Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 22
Cập nhật lúc: 2026-03-19 08:44:20
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Mới Thích Thừa Tị cảnh cáo, Phù Linh yêu cầu của Lục Kỳ liền giật . Hiện tại Thích Thừa Tị đang ở ngay gần đó, nếu cất tiếng hát, chắc chắn sẽ thấy, đến lúc nhất định Thích Thừa Tị kéo mộng cảnh.
Cậu do dự hỏi: “Vì đột nhiên hát?”
Ánh mắt Lục Kỳ như dừng , như hẳn, nhẹ nhàng từng đợt, như như : “Không gì, chỉ là thôi.”
Phù Linh : “Nếu … để .”
Lục Kỳ nghiêng đầu, thở phả lên bên tai tiểu nhân ngư, khiến vành tai đỏ bừng. Hắn đưa tay xoa nhẹ cổ nhân ngư, dùng chút lực nào, nhưng khiến cảm giác như đều nắm trong tay.
“Vì ? Nguyên Tinh thì ngươi hát, thì ? Rốt cuộc ai mới là chủ nhân của ngươi, Phù Linh?”
Phù Linh cảm giác đều Lục Kỳ vây khốn. Rõ ràng xiềng xích, bất cứ thứ gì trói buộc, nhưng vẫn cảm thấy trốn thoát, như con mồi dã thú rình rập, một khi khóa chặt tầm mắt thì thể động đậy.
Trực giác cho , nếu đáp ứng sẽ gặp nguy hiểm. Lục Kỳ mắt chút khác thường, ngữ điệu vẫn ôn hòa như cũ, nhưng cử chỉ mạnh mẽ hơn thường ngày nhiều.
Phù Linh đành miễn cưỡng : “Vậy… hát một câu thôi ?”
Lục Kỳ: “Ừm.”
Phù Linh nghiêng đầu tìm tai đối phương, lẽ vì hai quá gần , nên khi đầu, chóp mũi chạm cằm Lục Kỳ, như con mèo nhỏ khẽ cọ một cái. Cậu rụt , ghé sát bên tai Lục Kỳ, nhẹ giọng hát một câu.
Giống như tùy hứng mà khẽ ngân nga, Lục Kỳ nửa khép mắt, theo nhịp điệu trầm xuống mà ngẩng đầu. Trong đáy mắt còn vẻ xâm lấn mãnh liệt . Hắn buông Phù Linh , chậm rãi tách hai , giọng ôn hòa trở như bình thường: “Cảm ơn ngươi, Phù Linh.”
Phù Linh Lục Kỳ dậy, : “Không gì.”
Lục Kỳ khẽ : “Sắp tối , lát nữa sẽ bảo mang bữa tối đến cho ngươi. Như nhé, ngủ ngon, Phù Linh.”
Phù Linh cầu còn kịp: “Ngủ ngon.”
Lục Kỳ xoay khỏi phòng, nụ ôn hòa nơi khóe môi trong chớp mắt liền biến mất. Hắn liếc qua miệng vết thương ở vai, lành lặn, chỉ còn dấu răng nhạt màu.
Hắn nâng mi, trong mắt thoáng hiện một tia kinh ngạc.
Bình thường nước bọt của nhân ngư tác dụng cầm máu, ví như của Tạp Tát thể giúp vết thương ngừng chảy m.á.u trong thời gian ngắn, nhưng vẫn cần băng bó .
Vậy mà Phù Linh năng lực chữa lành trực tiếp vết thương. Năng lực của nhân ngư dường như sâu xa hơn tưởng.
Hắn đưa tay chạm chỗ vết thương, cảm giác mềm mại như đầu lưỡi lan tức khắc, khiến ánh mắt tối . Nhíu mày, rời khỏi cửa phòng nhân ngư.
——
Sáng sớm hôm , Phù Linh luôn cảm thấy khí áp bên ngoài điều . Không còn nhẹ nhàng như khi mới rơi xuống đất hôm qua, yên tĩnh đến mức khiến khó thở.
Xảy chuyện gì ?
