Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-03-20 07:10:05
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Phù Linh choàng tỉnh khỏi giấc mộng. Một tiếng nổ lớn vang dội tựa như nổ ngay bên tai, khiến cảm giác cả đang rơi xuống trung.

“Cảnh báo! Cảnh báo! Cơ giáp đang gặp nguy hiểm, xin lập tức dừng điều khiển, sắp rơi xuống khu vực gần nhất.”

Bên trong cơ giáp, tiếng báo động chói tai vang lên liên hồi. Cậu bừng mở mắt, mắt chỉ một mảnh đỏ rực, ánh sáng cảnh báo của hệ thống chiếu rọi khắp buồng lái, chớp nháy ngừng, thoáng còn tưởng là m.á.u đang chảy tràn.

Tim lập tức căng thẳng, đầu tìm Lục Kỳ. Chỉ thấy đối phương gương mặt biểu cảm, chuyên tâm thao tác bảng điều khiển. Nếu chỉ lướt qua, hẳn sẽ cho rằng Lục Kỳ đang nghiêm túc tìm cách tránh khỏi nguy hiểm.

Phù Linh nhanh chóng nhận điều bất thường. Lục Kỳ… đang tránh nguy hiểm, mà là—

Điều khiển cơ giáp lao thẳng xuống !

Cậu liếc hướng mà Lục Kỳ thiết lập. Nếu thật sự cứ đ.â.m xuống theo hướng , chẳng những cơ giáp sẽ tan nát, bên trong khó mạng, mà dân thường bên cũng sẽ vạ lây.

Lục Kỳ tuyệt đối sẽ làm chuyện như .

Phù Linh vội kêu lên: “Lục Kỳ? Lục Kỳ?!”

Đối phương như thấy, đáp , thậm chí thèm liếc một cái.

Cậu giẫm lên ghế, nghiêng sang, ngay khoảnh khắc thấy ánh đỏ thắm trong mắt Lục Kỳ, tim như bóp nghẹt.

Sợ hãi dâng lên trong lồng ngực, theo bản năng tránh xa đàn ông mặt, tìm cách thoát khỏi nơi .

Ánh đỏ , giống hệt như cảnh tượng trong mộng của !

tiếng cảnh báo chói tai trong khoang, cùng với gương mặt hờ hững mà tỉnh táo của Lục Kỳ, khiến Phù Linh nhanh chóng lấy ý thức.

Cậu còn trong mơ.

Lục Kỳ hẳn là vẫn khống chế.

Trong thế giới tinh thần của Lục Kỳ, nhất định đang đối kháng với Mạc Tư Đặc. Chỉ là… tình thế của , rõ ràng đang rơi thế yếu.

Thời gian cấp bách, Phù Linh giẫm mạnh xuống ghế, ghế điều khiển phụ, đưa tay giành quyền thao tác. 

Lục Kỳ lập tức phản ứng, bàn tay nắm chặt lấy cổ tay Phù Linh, sức mạnh lớn đến mức gần như bẻ gãy xương.

Một tầng mồ hôi lạnh rịn bên thái dương, Phù Linh run giọng: “Lục Kỳ, tỉnh … Đau…”

Không vì lời gọi của khiến Lục Kỳ thoáng tỉnh, đối phương liền nới lỏng tay, để cổ tay trắng muốt của nhân ngư một vệt đỏ sâu.

Chỉ là khoảnh khắc tỉnh táo quá ngắn ngủi. Phù Linh rút tay về, Lục Kỳ lập tức thao tác tăng tốc cơ giáp.

Chẳng lẽ Mạc Tư Đặc định cá c.h.ế.t lưới rách, điều khiển Lục Kỳ… tự hủy diệt?

Không giống với phong cách của gã, nhưng dù thì cũng khiến Lục Kỳ tỉnh .

