NHẠC SĨ TRỜI SINH - 7

Cập nhật lúc: 2025-03-16 15:33:54
Lượt xem: 114

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

31 

 

Chia lời ngẫu nhiên xong là thời gian 30 phút chuẩn bị. 

 

Xích Thành đi tới, ngồi xuống vị trí trống giữa tôi và Thanh Trà. 

 

Khuôn mặt mới nãy còn đen sì lập tức lại tươi cười như hoa, cô ta nháy nháy mắt ra vẻ đáng yêu: "Anh Xích Thành, đúng dịp ghê nha~ Anh cũng tới tham gia chương trình này ạ~"  

 

Xích Thành gật đầu qua loa lấy lệ. "Trước khi tham gia người đại diện đã phải gửi danh sách khách mời hết rồi còn gì? Chẳng lẽ người đại diện của cô không gửi?"  

 

Một câu thôi làm Thanh Trà cứng họng cười ngượng ngập: "V… vậy ạ? Có lẽ em không chú ý."  

 

Xích Thành: "Vậy chỉ có thể nói rằng công tác chuẩn bị của cô chẳng ra làm sao cả, cho nên vừa rồi mới hát khó nghe đến thế."  

 

"K... khó nghe?"  

 

Tôi ở bên cạnh phì cười thành tiếng. 

 

Xích Thành quay đầu nhìn sang tôi: "Bạch Ngạo đúng không? Tôi nghe về cô rồi."  

 

Tôi sững sờ, ngồi dậy nghiêm chỉnh. Má ơi, được ưu ái mà lòng không yên. 

 

Xích Thành là một kẻ lắm lời, nói chuyện lại còn cực kỳ thẳng thắn. 

 

Suốt nửa tiếng, anh ta không thèm chuẩn bị mảy may mà ngược lại, một mực nói chuyện phiếm với tôi. 

 

[Xong phim, nãy giờ Xích Thành chỉ lo nói chuyện phiếm, vò đã mẻ rồi nên khỏi sợ rơi luôn.] 

 

[Lấy độ thu hút chú ý của Xích Thành thì màn đội quần hôm nay chắc phải lên top 3 trên bảng hot search nhỉ.] 

 

[Tôi phải là người đầu tiên chụp ảnh màn hình đăng Weibo, anh nhà mình thì phải tự tay mình bôi đen tống lên xu hướng tìm kiếm.] 

 

[Fan nhà này toàn kiểu gì ý, nhưng so với đám Hoa Trà thì đáng yêu hơn nhiều ha ha ha.] 

 

32 

 

Trường quay đột nhiên xì xào huyên náo. 

 

Hoá ra là một vị khách mời đột nhiên cảm thấy không khoẻ, muốn dừng cuộc chơi. 

 

[Chắc là bị Thần Phật Chư Thiên dọa rồi?] 

 

[Bỏ ngang là quyết đoán đấy, một khi đội quần là lịch sử đen tối sẽ bị ghi lại và chiếu cho toàn thể giang cư mận chiêm ngưỡng đó.] 

 

MC đứng ra ứng biến: "Chúng ta có một khách mời dừng lại vì nguyên nhân sức khoẻ, xin hỏi có vị nào muốn xung phong thế chỗ không nào?"  

 

Chưa ai lên tiếng, Xích Thành đã đứng dậy chỉ vào tôi: "Ca sĩ gốc đang ở ngay đây, không xuất chiến thì không thể nào nói nổi đâu nhỉ?"  

 

[Xích Thành: Tui đang đào mộ cho chính mình.] 

 

[Không hổ là Xích Thành, điên lên rồi thì đến cả bản thân cũng xử lý luôn!] 

 

[Ban đầu hát bài này chỉ dễ đội quần với bị cả nước cười thối mũi thôi, giờ còn nhất định phải kéo ca sĩ gốc hát chung để thiên hạ so sánh cho thê thảm. Xích Thành quả là xứng danh đàn ông!] 

 

Tôi gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý. 

