là hiểu con ai bằng bố.
Bố sai, tay chân đúng là sạch sẽ cho lắm. một điểm ông sai.
Tôi khôn lớn , chỉ trộm đồ của ông. Mà còn trộm cả...
Vì sợ Du Phóng sẽ ghét , mà quá thích . Nên vì vấn đề xu hướng tính d.ụ.c của mà mấy ngày nay chẳng dám đến tìm.
Tôi kiềm chế bản , nhân lúc đêm hôm khuya khoắt lẻn sang nhà trộm một chiếc áo.
Không Du Phóng.
Tôi quá mất.
Áo của Du Phóng cũng thơm y như , giải tỏa xong thấy thật là sảng khoái, quá.
Sướng thật, quá.
Sướng thật... Sướng đến phát luôn.
10
Tôi Du Phóng nhận tâm ý của . sợ sẽ từ chối.
Tôi ở bên nhưng thể cưỡng ép, một khi lớp giấy mỏng chọc thủng.
Nếu tình cảm đến từ hai phía thì và Du Phóng e rằng sẽ trở thành những " lạ từng quen" nhất.
Suốt cả kỳ nghỉ hè, cứ ru rú trong nhà như rùa rụt cổ.
Chiếc chăn mà Du Phóng đắp một tháng vẫn giặt, trùm kín qua đầu, hít một thật sâu cho hương thơm lấp đầy lồng ngực.
Là mùi chanh.
Đó là mùi nước giặt Du Phóng dùng, mà cũng là do mua cho .
Trước đây chỉ thấy thơm, giờ đây ngửi chút vị đắng chát.
Ngửi mãi ngửi mãi, nhịn nữa.
Bèn bật dậy, thẳng tay vả cho một cái đau điếng. Tôi cũng làm nữa.
Lúc trộm tiền của bố thì gan hùm thú lắm mà.
Lúc tụ tập đ.á.n.h lộn cũng hăng m.á.u lắm mà.
Sao đến lúc ngỏ lời mời Du Phóng về làm vợ thì trở nên hèn nhát thế !
là đồ nhát c.h.ế.t.
Tôi mất nửa ngày trời để làm công tác tư tưởng, thậm chí để lấy cảm giác can trường, còn trộm ví của bố thêm một nữa.
Gom đủ dũng khí , mới định ngoài tìm Du Phóng.
Không ngờ còn kịp bước chân khỏi cửa Du Phóng xách vali bước nhà : "Anh, mai khai giảng , dọn xong hành lý ?"
11
Tôi vỗ mạnh đầu một cái.
Thôi c.h.ế.t , cả kỳ nghỉ hè trong đầu chỉ là Du Phóng. Đến cả thời gian khai giảng cũng quên sạch sành sanh.
Cái thật sự thể trách , hồi khi còn coi Du Phóng là em trai, từng thi trường nào thì sẽ theo trường đó.
Với cái học lực của , thầy giáo từng bảo về quê chăn bò còn sợ bò nó chê.
May mà bố giàu, quyên góp hẳn hai tòa nhà mới đổi một tờ giấy báo nhập học.
Trường thì nhưng chẳng thèm hỏi khi nào khai giảng.
Bố bên cạnh nắm chặt tay, cố nén cơn giận thấy rõ.
Tôi cãi bướng: "Bố, chuyện trách con nha, bố cũng cho con ngày khai giảng ."
Ngay khoảnh khắc bàn tay của bố sắp "hôn" lên mặt , xuất hiện như một vị thiên sứ, thế là bố kéo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nham-trung-vo-roi/chuong-4.html.]
Trong căn phòng rộng lớn, ngay lập tức chỉ còn và Du Phóng.
"Anh vẫn dọn đồ ?" Du Phóng tự nhiên mở tủ quần áo của , lấy chiếc vali tới.
Cậu lấy mấy bộ mặc, xếp gọn gàng cho trong vali: "Cũng may là học tới hai tháng là đến nghỉ lễ Quốc khánh , lúc đó về dọn tiếp cũng ."
Nhìn vòng eo thon gọn của Du Phóng, trông như chỉ cần một tay là thể ôm trọn.
Bụng của bỗng nóng ran như lửa đốt, vô thức phản bác: "Quốc khánh về làm gì? Hai đứa chơi , tiền, tới đó mua đồ mới là ."
Đôi tay đang xếp quần áo của Du Phóng khựng , thở dài một tiếng: "Anh đúng là phá gia chi tử, im đó , để em dọn cho."
Tim đập thình thịch, Du Phóng đúng là cô vợ trời định của mà, càng nghĩ càng thấy yêu.
12
Trường sắp xếp ký túc xá phòng đôi. Dù chuyên ngành bố chọn cho giống với Du Phóng nhưng vẫn ở chung phòng với .
Bố bảo nhất cự ly nhì tốc độ, bảo mỗi ngày bộc lộ bản lĩnh đàn ông mặt Du Phóng.
Tôi tự bản từ đầu đến chân. Đầu óc thì đơn giản, gu ăn mặc thì tệ hại, chỉ tứ chi là phát triển.
Tôi ảo não cúi đầu, chẳng chút sức hút giới tính nào cả.
Hơn nữa, bây giờ Du Phóng thích con gái.
Nếu cứ bộc lộ bản lĩnh đàn ông, chẳng sẽ càng lún sâu con đường làm em chí cốt ?
Như .
Đầu óc chợt khựng , một tia sáng lóe lên.
Tôi nhanh chóng cởi phăng quần áo, xoay hai vòng gương để soi góc độ.
Cơ n.g.ự.c thì to, m.ô.n.g thì cong.
Du Phóng thích con gái, là mặc đồ nữ nhỉ, Du Phóng thích thì .
13
Tôi sơ suất quá.
Trước đây trong đầu chỉ duy nhất một câu hỏi: Liệu Du Phóng thích .
Rời khỏi nhà mới phát hiện , bên ngoài là giông bão.
Giờ còn đối mặt với vấn đề khác thích Du Phóng và liệu thích khác .
Mới khai giảng ba ngày, quần áo con gái đặt mua online còn tới. Mà xung quanh Du Phóng bắt đầu xuất hiện đám con gái .
Thư tình màu hồng Du Phóng mang về giờ học nhiều đến mức cặp sách nhét nổi nữa.
Tôi nén giận, chen giường của .
Khi đống thư tình chướng mắt , cố nhịn cơn ghen tuông đang bốc lên mới đưa tay xé xác chúng : "Chà, em đào hoa gớm nhỉ."
Tôi kìm mà liếc Du Phóng một cái.
Da trắng, mắt to, lông mi cong, sống mũi cao, môi đỏ, eo thon chân dài.
Ăn thì dịu dàng, chẳng bao giờ nổi giận với khác vì mấy chuyện vặt vãnh.
Người khác thích mới là lạ!
Du Phóng đặt cặp xuống, vuốt ga giường nhăn nhúm, khóe môi hiện lúm đồng tiền: "Anh , em với là nhất thiên hạ , cứ yên tâm ."
Yên tâm? là nhảm, ai thèm làm em với em chứ.
Tôi lén điện thoại , chỉ con gái nhắn tin mà còn cả con trai nữa.
Tôi siết chặt nắm đấm.
Toàn một lũ nhăm nhe vợ , ngặt nỗi chẳng tư cách gì để mà nổi giận.
Chờ đến khi Du Phóng tắm, cầm bộ đồ con gái mới giao tới, vò nát bét tống tọt trong tủ, mặc cái con khỉ.