Khi xác định mục tiêu, lẽ tự nhiên là nhanh chóng rước về tay. chắc chắn về tâm tư của Du Phóng.
Từ nhỏ coi như em trai, nếu gì bất ngờ thì chắc cũng chỉ coi là trai mà thôi.
Không quá vội vàng, tiến hành từng bước một. Ngộ nhỡ làm Du Phóng sợ quá… Thì sẽ mất cả vợ lẫn em trai.
Suy tính , chọn một địa điểm cực kỳ tuyệt vời, đó là vòng mặt trời.
Đợi đến khi và Du Phóng lên tới điểm cao nhất, sẽ thử lòng .
Lỡ như cẩn thận lời thật lòng, dù Du Phóng thích thì cũng chẳng thể vì từ chối mà nhảy thẳng từ vòng xuống .
Tôi vỗ vỗ đầu , khỏi cảm thán bản thật thông minh.
Ngày hôm đó, tùy tiện tìm một cái cớ để lừa Du Phóng lên vòng mặt trời.
Sau khi hươu vượn một hồi, dứt khoát dậy sang bên cạnh Du Phóng.
Tôi ướm thử nắm lấy tay .
Mềm mại, thơm tho, còn trắng trẻo nữa.
Du Phóng hành động của , căng thẳng nắm c.h.ặ.t t.a.y hơn: "Anh, sợ độ cao ?"
Thơm đến mức mụ mị cả , chỉ ngơ ngẩn gật đầu.
"Sợ độ cao mà còn đòi chơi cái làm gì, thôi để em nắm tay ."
"Anh vẫn thấy bất , thể ôm một cái ?"
Lời còn dứt, đầu ấn một lồng n.g.ự.c ấm áp.
"Anh là trai em mà, khách sáo thế làm gì."
Tôi lén lút ngẩng đầu lên, từ góc vặn thể thấy nửa khuôn mặt nghiêng của Du Phóng.
Làn da trắng nõn như ngọc mỡ cừu, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, đuôi mắt còn một nốt ruồi nhỏ.
Gò má đầy đặn cứ lắc lư mắt , khiến nhịn mà nghĩ thầm.
Hồi nhỏ lúc nằng nặc đòi em trai, cũng chọn đứa nào xinh nhất mới chịu.
Thật thằng béo nhà bên cạnh còn ở gần nhà hơn, bố cũng ý định để nó nhận làm trai. chẳng thèm ừ hử gì, cứ giả vờ như điếc.
Yêu cái là bản tính của con mà, gì ?
"Anh ơi, thấy đỡ hơn chút nào ?" Cậu hỏi lay lay vai , đôi mắt hình trăng khuyết xinh tràn đầy vẻ lo lắng.
"Sắp c.h.ế.t ." Tôi mặt hươu vượn.
"Nghiêm trọng thế cơ ạ?" Cậu hốt hoảng suýt chút nữa thì bật dậy.
Tôi vội vàng thẳng dậy giữ : "Đỡ , đỡ , đùa thôi."
Không khí dịu đôi chút, những suy nghĩ rạo rực trong bùng lên.
Tay chân làm cả đống động tác giả, cố ý ho khan hai tiếng xoay đầu ngoài cửa sổ, bày vẻ mặt u sầu: "Anh tìm vợ."
Đến lượt Du Phóng sững sờ: "Thế tìm thế nào?"
Tôi Du Phóng, liệt kê hết những đặc điểm : "Da trắng, mắt to, lông mi cong, mũi cao, môi đỏ, eo thon chân dài, còn thích gọi là trai nữa."
Du Phóng xong thì phá lên: "Anh cứ như kể về thần tiên ."
Cười một hồi, chợt bóng phản chiếu cửa kính, nhỏ giọng lầm bầm: "Sao cứ giống em thế nhỉ."
Tim bỗng chốc hẫng mất một nhịp.
Sau đó, trái tim đập thình thịch như nhảy khỏi lồng ngực.
Có sắp phát hiện thích ?
ngay khoảnh khắc tiếp theo, vẻ mặt Du Phóng bỗng trở nên đầy tiếc nuối: "Anh , nếu em mà là con gái thì chắc chắn sẽ gả cho luôn, tiếc là hai đứa đều là đàn ông."
là phát ngôn kinh điển của mấy tên trai thẳng, biểu cảm của Du Phóng trông giống như đang giả vờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nham-trung-vo-roi/chuong-3.html.]
