Nhân Ngư Trong Truyện Ngược Buông Xuôi Thành Đoàn Sủng - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-18 18:20:25
Lượt xem: 15

Edit: Wng

-

Xung quanh cãi cọ ầm ĩ, tiếng hỗn loạn khiến đầu đau nhức, giống như nhiều đang vây quanh, ngươi một câu một lời lải nhải dứt.

“Nghe là để bệ hạ chọn nhân ngư. Phi! Nếu chọn trúng , thấy liền c.ắ.n c.h.ế.t ! Hắn g.i.ế.c nhiều nhân ngư như , còn mặt mũi nào đến đây?!”

“Ngươi cẩn thận g.i.ế.c. Nhân ngư tộc chúng vốn ít ỏi, chẳng đều là tên ác ma đó hại .”

“Những nhân loại khác đối với chúng còn coi như ôn hòa, đ.á.n.h bọn họ, bọn họ còn thể , hát cho bọn họ đều vui vẻ nở nụ .”

“A… Ta đây còn nghĩ vị bệ hạ ôn nhu, ngờ là mặt thú!”

Phù Linh cố gắng thoát khỏi cơn hỗn loạn trong đầu, gắng tỉnh táo . Vừa mở mắt , liền chạm vài ánh thẳng tắp, đầy kinh ngạc, những gương mặt xa lạ đồng loạt chăm chú .

Cậu chậm rãi nhíu mày, trong mắt là mờ mịt.

Sao thế ? Không đang ở bệnh viện ?

Cậu còn nhớ rõ, hình như phát bệnh tim đột ngột, t.h.u.ố.c trợ tim còn kịp lấy từ trong túi, mắt liền tối sầm.

Những là… bác sĩ? bọn họ đều mặc quần áo, hơn nữa… tại tất cả đang ở trong nước?

Phù Linh tràn đầy nghi hoặc, cử động, liền sững sờ tại chỗ.

Cậu khó tin mà cúi xuống , nơi vốn nên là đôi chân của , giờ đây là một cái đuôi cá.

Chiếc đuôi màu lam, như bầu trời, như biển cả, lớp vảy ánh lên sắc bạc nhàn nhạt, như ai dùng cọ vẽ rải trời lên đó. Mỗi khi đuôi cá nhẹ lay động trong nước, những điểm sáng thoắt ẩn thoắt hiện, huyền ảo đến mức khiến hoa mắt.

Cậu nên điều khiển chiếc đuôi cá mới mọc thế nào, nhưng chắc rằng nơi tuyệt đối thế giới của . Ở thế giới loài , làm gì nhân ngư, ít nhất là… từng phát hiện.

Hơn nữa, còn thấy mấy câu đối thoại , cái gì mà “đế quốc”, “bệ hạ”, chẳng lẽ… trùng sinh? Xuyên đến tương lai biến thành nhân ngư?

Cậu nhíu mày về phía đám nhân ngư vẫn đang im lặng , chậm rãi mở miệng: “Vừa nãy các ngươi đang ?”

Các nhân ngư giống như lệnh, lập tức đồng thanh đáp: “Chúng đang chuyện Thích thượng tướng chọn nhân ngư tặng cho đế quốc bệ hạ.”

“Không vị thượng tướng đó nghĩ gì, đem nhân ngư tặng cho t.ử địch của chúng . Ta còn tưởng hùng, ai ngờ cái ác ma bệ hạ gì mà xứng với nhân ngư chứ?!”

“Ta đoán là vì tinh thần lực . Nhân loại bọn họ tinh thần yếu ớt như , đáng đời thôi.”

Thích thượng tướng…

Phù Linh danh xưng đó, cảm thấy xa lạ mà quen thuộc, chẳng đây là tên nhân vật phản diện lớn trong cuốn tiểu thuyết mấy hôm , 《Nhân ngư làm nũng ngậm về nhà》 ?

Phù Linh vốn là một học sinh trung học bình thường ở thế kỷ 21. Vì mắc bệnh tim bẩm sinh, cha ép buộc học hành nghiêm khắc, nên hai ngày khi bệnh phát, vẫn còn thong thả truyện mạng. Vừa , cuốn truyện cuối cùng chính là bộ .

Không ngờ trùng hợp như thế, thật sự xuyên truyện, còn xuyên thành một con nhân ngư!