Phù Linh xoa cổ tay, cố trấn định, cất giọng hát khẽ. Nỗi sợ và hoảng loạn trong lòng dần dịu xuống, tiếng hát nhẹ nhàng trong trẻo mang theo d.a.o động tinh thần kỳ ảo, thẩm thấu thế giới tinh thần của Lục Kỳ.

Giờ phút , thế giới tinh thần của biến thành phế tích. 

Mạc Tư Đặc điên cuồng phá hủy thứ, khiến bộ cảnh tượng hỗn loạn sụp đổ, ép Lục Kỳ đến chỗ hủy diệt.

Giai điệu du dương của Phù Linh dần dần kìm hãm cơn điên loạn , giúp tinh thần lực của Lục Kỳ thanh lọc và chữa lành.

thời gian cho phép hát quá lâu, cơ giáp đang lao nhanh xuống mặt đất!

Phù Linh buộc ngừng hát.

Ngay lập tức, ánh đỏ trong mắt Lục Kỳ bùng lên nồng đậm.

Cậu thẳng đôi mắt , đột nhiên nhớ chi tiết trong nguyên văn, m.á.u của nguyên chủ thể cứu Lục Kỳ, thậm chí trong kết cục, Lục Kỳ dùng m.á.u để cứu Văn Lộc.

Nếu là thật, thể thử .

Cậu nghiêm túc : “Lục Kỳ, mau c.ắ.n .”

Lục Kỳ khựng , thở cứng đờ.

Mạc Tư Đặc chiếm lấy, lập tức ngẩng đầu, bóp chặt cổ nhân ngư, ý đồ g.i.ế.c c.h.ế.t , bóp gãy cổ!

Không thể để gã làm !

Bên trong, Lục Kỳ vùng vẫy giữa hai nửa ý thức, một nửa g.i.ế.c c.h.ế.t nhân ngư và phá hủy cơ giáp, một nửa liều mạng kháng cự Mạc Tư Đặc, chịu tay.

Trong hỗn loạn , một giọng trong trẻo vang lên ngay bên tai: “Lục Kỳ, mau c.ắ.n .”

……

“Ưm…”

Phù Linh khẽ rên, bàn tay đang bóp chặt cổ tay dần nới lỏng, đó là cơn đau rát lan tới.

Răng nanh sắc bén đ.â.m xuyên qua làn da mềm mại, m.á.u tươi lập tức trào từ miệng vết thương, theo đôi môi ấm áp của nuốt lấy. Mùi m.á.u tươi nồng đậm lan khắp cổ họng.

Phù Linh chủ động ngẩng cổ, đưa vết thương đến bên miệng Lục Kỳ như một nghi lễ hiến tế.

Màu m.á.u đỏ tươi còn rực rỡ hơn cả ánh đèn cảnh báo, phản chiếu trong mắt Lục Kỳ, khiến sắc đỏ trong đồng t.ử dần tan . Khoảnh khắc tỉnh táo ngắn ngủi đó đủ để buông trong n.g.ự.c .

Cơ giáp đang lao thẳng xuống đất bỗng bật mạnh lên, định độ cao, hạ dần xuống đất trống bên ngoài chủ thành.

Gió lặng, thứ trở nên yên bình.

Phù Linh loạng choạng, ngã lòng n.g.ự.c Lục Kỳ. Máu từ cổ thấm chiếc sơ mi trắng, loang thành một đóa hồng rực rỡ.

Lục Kỳ ôm lấy tiểu nhân ngư, mang khoang , mở hộp y tế, dịu giọng : “Nhịn một chút, khử trùng .”

Phù Linh rã rời, như xương mềm tan trong lòng đối phương, giọng yếu ớt hỏi: “Cồn ?”

Cồn mà đổ lên cái vết to như … chẳng sẽ đau c.h.ế.t mất ?

Lục Kỳ tiểu nhân ngư đang hoảng hốt, dịu giọng : “Povidone thôi, chỉ là vết thương thâm một chút, thể sẽ đau.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-39.html.]