Rõ ràng đang là giữa mùa hè oi bức, mà lòng lạnh ngắt như tờ.
Tôi đúng là một "nhân tài", tính toán đủ đường, duy nhất chỉ quên tính đến xu hướng tính d.ụ.c của Du Phóng.
8
Tôi ủ rũ lết xác về nhà.
Bố là mở cửa, khi thấy bộ dạng rầu rĩ của , ông hiếm khi nở một nụ : "Gì đây? Sao trông xìu xìu thế ?"
Nụ của ông bỗng khựng , dường như nghĩ đến điều gì đó, ông đột ngột cảnh giác: "Thằng ranh , mày trộm tiền của tao ? Từ nhỏ tay chân sạch sẽ, tao thấy mày t.ử tế mấy hồi."
?
Tôi đang đau lòng, mà còn ông làm cho tức đến bật : "Con trai cưng trong mắt bố chỉ đức tính thôi ?"
"Chứ còn gì nữa, bản mày thế nào mày tự chắc? Lần trộm thẻ ngân hàng của tao mua xe, mày tưởng tao đấy ?"
Tôi mệt mỏi đáp: "Cái đó là con mua tặng cho Du Phóng mà."
Bố hừ lạnh một tiếng: "Mày đối xử với em trai mày gớm nhỉ. Nói , xị cái mặt xin xỏ cái gì? Nói thử xem nào, để tao cân nhắc."
là bố ruột khác, chỉ cần cái mặt bánh bao chiều của là ngay đang ủ mưu chẳng lành gì.
"Bố, dạo bố khám sức khỏe, tim mạch vẫn chứ?" Tôi cân nhắc kỹ lưỡng.
Bố đang độ tuổi sung sức, ngộ nhỡ dọa c.h.ế.t cây rụng tiền của nhà thì khổ.
Ông già lườm một cái: "Tao khỏe chán, gì thì phun mau."
Thấy , thành thật thú nhận: "Con thích đàn ông."
Tôi là con một trong nhà.
Gia đình thật sự sản nghiệp cần kế thừa, nếu nối dõi tông đường thì cơ ngơi bố vất vả gây dựng bấy lâu coi như tiêu tùng trong tay .
Nói xong cũng thấy hối hận và lo sợ.
Thế nhưng bố : "Thích đàn ông thì ? Mày kết hôn với cái nồi cơm điện cũng ."
"..."
Bố đột nhiên hào hứng hẳn lên: "Thằng nhóc nhà nào mà xui xẻo lọt mắt xanh của mày thế?"
"..."
là bố ruột thì câu .
Tôi trút gánh nặng trong lòng, chỉ cần thích đàn ông là , thế là yên tâm tên của " trai xui xẻo" .
"Du Phóng ạ."
Bố sững sờ: "Chẳng nó là em trai mày ?"
Tôi phản bác: "Có em ruột ."
Mắt bố trợn ngược lên, dọa sợ quá nhảy dựng lên bấm nhân trung cho ông.
Cuối cùng mắt ông cũng bình thường trở , ông thở hổn hển: "Tao thì chấp nhận nhưng bố Du Phóng chịu ? Nhà giao con cho để làm em trai mày, giờ nuôi lớn con biến nó thành vợ, ai mà nghĩ con ý đồ từ nhỏ?"
Tôi cũng chính vì nghĩ tới điều , nên mới cảm thấy buồn lòng.
"Mày dùng mấy cái trò cưỡng ép, ban đầu Du Phóng đồng ý làm em trai mày thì hai đứa là em. Bây giờ trừ phi nó tự nguyện làm vợ mày thì hai đứa mới yêu , hiểu ?"
Bình thường trộm đồ hoặc cướp đồ của bố, đạt mục đích là thôi, xem để ám ảnh tâm lý sâu sắc cho ông .
Tôi gật đầu: "Bố, con ."
Tôi thích Du Phóng, nghĩa là cũng thích .
Trừ phi Du Phóng cam tâm tình nguyện làm vợ , mới thể hôn miệng và lên giường với .
Bố lẩm bẩm bỏ : "Thằng con hình như bắt đầu điều , thật là lạ lùng."
Tôi: "..."