Cậu khó tin giơ tay, những ngón tay thon dài, trắng như ngọc chạm xuống phần bụng nối liền với đuôi cá. Những chiếc vảy mỏng, lạnh lẽo như băng, cọ qua đầu ngón tay khiến rùng .

Phù Linh như điện giật, vội thu tay .

Tất cả đều là thật, mơ. Cậu thật sự biến thành nhân ngư .

Đang suy nghĩ, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân cùng giọng mơ hồ: “Thích thượng tướng, mời .”

Phù Linh ngẩng đầu về phía cửa. Một bóng dáng cao lớn bước , lẽ vì là tướng quân, khí thế đó mang theo sát khí nghiêm nghị, đường nét gương mặt sắc bén, lạnh lẽo, giống y như mô tả trong truyện.

Thích Thừa Tị cửa liền chạm ánh của Phù Linh.

Tiểu nhân ngư lam đuôi ghé sát bên bờ bể, phần lưng trắng mịn như ngọc lộ mặt nước, bọt nước chậm rãi chảy xuống, tan đuôi cá.

Xương bướm nơi vai tinh tế, như thể vỗ cánh bay , từng sợi tóc dài xoăn, vương sương bạc, rối nhẹ phủ vai. Cảnh tượng mắt đến thực, mà gương mặt lạnh nhạt, thánh khiết, khiến chẳng dám xâm phạm.

Quả nhiên, là nhân ngư xuất sắc nhất trong nhóm.

Nếu ánh mắt Thích Thừa Tị vẫn giữ vẻ thản nhiên, thì mấy nhân viên bên cạnh che giấu nổi kinh diễm.

Phù Linh thấy nghi hoặc. Theo lý, nhân viên viện nghiên cứu thấy qua nhiều nhân ngư, với ánh mắt như đầu chứng kiến loài ?

Thích Thừa Tị thu ánh về, trầm giọng với bên cạnh: “Đưa tư liệu nhân ngư.”

Người phụ trách vội vàng dâng lên một tập hồ sơ.

Lúc Phù Linh mới nhớ , trong truyện, Thích Thừa Tị từng định chọn một nhân ngư đem tặng cho hoàng đế đế quốc Lục Kỳ. nhân ngư đó thực chất là quân cờ nuôi dưỡng, đến viện nghiên cứu chọn lựa chỉ là để hợp thức hóa. Mà phản ứng lạ lùng của đám nhân viên lúc nãy khiến Phù Linh dần dần hiểu

Chẳng lẽ chỉ xuyên thành nhân ngư, mà còn xuyên đúng nhân ngư pháo hôi trùng tên trùng họ trong truyện?!

Trong nguyên tác, khi Thích Thừa Tị bệ hạ tổn hại tinh thần lực, phái nhân ngư đến điều tra. Kết quả, nhân ngư chẳng những thành nhiệm vụ mà còn bệ hạ lợi dụng, trở thành quân cờ thí, cuối cùng hành hạ thê t.h.ả.m mà c.h.ế.t.

Phù Linh cúi đầu chiếc đuôi lam nhẹ đung đưa trong nước, phần đuôi trong suốt gần như hòa làm một với mặt nước.

Vậy chẳng sắp Thích Thừa Tị đưa hoàng cung, tặng cho cái vị “ác ma bệ hạ” ?!

Cậu chằm chằm chiếc đuôi của thật lâu, giơ tay khuấy nhẹ trong nước. Làn nước mơn man đầu ngón tay, trượt dịu dàng.

Chạy trốn… tạm thời khả thi. Cậu vốn chân, đừng trốn, ngay cả rời khỏi bể bơi cũng là vấn đề.

Nếu thể đổi hiện trạng, tiến cung cũng hẳn là chuyện . Theo nhớ, nguyên chủ vì Thích Thừa Tị tặng nên bệ hạ đối với nhân ngư vẫn xem như t.ử tế, ăn ngon, ở , đến mức ngược đãi.

Nếu , liền tạm ở ký túc xá VIP , những chuyện khác chờ hãy , cứ thuận theo dòng nước mà trôi .

Ánh mắt Thích Thừa Tị dừng tài liệu trong tay, khóe mắt liếc thấy Phù Linh, tiểu nhân ngư đang chán đến mức nghịch nước, sắc mặt vẫn bình thản. Hắn mới thu hồi ánh , nhận điều gì khác thường, càng trái tim trong lồng n.g.ự.c nhân ngư đổi thành của một khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhan-ngu-trong-truyen-nguoc-buong-xuoi-thanh-doan-sung/chuong-1.html.]