 

Thanh Trà cũng đứng dậy. "Em muốn nữa ạ. Chị Bạch Ngạo hát bài của em, em cũng muốn thử hát bài của chị một chút."  

 

[Cháy liền!] 

 

[Đánh nhau đi! Đánh nhau đi!] 

 

Một khách mời bị chọn trúng cấp tốc giơ tay thỏ thẻ: "Em rút lui ạ! Em cũng muốn nghe hai vị tiền bối hát!"  

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nhac-si-troi-sinh/7.html.]

[Người thông minh ở đây này, vừa tránh nguy cơ đội quần lại thuận nước đẩy thuyền.] 

 

33 

 

Thanh Trà thì thầm với nhân viên hậu trường mãi một lúc lâu, sau đó mới chạy ra nói với Xích Thành nói: "Anh Xích Thành, em sẽ cố gắng hát bài này thật tốt, để anh phải nhìn em bằng con mắt khác ~"  

 

Mày tôi nhíu thành một cục, con nhỏ đó đang sủa cái gì vậy? 

 

Đừng bảo thời buổi này vẫn còn người thật sự ngây thơ nghĩ rằng lên sân khấu chỉ cần cố gắng một chút là có thể khiến thiên hạ trầm trồ ngay đấy nhé? 

 

Xích Thành lườm cô ta một cái: "Bài hát này cô luyện bao lâu rồi?"  

 

Thanh Trà: "Dù em chỉ luyện ba ngày nhưng..."  

 

Xích Thành lượn thẳng không thèm nghe những gì cô ta nói tiếp theo nữa, bỏ lại Thanh Trà đứng như trời trồng đằng sau. Cô ta cắn môi dậm chân ra chiều phải chịu gì đó ấm ức lắm vậy. 

 

34 

 

Trò hay mở màn. 

 

Người cất tiếng đầu tiên là một rapper họ Mục. 

 

Anh ta cắn răng một cái, tỏ vẻ mặc kệ c.h.ế.t thì chôn, sau đó…

 

[Bắn Lời, anh đó hả Mục Bắn Lời?] 

 

[Không hổ là rapper, mở miệng là b.ắ.n lời. Thế còn nhịp điệu của em đâu rồi anh giai ơi?] 

 

Rapper Mục vẫn hát, cuối cùng vừa hát vừa nhắm tịt mắt lại. 

 

[Như đang thấy hình ảnh bản thân tui bị công việc nô dịch đến tan nát hồn người.] 

 

[Nếu không phải BGM* còn đang chạy thì tưởng rằng đây là một bài rap không đó.] 

 

 

(*BGM: background music, nhạc nền)

 

[Ảnh làm tốt mà, hát bài gì cũng đều có bản sắc của riêng mình!] 

 

35 

 

Kế tiếp chính là Thanh Trà. 

 

Cô ta mở miệng đầy tự tin…

 

[Thanh Trà Thanh Trà Thanh Trà! Đến bài này mà cũng có thể hát tốt như vậy!] 

 

[Tui đổi cách nhìn cô nàng nha, hình như khá thiệt đó chớ?] 

 

Cũng có người trêu chọc:

 

[Nên nói ăn may thì đúng hơn, vừa hay trúng đoạn dễ hát nhất.] 

 

[Đúng thế, tiết tấu đoạn này chậm nhất bài, phát huy như bình thường thôi mà.] 

 

Tôi nhíu nhíu mày, thật sự là do may mắn ư? 

Hãy để lại bình luận cho team Gia Môn Bất Hạnh hoặc nhấn yêu thích nếu bạn hài lòng với truyện nha, mãi yêu ❤

 

Cảnh vừa rồi cô ta thì thầm với nhân viên hậu trường hiện lên trong đầu tôi. 

 

Tôi lắc đầu, tôi đã quen thói phỏng đoán cô ta theo hướng xấu nhất, có lẽ là do tôi nghĩ nhiều thôi nhỉ. 

 

Nói thì nói vậy nhưng trong lòng cứ khó chịu như có gai ghim. 

 

Tôi hít sâu một hơi, không sao, mình luôn có thể làm tốt hơn mà.

 

Loading...