Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-03-20 07:09:20
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Phù Linh ẩn ý trong lời Lục Kỳ. Cậu đẩy đối phương đến cạnh ván lướt sóng, : “Đã như , thì cùng tận hưởng tốc độ và cảm xúc mãnh liệt .”

Ánh mặt trời dịu dàng phủ xuống mặt biển một tầng sắc vàng nhạt.

Bọt sóng cuồn cuộn vỡ tung chân vị đế quốc bệ hạ đang ván lướt sóng, x.é to.ạc mặt biển, để phía một vệt nước dài, mà dọc theo vệt nước , thể thấy một nhân ngư xinh đang theo sát.

Nhân ngư bơi quanh theo dấu vết lướt sóng, lúc thì phá nước nhảy lên, lúc rơi trở lòng biển.

Hình ảnh , biểu trưng cho tự do và sức sống, tựa như một bức tranh lãng mạn cuộn mở giữa trời nước mênh mông.

May mà hai đang ở khu vực biển sâu, ai thấy. 

Nếu , e rằng cảnh tượng tung lên mạng, bàn tán rằng bệ hạ trong cơn phong ba vẫn còn tâm tư cùng nhân ngư dạo chơi.

Cũng chính vì thế mà Phù Linh chọn địa điểm , nơi lui tới.

Mặt trời dần dần lặn xuống phía tây.

Phù Linh ngoi lên khỏi mặt nước, ánh hoàng hôn dừng thể , khiến khuôn mặt trở nên mơ hồ, chỉ còn dáng hình phủ bởi một tầng sáng đỏ rực.

Cậu bơi đến gần Lục Kỳ, : “Chúng nên trở về thôi. Hoàng hôn , Mạc Tư Đặc sắp tìm ngươi gây chuyện.”

Lục Kỳ mỉm ôn hòa: “Được.”

Hắn trèo lên thuyền, còn tiểu nhân ngư thì lo sợ nhân viên thuyền nghi ngờ, nên vẫn tự bơi về phía bờ cát.

Lục Kỳ boong tàu, về phía xa xa , nơi tiểu nhân ngư trồi lên mặt nước. Đuôi cá tung lên giữa trung, vảy cá lấp lánh ánh sáng trong suốt, tựa như viên bảo thạch nhất thế gian.

Giây tiếp theo, nhân ngư biến mất làn nước, chỉ còn lưu những vòng gợn sóng loang dần.

Dấu vết đáy biển hướng về một phương khác mà uốn lượn.

Trong mắt Lục Kỳ là vô tận ôn nhu. Từ nay về , trong ký ức của , vùng biển sẽ thêm một hồi ức mới.

Phù Linh bơi nhanh hơn con thuyền, sớm đến bờ . Cậu chờ Lục Kỳ, bước chậm bãi cát ẩm mềm, để hàng loạt dấu chân nhỏ.

Khách Thập Khách Hải ngoài khu trung thành, biển sâu ít dám tới vì sợ hiểm nguy , nhưng vùng nước nông và bãi cát ven bờ vẫn khá nhiều nô đùa.

“Cái trông trai ghê, một bãi cát, u buồn kiểu gì .”

Bên bờ, vài gã đàn ông chỉ mặc quần đùi tụ tập . Kẻ mái tóc đỏ rực như lửa huýt sáo Phù Linh với ánh mắt chán chường.

Gã tóc nâu bên cạnh thì theo, chỉ thấy một bóng dáng thon dài đang bước chậm rãi ven biển.

Mái tóc xoăn màu bạc sương như ánh trăng lạnh, gương mặt sáng ngời, gần như mỹ đến mức chỉ thể chiêm ngưỡng mà dám khinh nhờn.

“Ngọa tào! Cực phẩm thật đấy. Cặp chân , eo , mặt … với khí chất , lão đại, lẽ ngươi hái ‘ánh trăng’ đó xuống chơi thử ?”

Gã tóc vàng bên cạnh cũng chen : “Nhìn là 0 . Khuôn mặt trắng nõn sạch sẽ thế , tám phần là cố tình đó quyến rũ . Lão đại, lên ?”

Kẻ gọi là “lão đại” nhếch môi bỉ. Không lời nào, gã thẳng hướng về phía Phù Linh.

“Tiểu mỹ nhân, ngươi thơm thật đấy.” Giọng thô tục vang lên khi gã tóc đỏ bước tầm mắt Phù Linh.

Phù Linh đầu , chỉ thấy đối phương đang nở nụ dâm đãng, ánh mắt đắm đuối.

Cậu khẽ lùi một bước, nhàn nhạt : “Cảm ơn, ngươi cũng ... ‘du’.”

Nụ của gã tóc đỏ thoáng cứng , đó gã tiến gần, vươn tay cuốn lấy một lọn tóc dài của Phù Linh, đưa lên mũi ngửi, giọng say mê: “Ngươi tên gì? Một ? Còn học ? Bạn bè ? Giờ muộn , ngoài khu trung thành an , để trai đưa ngươi về nhé?”

