Nhãi Con Nhà Tôi Đâu Rồi? - Chương 7: Hạnh phúc trọn vẹn

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:37:01
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Dù lòng đầy rối bời nhưng cuối cùng vẫn đành lòng, hét lớn về phía cửa động: "Vào đây !"

 

Cố Hoài bước , quần áo nhỏ nước ròng ròng, môi trắng bệch, giọng run rẩy: "A Vọng, tại em cho ?"

 

"Hết mưa ngay cho ."

 

Cố Hoài thêm lời nào, dựa góc hang, đôi mắt rời khỏi dù chỉ một giây. Tôi phớt lờ , dỗ nhóc rắn ngủ cũng . Nửa đêm, thức giấc vì tiếng sấm. Đống lửa bên cạnh Cố Hoài sắp tắt, nhưng ánh sáng lờ mờ, thấy mặt đỏ bừng lên một cách bất thường.

 

Tôi tiến gần, sờ trán . Nóng đến mức đáng sợ. Cứ đà não sẽ hỏng mất. Tôi vội vàng cởi bỏ quần áo ướt của , bằng đồ khô dìu ổ của hai cha con. Để giúp hạ sốt, biến về bản thể, dùng cơ thể lạnh lẽo của quấn quanh .

 

18. Sự thật về hôn ước

 

 

 

Sáng hôm khi tỉnh dậy, Cố Hoài hạ sốt. Tôi vội vàng trườn xa hóa thành hình . Anh vốn ghét rắn, nếu đêm qua bản thể của quấn lấy cả đêm thì sẽ thế nào.

 

Tôi lưng về phía Cố Hoài để mặc quần áo, khi mới thấy tỉnh từ lúc nào, đôi mắt thâm thúy đang chằm chằm . Tôi né tránh ánh mắt : "Mưa tạnh , ."

 

Cố Hoài dậy, giọng khàn đặc: "Tối qua... em ôm ngủ ?"

 

Tôi chột : "Không , ai thèm ôm ngủ chứ."

 

Nhóc rắn lúc cũng tỉnh giấc, kêu đói. Tôi lấy đó làm cái cớ để lỉnh hái quả dại. Khi mang quả về, đẩy nhẹ nhóc xà, nhỏ giọng dặn: "Mang chút qua cho ăn . Cấm là ba bảo đấy."

 

Nhóc con gật đầu, ôm một đống quả chạy đến mặt Cố Hoài, nhét miệng : "Quả dại cho chú . Ba bảo con mang cho đấy."

 

Tôi nhíu mày nhóc con, còn Cố Hoài thì . Tôi lập tức .

 

"Tại thừa nhận?" Giọng Cố Hoài mang theo vài phần ủy khuất: "Tối qua phát sốt, chính em đồ và ôm để hạ sốt đúng ? Em vẫn còn thích , đúng ?"

 

Sống mũi cay xè. Thích thì chứ? Anh thuộc về khác . Cố Hoài tiến gần: "Giang Vọng, chỉ cần một câu trả lời thôi, em còn thích ?"

 

Nhìn thấy chiếc nhẫn ngón áp út của , cảm xúc trong bùng nổ: "Cố Hoài, thích thì ? Anh sắp kết hôn cơ mà! Tại cứ quấn lấy buông thế?"

 

Trang Thảo

"Kết hôn?" Cố Hoài ngơ ngác : "Anh kết hôn với ai?"

 

Trông giống như đang dối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhai-con-nha-toi-dau-roi/chuong-7-hanh-phuc-tron-ven.html.]

 

"Với Lâm Thiển!"

 

Cố Hoài nhíu mày: "Tại kết hôn với Lâm Thiển? Cô bạn gái mà." Sau đó, sực nhớ điều gì: "Có em xem mấy cái tin giải trí lá cải ? A Vọng, đó đều là giả thôi. Lâm Thiển bảo hộ bạn gái nên mới nhờ đóng kịch để thu hút hỏa lực của truyền thông. Anh nể tình quen lâu năm nên mới giúp. Nếu em tin, thể dẫn em gặp cô ngay lập tức."

 

Cố Hoài đưa và nhóc rắn con trở Cảng Thành. Lâm Thiển dẫn theo bạn gái của cô đến tận nhà để cảm ơn và giải thích rõ ràng chuyện với .

 

Khi chỉ còn hai , Cố Hoài nắm lấy tay . Tôi chỉ chiếc nhẫn ngón áp út của hỏi: "Nếu kết hôn, tại đeo nó?"

 

Cố Hoài tháo chiếc nhẫn , đưa cho xem hai chữ cái khắc bên trong: JW.

 

Đó là chữ cái tắt tên của , Giang Vọng.

 

"Anh còn chuẩn một chiếc nữa cho em. Bốn năm , vốn định tặng em, nhưng kết quả là em bỏ chạy. Bốn tháng , định tặng nữa thì nhóc rắn con làm cho trúng độc ngất xỉu. Đến lúc tỉnh thì cả hai ba con em đều biến mất ."

 

Cố Hoài lấy từ trong túi một chiếc nhẫn khác, nhẹ nhàng đeo tay : "Đeo nó , hai chúng vĩnh viễn thể tách rời nữa, ?"

 

Tôi mỉm , khẽ gật đầu.

 

Lúc , nhóc rắn con đang bò tung tăng khắp biệt thự. Tôi chợt nhớ vẫn còn một chuyện quan trọng thẳng thắn với Cố Hoài: "Thật ... nhóc rắn con chính là con ruột của đấy."

 

Nghe xong, Cố Hoài hề tỏ kinh ngạc: "Anh chứ. Hình của nó lúc nhỏ trông giống hệt ngày xưa. tò mò, em sinh nó bằng cách nào? Rõ ràng lúc ở hình em ..."

 

Mặt đỏ bừng lên vì hổ: "Bản thể của là rắn song tính, khi hóa thì thấy, nhưng ở bản thể thì ."

 

Khóe miệng Cố Hoài khẽ nhếch lên một nụ đầy ý vị. Anh ôm chặt lòng, thì thầm bên tai: "Anh xem thử."

 

"Chẳng ghét rắn ?"

 

Cố Hoài hôn nhẹ lên trán : "Nếu là em thì ghét nữa."

 

Nhóc rắn con từ , ngóc đầu chằm chằm hai chúng . Tôi vội vàng đẩy Cố Hoài : "Con còn ở đây ."

 

Thế nhưng, Cố Hoài mặc kệ. Anh bế bổng lên, thẳng về hướng phòng ngủ. Nhóc rắn con lạch bạch bò theo : "Ba ơi, cha ơi, đợi con với!"

 

Cố Hoài thèm để ý đến nhóc con, thẳng tay đóng cửa mật thất, nhốt nó ở bên ngoài. Trên giường, biến trở về bản thể. Cố Hoài cứ thế chăm chằm rời mắt, khiến nóng bừng lên vì ngượng.

 

"Anh đủ ?"

 

"Chưa đủ, em như thế cả đời."

Loading...