Sau khi nhanh chóng xem xong tài liệu, Thích Thừa Tị cùng phụ trách viện nghiên cứu bàn bạc, cũng liếc Phù Linh thêm nào.

Phù Linh quyết định im, thể thả lỏng liền trôi xuống nước. Cậu ngượng ngùng, đuôi cá khẽ lay động vụng về, nhưng dám quẫy mạnh, sợ khiến Thích Thừa Tị chú ý.

Không bao lâu , thủ tục bên tất. Nhân viên nghiên cứu về phía , vẻ mặt thận trọng nhưng cố nở nụ thiện: “Phù Linh, chào ngươi. Ta là Vu Y. Giờ bế ngươi két nước, ngươi ngoan một chút nhé?”

Phù Linh sững . Nguyên chủ, nhân ngư “Phù Linh” tính tình vốn lạnh nhạt, đối với ai cũng lãnh đạm, chỉ với Thích Thừa Tị là khác, mà phần thật cũng chỉ vì lấy lòng để giúp Lục Kỳ, khiến khó xử.

Cậu gì, chỉ vô thức khẽ giật đuôi cá. Người nhân viên đang bước tới lập tức dừng , thậm chí lùi về hai bước, trông vẻ sợ hãi.

Phù Linh thản nhiên liếc một cái.

Vu Y thấy tiểu nhân ngư chỉ khẽ quẫy đuôi trong nước, ý công kích, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

Cũng ... Xem nhân ngư tính khí tệ?

Hắn ôm lấy phần eo mảnh của nhân ngư. Vòng eo tinh tế đến mức lấy một chút thịt thừa, trong lòng n.g.ự.c , nhân ngư vẫn lặng im, mặc cho thao tác, hề chống cự, khiến càng thêm kinh ngạc.

Đa nhân ngư khi đưa két nước đều phản kháng, thậm chí làm thương nhân viên, hiếm nhân ngư nào ngoan ngoãn và hợp tác đến .

Tiểu nhân ngư tên “Phù Linh” thật sự quá ngoan!

Phù Linh vốn thích gây phiền toái cho ai, rõ chỉ là đổi nơi ở, nguy hiểm, nên liền để mặc nhân viên làm việc. 

Sau khi đẩy két nước, nhớ nguyên chủ từng tình cảm khác thường với Thích Thừa Tị, nên đầu , ánh mắt dừng vị thượng tướng sắc bén , mang theo một chút nỡ.

Khi két nước đẩy ngang qua Thích Thừa Tị, đầu , nhưng Thích Thừa Tị thấy.

Thôi , liếc mắt một cái cũng chẳng ý nghĩa gì.

Thích Thừa Tị mở cơ giáp, một đường thẳng hoàng cung diện kiến quốc vương. Còn Phù Linh thì binh lính trong cung tiếp nhận két nước, hộ tống về hoàng cung.

Người lính dẫn đầu Phù Linh một cái. Nhân ngư trong két nước sắc mặt lạnh nhạt, dường như chẳng để con mắt.

Binh lính cũng quen với điều đó, nhân ngư quý hiếm, cực kỳ quan trọng với loài , nên tỏ vẻ kiêu ngạo là điều bình thường. Dù , đời từng nhân ngư nào ngoan ngoãn lời con .

Trong khi Phù Linh vẫn đang cố tiếp nhận hiện thực rằng trùng sinh, két nước đẩy lên tầng hai của hoàng cung.

Không hổ danh là cung điện xa hoa nhất đế quốc, ngoài, phảng phất như đang bước thế giới trong trò chơi. Cung điện kiểu Tây cổ kính hòa cùng thiết kế khoa học viễn tưởng, khiến bộ nơi đây trang nghiêm tràn ngập cảm giác tương lai.

Phù Linh đẩy , tò mò quan sát nơi mà sẽ sống - hoàng cung, nơi ăn uống sung túc, chỉ cần mở miệng là thể ăn thỏa thích. So với chẳng ăn gì, chẳng làm gì, thì tương lai đúng là đáng mong chờ.