Phù Linh gật đầu: “Vậy làm .”

cũng cồn, povidone vốn ôn hòa, đến mức khiến đau c.h.ế.t sống .

Cậu chuẩn sẵn để c.ắ.n răng chịu đựng, nhưng động tác của đối phương dịu dàng đến bất ngờ, như thể chỉ cần chạm mạnh một chút cũng sẽ làm vỡ tan.

Cậu thấy đau chút nào.

Phù Linh chôn mặt n.g.ự.c Lục Kỳ, khẽ : “Lục Kỳ, chắc hẳn nhiều từng ngươi thật ôn nhu đúng ?”

Lục Kỳ giúp Phù Linh xử lý vết thương, mỉm đáp: “Thật thì, cũng .”

Phù Linh , khỏi nghi hoặc: “Sao thể chứ, ngươi thật sự ôn nhu. Là ôn nhu nhất từng gặp.”

Lục Kỳ thấy biểu cảm của trong lòng, chậm rãi nhắc nhở: “Ta còn c.ắ.n ngươi. Ta là khiến ngươi thương đấy.”

Phù Linh đáp: “Ngươi là Mạc Tư Đặc chiếm lĩnh tinh thần, hơn nữa tự nguyện. Chỉ cần… về ngươi khống chế, thể suy nghĩ một chút, đừng g.i.ế.c .”

Kết cục trong nguyên tác, tuyệt đối thể tái diễn.

Ngón tay Lục Kỳ khẽ siết chặt: “Ngươi cho rằng sẽ g.i.ế.c ngươi?”

Phù Linh mím môi: “Khi ngươi Mạc Tư Đặc khống chế, nhất định sẽ g.i.ế.c .”

Trong nguyên văn đúng như .

Lục Kỳ trầm mặc thật lâu, giọng trầm thấp: “Có lẽ, là Thích Thừa Tị g.i.ế.c .”

Lời gần như là một khẳng định, theo sắp đặt ban đầu, chuyện vốn là như thế.

Phù Linh dám cử động cổ, thể lắc đầu, nhưng vẫn : “Sẽ , g.i.ế.c ngươi.”

Lục Kỳ giọng khẳng định của tiểu nhân ngư, nhướng mày: “Vì ?”

Phù Linh im lặng, đáp. Không vì lý do gì cả, trong sách như thế .

Thấy tiểu nhân ngư chịu tiếp, Lục Kỳ cũng hỏi thêm, chỉ tiếp tục giúp băng bó vết thương.

Băng vải quấn quanh cổ Phù Linh, vòng nối vòng , trông như một con búp bê Lục Kỳ đùa nghịch.

“Được .” Lục Kỳ thu dọn hộp cứu thương, đó bế Phù Linh lên, : “Giờ biến đuôi cá , chúng về nhà.”

Phù Linh ngoan ngoãn gật đầu: “Được.”

Muốn biến đuôi cá, để hai chân ngâm trong nước ở ghế phụ. Phù Linh Lục Kỳ đặt lên chỗ , một lúc lâu : “Ngươi thể… đừng ?”

Lục Kỳ khẽ : “Vì ?”

Phù Linh do dự nhỏ giọng: “Ta cởi quần…”

Ánh mắt Lục Kỳ dừng đùi , ống quần xắn lên, lẽ trong lúc hỗn loạn , một bên tuột xuống, bên còn cũng sắp rơi.

Hắn thu ánh , : “Được , .”

Phù Linh lúc mới yên tâm cởi quần, hai chân ngâm nước, trong khoảnh khắc, đuôi cá hiện .

“Xong .”

Nghe thấy tiếng , Lục Kỳ mới , bế tiểu nhân ngư lên. Khi đuôi cá rời mặt nước, ánh nước vẩy như sương mỏng phủ quanh.

Phù Linh chú ý thấy áo Lục Kỳ ướt nửa bên, nhỏ giọng : “Mỗi ngươi ôm đều ướt hết, cách nào khác ? Chắc là khó chịu.”