Cậu định xuống giường, thì đuôi cá cản trở cử động. Cơ giáp nhân ngư cũng ở bên cạnh, khiến khó mà di chuyển.
Bỗng nhiên nhớ tới đôi chân của .
Mới kịp hoài niệm đến một giây, liền mở quang não, liên lạc với Lục Kỳ.
——
Không xa phòng của Phù Linh, trong phòng điều khiển trung tâm ngày hôm qua, Lục Kỳ và Thích Thừa Tị đang theo dõi tình hình Trùng tộc màn hình giám sát.
Ba đều tập trung tinh thần, thì đột nhiên những điểm đỏ màn hình biến mất.
Lạc Nguyên khẽ “hửm” một tiếng: “Chuyện gì ? Sao đột nhiên giám sát Trùng tộc nữa?”
Thích Thừa Tị chậm rãi nhíu mày: “Trùng tộc biến mất.”
Lục Kỳ sắc mặt vẫn bình thản, nhàn nhạt : “Có vẻ như cố ý dẫn chúng đến đây. Giờ đột ngột biến mất như , nhất định là chuyện gì đó xảy .”
Thích Thừa Tị lập tức phản ứng: “Điệu hổ ly sơn… Không , chủ thành!”
Ngay lúc đó, vòng tay Lục Kỳ sáng lên, chiếu hình ảnh của một vị trung tướng khác.
Đó là trung tướng La Khoa mà lưu chủ thành: “Bệ hạ, viện nghiên cứu nhân ngư tập kích.”
Lục Kỳ gật đầu: “Bắt ?”
La Khoa lắc đầu: “Thực xin , bắt . Một cá thể t.ử vong tại chỗ.”
Lục Kỳ lập tức lệnh: “Bảo vệ hiện trường, giữ dấu vết Trùng tộc. Ta sẽ lập tức trở về.”
La Khoa cúi đầu đáp: “Rõ, bệ hạ.”
Sau khi tín hiệu cắt, Lục Kỳ liếc Thích Thừa Tị: “Lạc Nguyên ở theo dõi, xem còn dấu hiệu Trùng tộc nào nữa . Thích thượng tướng, cùng về chủ thành.”
Thích Thừa Tị và Lạc Nguyên đồng thanh: “Rõ.”
Vừa dứt lời, vòng tay của Lục Kỳ sáng lên nữa, là hình chiếu của Phù Linh.
Giọng mang chút lười biếng mới tỉnh: “Lục Kỳ, ngươi còn ở căn cứ quân sự ?”
Sắc mặt Lục Kỳ dịu xuống: “Ừ, còn ở đây. Ngươi tỉnh .”
“Ừm.” Tiểu nhân ngư gật gật đầu, ngáp một cái: “Các ngươi định bắt Trùng tộc ? Cái đuôi của hình như thiếu nước , ở đây chẳng tí nước nào, xuống giường .”
Lục Kỳ , áy náy : “Là sơ suất, lập tức qua.”
Từ hình chiếu, Phù Linh nhận Lục Kỳ vẫn ở phòng điều khiển trung tâm hôm qua, vội : “Ngươi cứ làm việc , bảo ai đó mang cho ít nước là . Tất nhiên, nếu thể cho mượn một bộ cơ giáp nhất thì càng , khỏi làm phiền khác.”
Cậu thể giường mãi, nhưng chịu nổi việc đuôi cá khô, lúc mới tỉnh dậy hệ thần kinh còn phản ứng kịp. Mãi đến khi liên hệ với Lục Kỳ mới phát hiện vảy cá khô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-22.html.]
Lục Kỳ trấn an tiểu nhân ngư: “Đã sắp xếp xong , yên tâm .”
Hắn cắt đứt liên lạc quang não, dặn dò vài câu để chuẩn trở về điểm xuất phát, đó liền thẳng đến phòng của Phù Linh.
Đẩy cửa , liền thấy tiểu nhân ngư dậy giường, đang cẩn thận dùng đầu ngón tay chạm lớp vảy cá. Vảy khô , cần bổ sung nước gấp.
Nhân ngư thấy động tĩnh, ngẩng đầu . Lục Kỳ lập tức thấy đôi môi của đối phương khô nứt, thậm chí bắt đầu rướm máu.
