần lực.
Bệ hạ phê chuẩn tài liệu cũng ghi rõ, làm tổn hại nhân ngư, và yêu cầu đối tượng nghiên cứu tự nguyện.
tới tay Tiết tiến sĩ, ngang nhiên bắt bộ nhân ngư về nhốt trong phòng thí nghiệm, cho đến khi kế hoạch bại lộ.”
“Đừng tẩy trắng nữa, tiếp tục tẩy xem nào. Phòng thí nghiệm bắt nhân ngư làm thí nghiệm, mà chẳng ai tiết lộ ngoài ? Ai cũng đồng lòng đến ? Vì cái gì? Bug to quá đó!”
“Không chứ, kiểm duyệt quốc gia kiểu hả? Thật khiến thất vọng.”
“Lệnh là hạ, Tiết tiến sĩ tuy ác thật, nhưng đến cuối cùng kế hoạch bại lộ đem bộ tham gia thiêu sống, thật tàn nhẫn, đừng giặt sạch nữa.”
“Một cục diện lớn như , theo thấy thì Tiết tiến sĩ và những nghiên cứu đều đáng thương, tất cả chỉ là quân cờ của ai đó thôi.”
“Nếu ai đó còn chút lương tâm, thì nên tự mặt xin tộc nhân ngư, đó thoái vị !”
Trên cơ giáp, Lục Kỳ thấy phản hồi của Phù Linh, trong lòng bỗng như dòng nước ấm khẽ chảy qua. Tiểu nhân ngư tựa như đang ngược dòng bơi giữa muôn con thuyền, yếu ớt nhưng nổi bật, lấp lánh.
Đến cả n.g.ự.c cũng nóng lên.
Hắn lướt qua vài bình luận , ánh mắt khẽ dừng .
Lời tiểu nhân ngư , giống hệt với những gì từ miệng Tang Dư.
Trong ngục tối âm u, chỉ một ô cửa nhỏ lọt chút ánh sáng. Tia sáng yếu ớt xuyên qua mái tóc Lục Kỳ, phủ lên gương mặt một tầng bóng tối, khiến rõ biểu cảm.
Tang Dư ngoan ngoãn trở chỗ cũ. Hắn , thể trốn, cũng chẳng thể chống đàn ông mặt.
“Đạo diễn nổi tiếng tinh tế Tang Dư,” Lục Kỳ chậm rãi , “ngươi kỳ thực còn một phận khác, đúng ?”
Tang Dư nở một nụ còn khó coi hơn cả : “Ngươi đoán sai, chính là phụ trách dự án của phòng thí nghiệm, Tiết Quân Tư.”
Lục Kỳ nhạt: “Ừ, một trận hỏa hoạn thiêu sạch cả phòng thí nghiệm, mà giờ ngươi xuất hiện mặt khác, là vì ?”
Tang Dư , bình thản : “Giúp một bạn nhỏ thôi.”
Lục Kỳ nửa cụp mắt: “Văn Lộc ? Ngươi nghĩ sẽ tin ?”
Tang Dư khẽ , chẳng còn chút sợ hãi, ngược còn vẻ bình thản, dường như thấu thứ: “Nguyên nhân cụ thể thể …”
Lục Kỳ cắt lời : “Là vì Mạc Tư Đặc đúng ?”
Tang Dư im lặng.
Từ sự im lặng đó, Lục Kỳ câu trả lời.
Sau khi kết thúc thẩm vấn, gửi đoạn hình ảnh giả thuyết xuống cho bộ phận xã giao. Nhìn thấy tiểu nhân ngư lên mạng chuyện, mỉm , gọi điện cho đối phương.
Thông tin kết nối. Phù Linh đang giường, thần sắc bình thản, chẳng chút tức giận nào. Có vẻ như những lời mạng chẳng ảnh hưởng đến tâm tình .
Lục Kỳ : “Cảm ơn ngươi giúp , vất vả .”
Phù Linh sững , đáp: “Không gì. Ngươi tìm cách giải quyết ?”
Lục Kỳ gật đầu: “Rồi. Cho nên ngươi đừng tranh cãi với bọn họ nữa.”
Phù Linh: “Ừm, .”
Thấy tiểu nhân ngư dường như chút mất mát, Lục Kỳ do dự một lát nhẹ giọng : “ còn một việc khác, lẽ cần ngươi giúp một tay.”
Phù Linh còn đang nghĩ xem lát nữa ăn gì, lập tức ngẩng đầu: “Giúp cái gì?”
