Nhân Ngư Duy Nhất Của Toàn Vũ Trụ - Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-03-12 16:00:29
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngân An học, trong lòng cực kỳ kích động.

 

Cậu từ chối để thị vệ trưởng đưa đón, mà chọn xe công cộng. Phía còn tiểu cá voi theo cùng. Hai bước lên chiếc xe lái, chỗ lác đác kín.

 

Ngân An gần cửa, tay nắm lấy thanh vịn, ánh nắng từ cao chiếu xuống .

 

Suốt dọc đường một lời, chỉ giơ quang não quét cổng trả phí, phát một tiếng “tích”.

 

Không thể mở miệng, ở nhà thì còn đỡ, vì Đường quen cách chuyện vụng về, ngắt quãng của . ở bên ngoài, chỉ cần mở miệng liền lộ tẩy!

 

Cậu ai là nhân ngư nhỏ.

 

Bởi nếu phát hiện thì sẽ vĩnh viễn trở thành đối tượng để vây xem, coi như thú quý, trò , trò mua vui.

 

Không, tuyệt đối . Cậu dám tưởng tượng cảnh đó!

 

Cậu chỉ yên bình học.

 

May mắn là dáng vẻ bản từng bại lộ, ngày nọ vô tình phát sóng trực tiếp cũng để lộ mặt.

 

Ngân An đăng ký ngành ngôn ngữ học và thực vật học. Còn ngành chữa trị thì… xin , quá thuần thục nên chẳng hứng thú.

 

Ngày nào cũng chữa trị, hết đến khác, lâu dần thấy tê liệt, học nữa.

 

Lớp ngôn ngữ là môn tự chọn, bất kỳ khoa nào cũng đăng ký , xung đột.

 

“Đinh——”

 

Tiếng báo trạm vang lên, cửa xe mở , dừng ngay cổng trường.

 

Ngân An cùng tiểu cá voi xuống xe, phát hiện đội ngũ đón tân sinh đang .

 

Bấy giờ đúng mùa khai giảng, tới quá sớm cũng chẳng muộn.

 

Mọi việc thuận lợi, đăng ký xong, cầm tài liệu, đeo cặp về lớp học.

 

Một bạn đeo kính va hai , tập tài liệu rơi vương vãi. Bạn cúi đầu, mái tóc đen che mất ánh mắt: “Xin , xin …”

 

Ngân An lắc đầu, cùng bạn cúi xuống nhặt. Hai im lặng, ai cũng gì.

 

Một hướng nội, một ngại dám chuyện.

 

Chính sự yên tĩnh kỳ lạ khiến cả lớp chú ý, ai nấy đều đầu .

 

Vừa thoáng thấy, Ngân An hấp dẫn ánh mắt.

 

Thật … bạn học là ai

 

Trong lớp rộ lên tiếng thì thầm, nhanh lắng xuống.

 

Ngày tháng ở trường bắt đầu như thế.

 

Ngân An giảng hiểu thì thường lén ngủ, nhưng kỳ lạ là mỗi làm thí nghiệm, đều thuận lợi khiến thực vật nở hoa.

 

Người gây chú ý nhất khoa chữa trị là Đan, đến từ gia tộc Griffin danh tiếng.

 

Cậu cùng Julian vốn quen , phận ngang .

 

Cả hai đều là theo đuổi nguyên soái Đường Phù Sơ.

 

Trong khi bối cảnh của Ngân An mơ hồ, khiến đa càng thêm tò mò, chuyện làm Đan khó chịu vô cùng.

 

Đến ngày tổ chức tiệc tân sinh.

 

Buổi tối, mỗi khoa dựng sân khấu ngoài trời, tân sinh biểu diễn, thu hút đông đảo xem.

 

Giáo viên, nhân viên, khách mời từ bên ngoài, cả đàn đàn chị đều đến quan sát.