Hắn lấy trong túi bình xịt nước, bước nhanh đến mặt Phù Linh, xịt hết một bình. Lớp vảy cá khô ráp lập tức như sống , đuôi cá trở nên sáng bóng, trong suốt như cũ.
Lục Kỳ tiến gần, đưa tay chạm lên môi . Đôi môi mềm mại vì khô nước mà trở nên nứt nẻ, đầu ngón tay lập tức đọng một giọt m.á.u nhỏ đỏ tươi, nổi bật đến chói mắt, yêu dị diễm lệ.
Ánh mắt sâu thẳm thấy đáy, Lục Kỳ thu tay về, rũ mắt khẽ: “Ta mang ngươi mặc cơ giáp.”
Phù Linh l.i.ế.m liếm môi, đáp: “Được.”
Lại một nữa Lục Kỳ bế lên, đưa khoang phụ. Nước trong khoang đủ để ngập qua đuôi cá, Phù Linh cảm thấy thoải mái đến cực điểm, thư giãn một lát, Lục Kỳ cũng cơ giáp. Cậu đầu , phát hiện những đồ vật của hôm qua đều dọn lên cơ giáp.
Phù Linh nghi hoặc hỏi: “Chúng định về ?”
Lục Kỳ gật đầu: “Ừm.”
Phù Linh: “ chẳng hôm qua chúng mới đến ? Trùng tộc bắt nhanh ?”
Lục Kỳ mỉm : “Điệu hổ ly sơn thôi.”
Phù Linh nụ nhẹ nhàng , nhưng nội dung khiến giật : “Chủ thành xảy chuyện ?”
Lục Kỳ dường như chẳng mấy để tâm, thần sắc vẫn điềm tĩnh: “Không gì. Trùng tộc lâu xuất hiện, nếu bọn chúng giăng bẫy, thì chúng cứ thuận theo một chút.”
Phù Linh “À” một tiếng, quả nhiên vẫn là kiểu thích bày mưu tính kế.
Trở hoàng cung, Lục Kỳ hạ cơ giáp liền thẳng đến viện nghiên cứu, còn Phù Linh thì điều khiển cơ giáp của trở về cửa hàng định chế ở viện nghiên cứu để lấy bộ cơ giáp mới.
Chỉ là tiếng cơ giáp vẫn át âm thanh cãi ở tầng ba.
Bang! Đó là tiếng ly sứ rơi vỡ ở đó.
“Ngươi vì cứ thúc thúc bậy! Hắn làm gì ngươi ! Ngươi thật chẳng ngoan chút nào, so với Phù Linh còn kém xa!”
Là giọng của Nguyên Tinh.
“Ta đều là sự thật! Cái kẻ ác ma đó vốn là đầu sỏ khiến tộc nhân ngư suýt diệt sạch! Ta lý do gì để hận ?!”
Là giọng của Tạp Tát.
“Phù Linh mới hận thúc thúc , còn hát cho thúc thúc , thường ôm ôm nữa! Ngươi thì chỉ mắng thúc thúc !”
“Phù Linh, Phù Linh, Phù Linh! Ngươi chính là ghen tị vì giành Phù Linh nên mới trút giận lên ! Tới đây , ai sợ ai! Ta tuyệt đối để các ngươi bắt nạt Phù Linh! Phù Linh mới bao giờ thích cái tên ác ma bệ hạ đó, nhất định là các ngươi uy h.i.ế.p !”
Tiếng cãi vã dần hỗn loạn, tựa như bắt đầu đ.á.n.h .
Phù Linh dừng cơ giáp ở hành lang, lúc Ninh Nguyên chạy đến, mở cửa phòng Nguyên Tinh. Một tay ông giơ lên mà chẳng nên can ai, khuyên loạn: “Ai nha, tiểu thiếu gia, đừng đ.á.n.h nữa! Nếu bệ hạ trở về thấy, nhất định sẽ trách phạt các ngươi đấy!”
“Đạt Lâm phu nhân sắp về , các ngươi khiến bà lo lắng ?!”