Lục Kỳ : “Ngươi về sẽ .”
Phù Linh đáp một tiếng, cúp liên lạc. Cậu ngửa giường, khẽ thở dài, thấy chút lạ lùng.
Lục Kỳ mà chủ động tìm giúp đỡ. Vai chính của nguyên tác, mà chỉ dám gọi là “đùi vàng”, giờ nhờ một pháo hôi nhỏ bé như hỗ trợ.
Cảm giác , thật sự kỳ diệu.
Cậu đang định thoát khỏi giao diện quang não thì đột nhiên vang lên âm thanh thông báo tin nhắn riêng.
Lâm Thâm Khi Thấy Lộc: “Thánh tử, là ngươi ?”
Phù Linh: “Ngươi nhận nhầm .”
Cậu định thoát thì nhắn tiếp,
Lâm Thâm Khi Thấy Lộc: “Phù Linh, là ngươi ?”
Phù Linh chằm chằm dòng chữ hiển thị tên gửi thật lâu, mới trả lời: “… Là .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-42.html.]
Lâm Thâm Khi Thấy Lộc: “Bên cạnh Lục Kỳ hiện giờ nguy hiểm, ngươi mau rời khỏi đó, về Biển Rộng .”
Phù Linh: “Ngươi là ai?”
Lâm Thâm Khi Thấy Lộc: “Ta là Văn Lộc.”
Phù Linh: “……”
Phù Linh thoát khỏi giao diện trò chuyện riêng mở nữa. Dòng chữ “Ta là Văn Lộc” vẫn to rõ chói mắt hiện ở đó.
Cậu nghĩ một lát, đoán rằng đối phương tìm hẳn là vì Lục Kỳ, nên đáp: “Nếu ngươi thích Lục Kỳ thì tự tìm , từ mà xuống tay thì kết quả .”
Vai chính tương ái tương sát, còn chỉ là pháo hôi, nhất là tránh xa!
Có lẽ vì lên tiếng bênh vực Lục Kỳ nên mới nhận …
Văn Lộc: “Chuyện nhất thời rõ, ngươi trở về Khách Thập Khách Hải sẽ . Ta là thật, bên cạnh Lục Kỳ hiện nguy hiểm. Trùng tộc đang rình rập trong bóng tối, ngươi ở bên cũng sẽ gặp nguy hiểm. Rời !”
Phù Linh: “Ta .”
Văn Lộc: “Trước tưởng ngươi thích Lục Kỳ nên mới cố ý kích ngươi, để ngươi rời . Ta cố tình, chỉ là hiểu vì ngươi đột nhiên xuất hiện ở đây. chuyện báo thù, giao cho là , ngươi nên tới.”
Phù Linh đoạn văn dài , bỗng ngẩn .
Cậu hai , hỏi: “Báo thù? Ý là ?”
Không Văn Lộc thích Lục Kỳ ? Sao biến thành báo thù ?
Văn Lộc: “Chuyện rõ trong chốc lát, nhưng một điều ngươi nhất định nhớ, ngươi là Thánh t.ử của tộc nhân ngư chúng . Mạc Tư Đặc đang dẫn Trùng tộc rình rập trong bóng tối, ngươi thể ở Chủ Thành nữa, mau trở về Khách Thập Khách Hải !”
Phù Linh: “Cái…?!”
Khoan , chờ chút, chẳng chỉ là một pháo hôi tầm thường ?
Không là vai phụ làm nền cho tuyến tình cảm của vai chính ?
Sao đột nhiên biến thành Thánh t.ử của nhân ngư tộc ?!
Cậu… nhầm kịch bản !!!
Phù Linh còn hỏi thêm, nhưng Văn Lộc ngắt liên lạc .
——
Bởi vì khi thấy Lục Kỳ mang Tang Dư , Văn Lộc trốn ở gần đó. Y tận mắt thấy Lạc Nguyên dẫn rời , rằng giờ phút Lục Kỳ hẳn thẩm vấn xong.
Y điều khiển cơ giáp chặn đường Lục Kỳ: “Ngươi định thả Tang Dư ?”
Lục Kỳ mỉm , ánh mắt nhạt như nước: “Sao thế?”
Văn Lộc cũng lạnh nhạt : “Không chứng cứ mà giam , thời điểm , bệ hạ sợ khác lấy cớ ?”
Lục Kỳ nhướng mày: “Ngươi nghĩ sẽ sợ chuyện ?”
Văn Lộc mím môi: “Thả .”