 

Nhiệt tình và sức sống của trường đại học đều dồn hết tân sinh, ai cũng chuẩn tiết mục khí thế hừng hực.

 

Ngân An từ ký túc xá , thường buổi tối sẽ thị vệ trưởng tới đón về nhà, nhưng đôi khi cũng ở trường.

 

Ban ngày cũng thường nghỉ trưa trong ký túc.

 

Nếu ban đầu còn quen với đôi chân thì bây giờ thành thạo, bước tự nhiên.

 

Ngoài vẻ ngoài quá mức chói mắt, Ngân An giờ chẳng khác gì một bình thường.

 

“Thiếu gia, tối nay tiệc tân sinh đó.” Tiểu cá voi ôm cặp nhắc.

 

Ngân An ngáp dài, dụi mắt: “Tiệc … Không hứng thú.”

 

Bất chợt, thấy phía hai đang trò chuyện.

 

Toàn là quen cả.

 

Một là Đan Griffin - nhân vật hot trong lớp, một là Julian Taylor - cháu trai Thái hậu.

 

Đan cao gầy, tóc bạc dài buông xuống. Julian kém cạnh, mái tóc vàng óng rực rỡ.

 

Ngân An xa , rõ họ gì, chỉ cảm giác như chút cạnh tranh.

 

Quả nhiên, cả hai đang tranh giành tình cảm với nguyên soái.

 

Julian liếc về hướng Ngân An: “Nghe lớp các một ‘tiểu câm’.”

 

thì ? Liên quan gì đến ?” Đan đáp.

 

Cậu vốn cũng chẳng thích cái câm , nhưng chuyện đến lượt Julian chỉ trích.

 

Julian: “Tôi từng gặp nhân ngư nhỏ của nguyên soái, trông giống cái câm .”

 

“Thật .” Đan siết chặt tay.

 

“Nhân ngư thì , nhưng Julian, Đường đừng mơ tưởng.”

 

“À.”

 

Cả hai đối thoại trong vui, dần dồn sự chú ý về phía buổi tiệc.

 

lúc đến lượt lớp Ngân An, hậu trường rối loạn cả lên.

 

Ngân An chớp mắt, đám hốt hoảng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhan-ngu-duy-nhat-cua-toan-vu-tru/chuong-27.html.]

 

“Có chuyện gì ?” Đan hỏi.

 

“Bạn hát chính ngất xỉu ! Tinh thần lực hỗn loạn! Chúng đưa đến phòng cấp cứu, giờ ai thể thế?”

 

Ca hát ?

 

Mọi .

 

Ở KTV thì còn tạm, nhưng đây là tiệc tân sinh! Toàn trường đều thấy!

 

Huống hồ, hôm nay còn Thức Tỉnh - ca sĩ nổi tiếng khắp tinh hệ, nhờ thực lực xuất sắc vượt qua bao thử thách mà nổi danh, nhan sắc chỉ là phụ.

 

Vì thế, sân trường tụ tập vô fan, cả nam lẫn nữ.

 

Đồng học nào cũng e dè, chẳng ai lên hát mặt thần tượng, càng hổ. Quan trọng hơn cả, họ thật sự giỏi.

 

Đan nhếch môi, sang Ngân An:

 

“Hay để Ngân An thử?”

 

Không khí chùng xuống.

 

Mọi đều Ngân An là “ câm”!

 

Từ đầu kỳ đến giờ, ai từng chứ đừng là hát!

 

Rõ ràng là nhằm ! Quá trắng trợn!

 

Ngân An vốn xinh an tĩnh, ai nấy đều thiện cảm, chẳng hiểu Đan cố tình chĩa mũi nhọn .

 

Đan càng thấy tức tối. Nhân ngư nhỏ thì đành, ngay cả cái trông giống nhân ngư cũng yêu thích đến thế?

 

“Sao ? Tôi thấy làm .” Đan chịu buông.