Đáng tiếc, hai đỏ mắt, một câu cũng lọt.
Ninh Nguyên thấy cơ giáp của Phù Linh, như thấy cứu tinh, vội : “Phù Linh thiếu gia, mau tới khuyên !”
Phù Linh chần chừ: “Ta cảm thấy nếu qua đó chỉ càng khiến tình hình tệ hơn thôi……”
Cậu vốn chỉ định đến hóng chuyện, ngờ là một phần trong đó. Nếu mà bước , chẳng là Tu La tràng ? Tốt nhất là chuồn .
chân, chạy cũng chẳng nhanh, mà cơ giáp thì tắt, cần thời gian khởi động. Trong lúc , Ninh Nguyên lanh tay kéo , với hai đang đ.á.n.h : “Đừng đ.á.n.h nữa, Phù Linh thiếu gia bảo các ngươi dừng tay!”
Có lẽ do tình huống quá hỗn loạn, Tạp Tát đang điên tiết liền trút hết cơn hận với “ác ma bệ hạ” lên tiểu thiếu gia, mà Nguyên Tinh cũng chẳng chịu yếu thế, túm là đánh, cuối cùng, ngay cả nhân ngư cũng bắt đầu cắn.
“Tê——” Bốn trong phòng, ai nấy đều mang thương tích. Đuôi cá của Phù Linh Nguyên Tinh c.ắ.n rụng mấy mảnh vảy, còn rớm máu.
Phù Linh nhíu mày, nổi giận, quất mạnh một cái đuôi.
Lần đầu dùng đuôi tấn công khác là do bản năng, nhưng vì tức giận, lực mạnh hơn nhiều, hai trực tiếp ngất xỉu.
Khung cảnh hỗn loạn lập tức yên ắng . Gương mặt Phù Linh phủ một tầng lạnh lẽo, bò lên cơ giáp, lặng lẽ trở về phòng nhân ngư.
Nước trong khoang cơ giáp dẫu cũng chỉ như muối bỏ biển. Cậu “bùm” một tiếng nhảy hồ, làn nước lạnh lẽo lập tức bao phủ , khiến buồn bực trong lòng tan biến.
Phù Linh bơi trong hồ thật lâu. Chỉ là luồng lạnh ban nãy quanh chẳng từ khi nào biến thành nóng, lan từ đuôi cá lên eo, —— bỗng nhận gì đó đúng.
Vốn đang dùng đuôi cá để đong đưa cơ thể trong nước, nhưng dần dần thấy động tác trở nên gượng gạo.
Cậu vội bơi về phía bờ, bò lên, ánh mắt rơi xuống phần đuôi —— ngây .
Không thể tin nổi, phần của .
Lớp vảy cá sáng lấp lánh đang dần mờ , đuôi cá chậm rãi biến mất, chỉ còn một đoạn nhỏ trong suốt ở chót đuôi.
Hai chân trơn bóng phản chiếu trong đôi mắt kinh ngạc xen lẫn vui sướng của Phù Linh.
——
Lúc , Lục Kỳ cùng Thích Thừa Tị đến viện nghiên cứu, đang kiểm tra dấu vết Trùng tộc để . Nhân ngư g.i.ế.c tại chỗ chuyển đến phòng thí nghiệm Trùng tộc. Hiện trường còn lưu nhiều chất lỏng do giao chiến, căn cứ thành phần của chúng, thể đại khái suy đoán môi trường sinh tồn hiện tại của Trùng tộc.
Lục Kỳ tháo găng tay , ngón trỏ thon dài chạm nhẹ mở vòng quang não, hình chiếu của Ninh Nguyên lập tức hiện .
Đối phương vô cùng hoảng hốt: “Bệ hạ, tiểu thiếu gia Nguyên Tinh và nhân ngư hầu cận của đ.á.n.h ! Phù Linh thiếu gia khuyên can, tiểu thiếu gia Nguyên Tinh c.ắ.n thương đuôi cá!”
Lục Kỳ ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo xuyên qua màn hình ảo, giọng trầm thấp mà lạnh buốt: “Ta lập tức trở về.”