Phù Linh vội lùi thêm, nhưng đối phương nắm chặt lọn tóc, chịu buông. Cơn đau khiến khẽ “tê” một tiếng, giữ lấy tóc, hất mạnh tay đối phương , lạnh lùng : “Không liên quan đến ngươi.”

Cậu xoay định rời , nhưng ba hướng khác đều chặn . Trừ hướng biển, vây giữa, sắc mặt lạnh lẽo như sương mà ba kẻ mặt.

Gã tóc nâu huýt sáo: “Lại gần xem thử, mặt thật đấy, như búp bê . Còn dám trừng ? Đợi lát nữa xem ngươi còn trừng nổi , ông đây dạy cho lễ độ.”

Gã tóc đỏ nhạt: “Ai, dọa chạy mất bây giờ.” Miệng thế, nhưng rõ ràng chẳng hề ý định buông tha.

Gã tóc nâu tiếp lời: “Yên tâm, chạy . Trừ phi nhảy xuống biển, mà nhảy cũng vô ích, chúng vẫn kéo lên . Nếu lặn sâu thì may ... nhưng xuống đó, sớm muộn cũng cá mập cá voi cọp ăn thôi. Ngoan ngoãn thì còn mạng, hiểu ?”

Ba tiến gần, tin chắc con mồi trong tay.

Ngay khi tay bọn họ sắp chạm tay áo Phù Linh, thế giới tinh thần của gã bỗng cuộn trào, vô sợi tơ vô hình từ trong đó phóng , ập thẳng tinh thần ba .

Cả ba lập tức cảm thấy đầu óc nổ tung, cơn đau truyền từ tinh thần đến . Trán họ túa đầy mồ hôi, cơ thể run rẩy, nắm áo Phù Linh, lượt quỳ rạp xuống đất.

“Ngọa tào… tinh thần lực mạnh thế?!” Gã tóc nâu run giọng, ánh mắt tràn ngập kinh hoàng.

Phù Linh cũng rõ vì bản đột ngột phóng thích tinh thần lực, nhưng , thể chỉ dựa ca hát để tự vệ.

Nguy hiểm ở ngay bên cạnh.

Như thể bỗng nhiên thông suốt, tinh thần lực trong theo tâm mà động, cần học, cần khống chế, chỉ cần một niệm, liền bùng phát.

Chỉ là, lẽ do xuyên thư sử dụng tinh thần lực, nên tinh thần lực của lúc tán loạn trong thế giới tinh thần của ba , mất kết cấu, hỗn độn tràn , hướng đến ba đang mặt đất gào cầu xin tha thứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-38.html.]

Tinh thần lực của nhân ngư vốn thứ mà nhân loại thể so sánh, ba lập tức đau đớn cầu xin: “Đau quá, cầu xin ngươi tha cho chúng , chúng dám, dám nữa!”

Phù Linh dường như thấy, tinh thần lực của vẫn tiếp tục quét loạn trong thế giới tinh thần của bọn họ, mục tiêu, chỉ là hỗn độn đ.â.m chém.

Mà chính sự hỗn loạn đàn ông tóc đỏ bắt sơ hở. Tinh thần lực của gã tuy thể chống Phù Linh, nhưng nếu chỉ là chống đỡ trong chốc lát để thoát khỏi phạm vi tinh thần của Phù Linh, lẽ vẫn thể làm .

Sự thật đúng như gã nghĩ, thiếu niên mắt tuy tinh thần lực cường đại, nhưng cách khống chế, vì việc thoát dễ như trở bàn tay.

Thế nhưng ngay khi gã định rời khỏi phạm vi tinh thần của Phù Linh, một luồng tinh thần lực càng mạnh hơn nữa ép xuống khiến gã gần như nghẹt thở. Tim gã đập dồn dập, hai chân mềm nhũn, quỳ rạp xuống bờ cát.

Luồng tinh thần lực khác với luồng ban nãy. Khi nãy tinh thần lực ôn hòa, thuần tịnh, va chạm kết cấu sát thương lớn, tựa như sẽ gây tổn hại đến gã.

hiện tại, luồng tinh thần lực tràn ngập sát ý mãnh liệt, thở khủng bố đến mức cần xâm nhập thế giới tinh thần của gã cũng đủ khiến gã run rẩy, quỳ rạp xuống, ngay cả lời cầu xin cũng thể thốt nên.

Đó là sự áp chế trực tiếp về mặt tâm lý.

Gã thậm chí dám đầu xem chuyện gì đang xảy .

Phù Linh thì thấy, Lục Kỳ đang thẳng về phía . Nụ ôn hòa vẫn còn mặt đàn ông, nhưng trong đáy mắt dâng lên một tầng lạnh băng. Từng bước chậm rãi, đến bên cạnh Phù Linh, ánh mắt lạnh lẽo ba mặt đất.

