Nhãi Con Nhà Tôi Đâu Rồi? - Chương 6: Kẻ bám đuôi trong rừng rậm

Cập nhật lúc: 2026-05-05 12:36:40
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Tôi vẫy tay hiệu cho con gần. Nhóc rắn định chạy tới thì Cố Hoài dậy bế bổng nó lên. Giọng run rẩy vì sợ sẽ làm hại con: "Anh định làm gì?"

 

Động tác của Cố Hoài khựng , đầu : "Anh thể bế nó ?" Ánh mắt dừng gương mặt nhóc con, đầy ý vị sâu xa: "Giang Vọng, em đang giấu chuyện gì ?"

 

Tôi nuốt nước miếng, cố tình lảng sang chuyện khác: "Chuyện là rắn cũng còn gì."

 

Cố Hoài một cái, gì. Tôi hít một thật sâu: "Trả con cho . Tôi đưa nó về nhà."

 

Cố Hoài trả lời mà cúi xuống hỏi nhóc xà: "Con về nhà ?"

 

Nhóc con lắc đầu: "Không , chơi tiếp."

 

Tôi gắt lên: "Nhóc rắn con!"

 

Nhóc con sợ hãi: "Không chơi nữa, về nhà thôi. Ba hung dữ quá."

 

Tôi bước tới, bế nhóc con từ tay Cố Hoài lập tức bỏ . Cố Hoài định ngăn , sang hỏi : "Anh nhốt chúng ?"

Trang Thảo

 

Cố Hoài , trong mắt thoáng qua một tia khổ sở chậm rãi buông tay. lúc đó, Lâm Thiển đẩy cửa bước . Thấy và nhóc con, cô thoáng ngẩn ngơ: "Anh là bạn của A Hoài ?"

 

Lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Tôi đáp lời, cũng đầu mà rời ngay lập tức.

 

Cố Hoài đuổi theo, lúc mới giảm tốc độ. Chẳng lẽ là lo lắng thừa thãi? Cố Hoài bây giờ cuộc sống mới, và Lâm Thiển chắc hẳn đang hạnh phúc. Có lẽ sớm quên hết thứ liên quan đến . Là tự đa tình mà thôi.

 

Về đến nhà, nhóc rắn con ngủ say. Tôi bế nó ổ. Lúc , một mảnh tròn nhỏ từ nó rơi xuống. Vì nhóc con vốn thích bò lung tung nên để ý, đá mảnh đó sang một bên thôi.

 

Dạo gần đây, thường xuyên thấy nhóc con , nhưng cứ đến giờ cơm tối là nó mò về. Tôi hỏi , nó bảo: "Cha... con... rừng rậm... chơi."

 

Tôi dạy dỗ nó: "Con lấy cha mà đòi dẫn rừng chơi? Nhóc con, dối. Ba dặn lớn cùng thì rừng mà. Nếu con còn trốn một như thế, ba sẽ nhốt con đấy."

 

Nhóc rắn bĩu môi lời nào, đến lúc gọi ăn cơm nó cũng ăn, cứ lưng về phía mà giận dỗi.

 

Hôm nay, đến. Bà bắt đầu giới thiệu đối tượng cho . Mấy năm nay, sự sắp xếp của bà, chẳng xem mắt bao nhiêu con rắn .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nhai-con-nha-toi-dau-roi/chuong-6-ke-bam-duoi-trong-rung-ram.html.]

"Con Trúc Diệp Thanh hóa , ăn khéo léo, đây cũng từng sống ở Cảng Thành một thời gian, con và nó chắc chắn sẽ tiếng chung." Mẹ cứ lải nhải bên tai ngớt. Tôi thấy phiền lòng nên đành tặc lưỡi đồng ý, định bụng cứ gặp mặt đại một tìm lý do từ chối .

 

Tại một góc rừng thưa, và đối tượng xem mắt, một Trúc Diệp Thanh, đang trò chuyện gốc cây đại thụ. Thế nhưng, luôn cảm giác như ai đó đang gắt gao dõi theo , dù quanh khắp nơi vẫn thấy điều gì bất thường.

 

Trúc Diệp Thanh ân cần hỏi: "Em thấy trong khỏe ở ?"

 

Tôi lắc đầu đáp: "Chắc là do tối qua em ngủ ngon thôi."

 

Anh "" một tiếng, lấy từ trong giỏ mấy quả dâu dại: "Sáng nay mới hái xong, em nếm thử xem nhé?"

 

Tôi định đưa tay lấy thì trực tiếp cầm một quả đưa tận lên miệng . lúc , một viên đá từ bay tới, nhắm thẳng Trúc Diệp Thanh. May mà phản ứng nhanh, kịp thời né .

 

Tôi bật dậy quan sát xung quanh nhưng vẫn chẳng thấy ai. Trúc Diệp Thanh cũng nhận sự lạ: "Đi thôi, chúng đổi chỗ khác."

 

Thế nhưng, định bước , nhóc rắn con từ xông , c.ắ.n một phát chân Trúc Diệp Thanh. Tôi hốt hoảng bế nhóc con : "Mau xin chú !"

 

Nhóc rắn lắc đầu nguầy nguậy: "Cha... ba... con. Không cần... chú."

 

Đây là thứ hai nhóc con nhắc đến "cha". Tôi nghiêm giọng hỏi: "Nhóc rắn con, cha con ở ?"

 

Cái tay mũm mĩm của nó chỉ về phía cây cổ thụ gần đó. Tôi đặt nhóc con xuống, thận trọng tiến gần thì thấy một bóng đang ẩn nấp.

 

"Ra đây ! Anh rốt cuộc là ai?" Tôi quát lớn.

 

Cố Hoài lững thững bước . Tôi sững sờ tại chỗ. Ánh mắt lướt qua Trúc Diệp Thanh dừng mặt , giọng đầy vẻ oán trách: "Anh ghét cạnh em."

 

Tôi định thần , lòng dâng lên sự bực bội. Anh chọn ở bên Lâm Thiển để bắt đầu cuộc sống mới, dựa cái gì mà quản ? Tôi lạnh lùng đáp: "Anh quyền quản . Đây là rừng rậm, Cảng Thành, nhất đừng làm càn."

 

Nói , dắt nhóc rắn con lưng bỏ , để Cố Hoài với gương mặt âm trầm đó.

 

Về đến hang động, nhóc rắn thấy tâm trạng nên cứ rúc lòng nịnh nọt: "Ba ơi, vui vẻ mà."

 

Tôi xoa đầu nó: "Không lén tìm nữa, ? Nếu còn tái phạm, ba sẽ giận lắm đấy."

 

Nhóc con cúi đầu: "Con tìm nữa. Ba vui lên nhé."

 

Bữa tối chuẩn xong thì bên ngoài đổ mưa lớn, sấm chớp đùng đoàng. Nhóc rắn sợ hãi rúc sâu lòng . Khi ánh mắt lướt qua cửa động, chợt thấy Cố Hoài. Anh mà vẫn một gốc cây lớn để trú mưa. Mưa quá lớn khiến ướt sũng, cả cơ thể run lên bần bật vì lạnh giữa màn đêm tăm tối.

Loading...