 

Huy hiệu tường vi tím n.g.ự.c lấp lánh, phận hiển lộ, chẳng ai dám phản bác.

 

Chỉ bạn đeo kính dồn hết dũng khí : “Không… thể! Không thể để Ngân An mất mặt thần tượng !”

 

Ngân An: Orz

 

Thì ý chỉ là mong khỏi mất mặt thôi !

 

mà, xin , thực sự chẳng vị thần tượng các đang là ai QAQ

 

, Ngân An hiểu đó là ý .

 

Tiểu cá voi mong chờ, bởi nó thiếu gia nhà hát đến kiêu ngạo.

 

Hừ, đợi lát nữa thiếu gia sẽ khiến cả bọn há hốc mồm, đ.á.n.h mặt tập thể cho mà xem!

 

Giọng ca của thiếu gia nhờ kỹ xảo, mà là chất giọng trong trẻo, linh hoạt, mang ma lực huyền ảo thể chinh phục tất cả.

 

Cậu vốn là nhân ngư mà!

 

Ngân An thật sự nổi bật. Hát đúng là sở trường, song tinh thần lực dù khống chế vẫn sẽ ít nhiều tỏa . Đến lúc đó lộ phận thì nguy to.

 

Người bạn đang run rẩy đất ngẩng đầu về phía Ngân An, ánh mắt cầu khẩn.

 

Cậu mơ hồ, quên “ câm” là thiết lập, chỉ cố vươn tay: “Ngân An… làm ơn…”

 

Cậu còn em gái cũng đang chờ, hứa hát chúc mừng sinh nhật. Em gái giờ đang háo hức phía .

 

Còn cả thầm thương, còn cả vinh dự tập thể… Tất cả đều đặt Ngân An.

 

“… Hay là, để chữa cho ?”

 

Người thành “Ta hát cho ”, liền sáng mắt: “Lên sân khấu, mau!”

 

Trên sân khấu giới thiệu xong tiết mục.

 

Thế là Ngân An mơ hồ đẩy lên.

 

Trong tay là micro, sân khấu là biển mênh mông.

 

Ngoài hàng ghế phía , còn đám đông phía , trong ngoài chồng chất.

 

Ngân An: ……

 

Này em?

 

Cậu bệnh thế mà mục tiêu duy nhất là kéo lên ?

 

Thật phun tào quá !

 

“Được , chúng nhường sân khấu cho Ngân An!” MC nhanh trí tuyên bố, lui xuống.

 

Đám đông thoạt đầu nín thở, đó vang dậy tiếng hoan hô. Thay ? vị bạn học xinh quá!

 

Đôi mắt bạc như chứa cả dải ngân hà, gương mặt trong suốt, thuần khiết đến mức khó tin.

 

“Ngân An! Ngân An!”

 

Giai điệu vang lên, khán giả bắt đầu lắc gậy huỳnh quang theo nhịp, bầu khí rực rỡ, nhiệt tình.

 

Năm nay tân sinh quá mất!

 

Cách đó xa, một khoác áo khoác đen giản dị, bên trong là bộ lễ phục vàng kim, đang ngang.

 

“Tô Thần, hôm nay chúng hát ở trường cũ của ngài ?”

 

Thức Tỉnh với mái tóc vàng nổi bật buộc gọn giấu , khẽ đẩy chiếc kính râm sống mũi: “Điệu thấp thôi.”

 

“Người đông lắm, đừng gây chú ý.”

 

Giọng trầm thấp, êm ái, sức hút đặc biệt.

 

“Vâng, chỉ là tối nay là tiệc của khoa Thực vật.”

 

“Thực vật …”

 

Bước chân Thức Tỉnh khựng , như nhớ tới điều gì: “Qua bên xem thử.”

 

Bỗng nhiên, thấy một giọng ca vang lên, linh động trong trẻo như chấn động tận sâu nơi trái tim.

Loading...