Hắn nhẹ giọng hỏi: “Các ngươi , gì với ?”

“Hắn” mà Lục Kỳ chính là Phù Linh.

Người đàn ông tóc đỏ run rẩy, lời đứt quãng, nội tâm lẫn thế giới tinh thần đều sợ hãi bao phủ, đến cả phản kháng cũng dám.

“Không… Không… Không gì cả…”

Lục Kỳ chậm rãi vòng đến mặt đàn ông tóc đỏ, từng bước nặng nề như giẫm lên n.g.ự.c bọn họ.

Hắn từ tốn xuống, thẳng đối phương. Càng nhu hòa về thần sắc, ánh mắt càng lạnh lẽo.

“Phải ? Vậy thấy, các ngươi ?”

Người đàn ông tóc đỏ vội vàng gật đầu: “Không , , chúng nào dám a… ư!”

Thế giới tinh thần của gã đột nhiên quấy loạn, cơn đau đầu ập tới như nứt toang.

Lục Kỳ tựa như chẳng làm gì cả, bình thản : “Thật đáng tiếc.”

“…A?”

Lục Kỳ cúi mắt, từ từ điều quang não, giọng điệu lạnh nhạt : “Thái Lực, thành California, vì tội cưỡng gian truy nã. Sau khi chỉnh dung, đổi tên, nhập cư bất hợp pháp thành chủ, sống nhờ cướp bóc tại vùng xám biên giới.”

Càng , sắc mặt Thái Lực càng tái , đến khi Lục Kỳ xong thì m.á.u mặt gã rút sạch.

Lục Kỳ đóng quang não, lạnh lẽo : “Theo luật tinh tế, ngươi xem, bây giờ ngươi nên ở mới đúng?”

Thái Lực c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau trong thế giới tinh thần, hoảng hốt cầu xin: “Không, cầu xin ngươi, đừng giao cho thẩm phán sở! Xin ngươi, đó…”

Lục Kỳ nhướng mày, trả lời.

Thái Lực chợt như nhớ điều gì, lập tức quỳ rạp, hướng về phía Phù Linh mà dập đầu liên tục: “Xin , nên mạo phạm ngài, là sai, đều là sai! Xin ngài tha thứ, đừng giao cho thẩm phán sở, xin ngài, …”

Thấy Phù Linh đáp, gã vội tiếp: “Vậy… Ngài đ.á.n.h , mắng thế nào cũng , đắc tội ngài, ngài trút giận lên ! Chỉ cần đừng đưa thẩm phán sở…”

Phù Linh gã quỳ như bái Phật, từng bước dịch gần, liền lùi tránh sang bên, nhận sự cầu xin đó.

Thái Lực dường như mọc thêm mắt, Phù Linh lùi hướng nào, gã liền bò theo hướng đó.

Phù Linh mím môi, trong đáy mắt thoáng qua một tia chán ghét, dịch đến lưng Lục Kỳ, trốn kỹ đến mức chỉ ló nửa cái đầu.

Lục Kỳ dậy, khẽ nghiêng che hẳn , khóe môi bất giác nhếch lên.

“Có chuyện ?” hỏi phía .

Phù Linh mím môi thành một đường thẳng: “Nghe ngươi.”

Lục Kỳ nhẹ, đuôi mày cong lên: “Nghe ?”

Phù Linh gật đầu: “Ừm.”

Thái Lực hai đối thoại, mang theo hy vọng về phía Lục Kỳ.

định mở miệng, thì tinh thần lực đè nén bất ngờ áp xuống. Gã chỉ kịp kêu lên một tiếng, cả run rẩy, ngã gục xuống bờ cát, bắt đầu co giật.

Trong giây phút ý thức cuối cùng, gã chỉ thấy gương mặt ôn hòa như gió của Lục Kỳ, hóa thành ác ma trong đời gã.

Thật lâu , gió đêm thổi tới mang theo ẩm của biển.

Trên bờ cát yên tĩnh, ba lượt tỉnh , , trong mắt chỉ còn trống rỗng.

Không ai là đầu tiên thấy ánh trăng phản chiếu trong biển, bỗng reo lên: “Ánh trăng! Ánh trăng! Mau hái ánh trăng xuống!”

Ba như đồng thanh, lao biển, điên cuồng ngu dại mà đuổi theo ánh trăng đáy sóng.

Còn Lục Kỳ, lúc đang ôm tiểu nhân ngư cơ giáp, đang say ngủ ở ghế phụ, khẽ điều chỉnh điều khiển, cơ giáp chợt lắc lư nhẹ.

Không … hình như ngủ ngoài trời mất thôi.

Trong đáy mắt , sắc đỏ nhàn nhạt bỗng trở nên u tối, sâu thấy đáy.

Loading...