Lục Kỳ vẫn ung dung hỏi : “Ngươi nộp tiền bảo lãnh cho một Trùng tộc ?”
Văn Lộc nhíu mày: “Cái gì Trùng tộc?”
Khóe môi Lục Kỳ khẽ cong, ánh mắt lóe lên chút hứng thú: “Ngươi là ai ?”
Văn Lộc: “Hắn là đạo diễn, trúng , đưa khỏi viện nghiên cứu.”
Lục Kỳ: “Ngươi ‘’? Vậy ngươi cho rằng là , là Trùng tộc? Không rõ mà vẫn dám hợp tác cùng ?”
Văn Lộc gần như tin nổi: “Hắn thể là Trùng tộc? Hắn đường đường chính chính xuất hiện giữa bao nhiêu như …”
Lục Kỳ y, hỏi : “Vậy ngươi nghĩ thể cảnh phòng thí nghiệm chi tiết đến mức ?”
Văn Lộc từng tham dự vụ t.h.ả.m sát, cũng chẳng rõ tường tận: “Ta chỉ miêu tả , dựa đó mà tưởng tượng thôi… Hắn … những hình ảnh đó đều là do suy đoán, vì rốt cuộc đời chẳng còn ai rõ cảnh tượng khi đó nữa…”
“Khoan , ngươi là Trùng tộc? Vậy … chẳng lẽ?”
Lục Kỳ đáp, nhưng sự im lặng chính là câu trả lời.
Văn Lộc lập tức cảm thấy thở dồn dập: “Hắn c.h.ế.t trong vụ cháy năm đó… Vậy… vì giúp ?”
Lục Kỳ: “Hắn giúp ngươi, mà là giúp Mạc Tư Đặc.”
Văn Lộc chậm rãi lắc đầu: “Không, là ngươi, là ngươi tàn sát tộc nhân ngư đổ tội cho . Hắn chỉ báo thù, giống , đều phơi bày bộ mặt thật của ngươi!”
Lục Kỳ bước lên cơ giáp, giọng điềm đạm: “Rất nhanh thôi, ngươi sẽ chân tướng.”
Giờ phút , còn tâm tư tranh luận với Văn Lộc. Điều duy nhất là nhanh chóng trở về gặp tiểu nhân ngư , kẻ như con thuyền nhỏ ngược dòng tiến lòng , để từng vệt sâu trong biển tim.
Giống như lúc , cơ giáp của lướt qua bầu trời tinh hà, để vệt sáng mờ kéo dài.
——
Phù Linh vẫn còn ngây tin tức như sét đ.á.n.h giữa trời quang của Văn Lộc.
Trong nguyên tác hề cái gọi là Thánh t.ử nhân ngư tộc, chỉ một nhân vật pháo hôi sống lay lắt đến nửa truyện biến mất.
nghĩ kỹ , chuyện quả thật giải thích nhiều điều, tại m.á.u của nguyên chủ thể áp chế sự ăn mòn của Mạc Tư Đặc, tại m.á.u thể chữa khỏi căn bệnh nan y của Văn Lộc, và vì khi mới xuyên truyện, những nhân ngư trong ao nhiệt tình xa cách, đầy kính sợ.
Còn cả Tạp Tát, vì mà tình nguyện cùng Nguyên Tinh trở thành giám hộ chuyên chúc cho nó. Lúc đó Tạp Tát là để bảo vệ , còn tưởng là do quan hệ quen giữa hai .
Thì , tất cả… đều bởi vì là Thánh t.ử nhân ngư tộc.
Chẳng lẽ đây là hiệu ứng cánh bướm do xuyên ? Hay là thế giới tự động vá những lỗ hổng trong cốt truyện?
vá kiểu gì mà biến thành thế ? Bạch nguyệt quang Văn Lộc thành báo thù ? Còn cái gọi là “Khách Thập Khách Hải” rốt cuộc là nơi nào?
Phù Linh cảm thấy đầu như ngứa ran, chỉ gãi cho hả. Suy nghĩ hỗn loạn khiến chẳng hiểu nổi nữa, đành chui chăn, vùi đầu xuống gối.
Khi Lục Kỳ bước phòng thì vặn thấy cảnh đó. Hắn sững , vội bước đến bên giường, cúi xuống kéo tiểu nhân ngư dậy.
“Làm buồn đến thế ? Ta những lời đó là cần ngươi giúp, chỉ là thấy ngươi mấy lời độc miệng làm tổn thương thôi.”