Lục Kỳ chỉ nhạt: “Không , đây là điều một giám hộ đạt chuẩn nên giác ngộ.”

Phù Linh: “…”

Cậu rằng, trong bộ tinh hệ, thể xin một nhân ngư gần như thể đếm đầu ngón tay. Sau khi đem nhân ngư về, đừng đến chuyện ướt, dù mỗi ngày đánh, bọn họ cũng coi như là hạnh phúc.

Lục Kỳ bế tiểu nhân ngư đặt cơ giáp chuyên dụng dành cho nhân ngư.

Cơ giáp nhỏ gọn hơn cơ giáp thông thường, dễ mang theo. Hắn vốn chỉ chuẩn phòng hờ, ngờ thật sự dùng đến.

Lục Kỳ điều khiển cơ giáp bay thẳng theo tuyến tinh tế, mang Phù Linh trở về hoàng cung.

Cơ giáp lao nhanh, ai thể ngăn cản.

Khi hạ xuống đất, Phù Linh mới chợt nhận , hỏi: “Cơ giáp nhân ngư thể lên tuyến tinh tế ?”

Lục Kỳ mỉm : “Không thể. Nên chắc là… chúng sẽ sắp xếp một buổi ‘thăm hỏi gia đình’ nữa.”

Phù Linh : “Không , thể hiện đuôi cá, thể cho bọn họ ‘thăm hỏi’ cho thỏa.”

Lạc Nguyên sớm chờ trong hoàng cung, thấy Lục Kỳ trở về liền chạy đến: “Bệ hạ! Ngài rốt cuộc cũng về ! Trên mạng loạn cả lên , là tin về ngài, che cỡ nào cũng kịp!”

Hắn còn rằng chính Lục Kỳ mặc kệ việc đó một ngày trời.

Lục Kỳ vẫn ôm Phù Linh, bước chân dừng : “Trên đường trở về, chúng gặp mai phục của Trùng tộc…”

Chưa dứt lời, bên cạnh Lạc Nguyên liền hít một : “Cái gì! Các ngài gặp phục kích Trùng tộc!? Bệ hạ, ngài chứ? Tiểu nhân ngư thương ? A! Bị thương ! Không ! Mau gọi bên viện nghiên cứu đến xem!”

Thấy băng vải quấn cổ Phù Linh, xót xa : “Chắc là đau lắm nhỉ?”

Phù Linh thoáng qua Lục Kỳ, nhỏ giọng : “Cũng đau lắm…”

Sắc mặt Lục Kỳ đổi, tiếp lời: “Bọn chúng chọn thời điểm , chắc là sốt ruột .”

Lạc Nguyên hỏi: “Sốt ruột cái gì?”

Lục Kỳ đáp: “Sốt ruột vì mặc kệ dư luận, vẫn truy tìm tung tích của Mạc Tư Đặc. Càng như thế, càng chắc chắn Mạc Tư Đặc đang ở chủ thành.”

Nghe đến Mạc Tư Đặc, Lạc Nguyên lập tức nghiêm túc: “Ngài cần điều tra ?”

Khóe môi Lục Kỳ khẽ cong: “Tất nhiên, nếu ngươi rảnh rỗi xuất hiện trong hoàng cung làm gì?”

Lạc Nguyên: “Vâng!… À?”

Sau khi đuổi Lạc Nguyên , bước đại điện, Ninh Nguyên đang canh ở cửa. Vừa thấy Phù Linh, ánh mắt đầu tiên liền rơi ngay băng vải quấn cổ , lập tức lao tới: “Trời ơi! Phù Linh thiếu gia mới ngoài một chuyến thương thế ? Có nghiêm trọng ? Có cần gọi giáo sư Lâm đến xem ? Tội nghiệp quá ! Là ai làm chuyện !!!”

Phù Linh liếc Lục Kỳ một cái.

Loading...