Đi hồi lâu, họ dừng một căn phòng. Một trung niên cửa. Hai binh lính hành lễ: “Đây là nhân ngư Thích thượng tướng dâng lên bệ hạ. Chúng thần phụng mệnh giao cho quản sự.”

Lão quản gia gật đầu, đẩy cánh cửa nặng nề : “Làm phiền các ngươi đưa trong.”

Phù Linh thấy cảnh bên trong, cảm giác đầu tiên chính là, rộng. Căn phòng lớn chẳng kém gì căn nhà kiếp của . Trong phòng đủ thứ, giường thậm chí còn làm theo hình vỏ sò, bên cạnh trang trí san hô, khắp các góc phòng đều những vỏ sò, san hô và biển nhỏ.

Phù Linh: “…”

Tại trang trí giống như đáy biển chứ? Đặc biệt là ánh sáng phản chiếu tường tạo thành những vân nước lấp loáng.

Điều khiến kinh ngạc hơn là cạnh giường còn một bể bơi lớn, khảm xuống nền đất, bên trong chứa nước biển, rõ ràng thiết kế riêng cho nhân ngư. Có lẽ Thích Thừa Tị nhắn , nên hoàng đế mới chuẩn kỹ như .

Cậu còn đang suy nghĩ thì nắp pha lê đỉnh két nước mở . Một lính mỉm vẫy tay: “Tiểu nhân ngư, đây nào.”

Giọng của một đàn ông thép mang theo sự dịu dàng lạ thường.

dễ gần, nhưng nhân ngư vẫn luôn nâng niu trong lòng bàn tay, bởi chúng là sinh vật duy nhất thể chữa lành tinh thần tổn thương của con .

Phù Linh ngẩng đầu từ nước, lính qua làn nước mờ ảo. Ý tứ rõ ràng, là bảo tự ngoài.

Cậu một nữa vụng về vẫy đuôi cá. May mà két nước chật hẹp, đuôi cá vướng, khó cử động, nên mãi mới bơi lên tới nắp pha lê, cẩn thận ló đầu khỏi mặt nước.

Đó là một gương mặt trắng trẻo, thanh lạnh mà vô cùng xinh . Giọt nước trượt từ trán nhẵn mịn, chảy qua sống mũi cao thẳng, rơi xuống bờ môi phớt hồng.

Chỉ đôi mắt lạnh lẽo, xa cách, khiến khác dám gần.

khi nhân ngư xuống mặt đất, giọng nhẹ nhàng vang lên: “Xin hỏi, nên nhảy xuống ?”

Âm thanh tựa tiếng sóng từ biển rộng, trong trẻo như thể gột rửa tâm hồn.

Người lính sững một giây, trong lòng như thứ gì nổ tung.

Tiểu nhân ngư … lịch sự quá mức ! Còn dùng kính ngữ với ! Giọng còn dịu dàng đến thế!

Hắn Phù Linh, rõ ràng khuôn mặt vẫn lạnh nhạt như băng, nhưng giọng mềm mại khiến nét hờ hững nhạt , trong đầu bất giác gắn thêm cho tiểu nhân ngư một tầng kính lọc, mịn màng, mong manh, đáng yêu.

Người lính vội vàng đưa tay : “Ta… ôm ngươi xuống.”

Phù Linh thấy hành động bất tiện, cảm thấy như cũng , liền đưa tay định vịn vai .

phía , lão quản gia lập tức cau mày, quát lớn: “Vô lễ! Nhân ngư là của bệ hạ! Ngươi dám khinh nhờn hoàng thượng ?!”

Người lính giật , vội thu tay , quỳ xuống: “Thuộc hạ dám!”

Phù Linh khựng , tay vẫn lơ lửng giữa trung. Cậu chớp mắt hai cái, khẽ mím môi hỏi: “Vậy nên xuống thế nào đây?”

Giọng nhẹ, ngữ điệu lễ phép, còn khiến thấy dễ chịu hơn cả phần lớn con .

Lão quản gia bước lên một bước, mỉm : “Nếu ngài ngại, thể chờ một lát, xin chỉ thị của bệ hạ.”

Phù Linh chớp mắt, định cần phiền, thật chỉ cần nhảy xuống hồ cũng gì, chỉ sợ làm nước văng ngoài…

Thì cánh cửa phía vang lên một giọng ôn hòa cắt ngang: “Để tới.”

Loading...