NHẠC SĨ TRỜI SINH - 3

Cập nhật lúc: 2025-03-16 15:29:14
Lượt xem: 135

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

11 

 

Tôi sạc pin cho chiếc điện thoại sập nguồn từ lâu sau đó lên mạng xem bình luận thế nào.

 

[Phần rap ở giữa đỉnh chóp thiệt chứ, đoạn hí quả thực khiến người ta mở mang tầm mắt luôn! Đây là giọng hát trời ban, nghe giọng một cái nhận ra ai hát liền!] 

 

[Đoạn hí làm tui nổi da gà nè mấy ní!]

 

[Công ty X kiếm bộn rồi, hai người mới phát hành hai bài hát, bài nào cũng xuất sắc cả.]

 

[Nhưng tôi thích Ngông Nghênh hơn, bài hát này truyền tải cảm xúc như kiểu phẫn uất vì có tài mà không gặp thời ấy, vẫn là kiểu cuồng vọng phách lối như Ngông Nghênh sảng khoái hơn!]

 

[Giai điệu Ngông Nghênh nịnh tai thật nhưng lời thì…, với cả giọng của Thanh Trà không có tính nhận diện. Cái hay của Tức Giận nằm ở phần lời và giọng hát, quả giọng đấy nghe một lần là có ấn tượng sâu sắc ngay. Tui nghĩ trình độ của bài sau cao hơn.] 

 

Tôi không ngờ hai bài hát lại được đặt cạnh nhau so kè hơn thua. 

 

Có lẽ là bởi vì người hát hai bài cùng một công ty quản lý.

 

Cũng có thể là…

 

[Chỉ mình tôi để ý phong cách của hai bài hát này rất giống nhau à? Không tả được thành lời nhưng mà kiểu giai điệu đánh thẳng vào tâm hồn ấy.] 

 

[Chắc là… không hổ danh đàn chị đàn em ha.] 

 

12 

 

Nhờ Tức Giận, tôi coi như hơi có chút tiếng tăm, chí ít cũng không phải là hạng vô danh nữa. 

 

Tuy nhiên sự nghiệp của Thanh Trà phát triển hơn tôi thấy rõ. 

 

Khi tôi giam mình trong phòng viết nhạc mới bất kể ngày đêm, phim truyền hình Thanh Trà đóng đã lên màn ảnh nhỏ từ lâu. 

 

Mọi người thảo luận về nó rất nhiều, lượng tương tác lúc nào cũng cao. 

 

Tôi đang bồn chồn dằn vặt mái tóc khô cứng thì chuông cửa đột nhiên reo vang. 

 

Là Ô Sơn. 

 

"Anh tới đây làm gì?"  

 

"Đưa lời bài hát cho cô chứ làm gì. Nếu cô không ngại thì tôi định mua lại căn hộ đối diện nhà cô, tiện về sau cùng nhau sáng tác!"  

 

Tôi trợn mắt há hốc mồm nhìn anh ta trân trối. Ngại? Tôi có thể ngại cái gì? Đúng là giàu đến không phải người!

 

Ô Sơn: "Mấy bài hát dạo này cô gửi cho tôi hơi xốc nổi đó. Đôi khi chậm lại chính là nhanh, cô nên đi bước nào chắc bước ấy."  

 

Tôi xụ mặt nghe anh ta nói nhưng vào tai này rồi ra tai kia ngay. 

Hãy để lại bình luận cho team Gia Môn Bất Hạnh hoặc nhấn yêu thích nếu bạn hài lòng với truyện nha, mãi yêu ❤

 

13 

 

Tôi tiếp tục vùi mình sáng tác nhạc, còn Thanh Trà thì được cánh nhà báo săn đón, đưa tin khắp mọi mặt trận. Thậm chí cứ hễ tôi lên công ty là lại nghe được một cơ số chuyện mới về cô ta. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nhac-si-troi-sinh/3.html.]

 

Ô Sơn rất bén nhạy phát hiện ra sự chú ý khác thường tôi dành cho đàn em cùng công ty. 

 

Anh ta nói: "Thật ra tôi so sánh Ngông Nghênh và Tức Giận rồi, giai điệu của cả hai bài đều khiến tôi kinh ngạc vì xuất sắc nhưng, không biết cô có chú ý không, ... Khi Ngông Nghênh hot thì trên mạng có rất nhiều người cover, còn số bản cover của Tức Giận lác đác trên đầu ngón tay. Ngay cả những blogger chuyên biên tập video cũng chỉ lấy bản gốc làm nhạc nền."  

 

Tôi hơi rối não. Thế thì sao, có thể nói lên cái gì nào? 

 

Ô Sơn: "Chất lượng của bản thân bài hát Ngông Nghênh không tồi, nhưng giọng Thanh Trà còn cần cải thiện rất nhiều. Ấy thế mà giờ cô ta lại đá chéo sân sang đóng phim, tôi dám cá cô ta không có thời gian luyện giọng. Trên con đường âm nhạc này có lẽ cô ta chỉ đến được đây thôi, không thể lên tới vị trí cao hơn."  

 

Anh ta giương mắt, nghiêm túc nhìn tôi. "Cô thì khác, ca hát đã khắc sâu vào bản năng của cô, thậm chí ăn vào m.á.u thịt. Chất giọng của cô không thể thay thế, các sáng tác mới của cô có thể sẽ ở một vị thế vô tiền khoáng hậu. Thành công trong bất kể lĩnh vực gì cũng không thể thiếu mất thời gian mài giũa và khổ luyện, tôi hi vọng cô kiên trì."  

 

Tôi ngoảnh đầu tránh né ánh mắt thẳng thừng của Ô Sơn, nháy mắt trong lòng nảy ra loại cảm giác xúc động đến muốn rơi lệ. 

 

14 

 

Ta dằn lòng, càng nghiêm túc sáng tác hơn. 

 

Một ngày kia, có bộ phim hoạt hình nội địa tìm tới tôi. 

 

Manh Manh giới thiệu: "Đây là một bộ anime phong cách cổ trang nước mình sản xuất, nói về câu chuyện tranh đấu giữa Nho giáo, Đạo giáo và Phật giáo, cuối cùng cả 3 tìm cách hoà hợp cùng nhau phát triển."  

 

Tôi chưa từng viết nhạc liên quan đến phim ảnh. 

 

Manh Manh nói: "Chị Bạch Ngạo, Thanh Trà hát nhạc nền cho bộ phim cô ta nhận đóng đấy mặc dù độ thịnh hành không cao lắm. Quan trọng là cô ta chỉ được hát nhạc nền râu ria, còn chúng ta được mời hát ca khúc chủ đề chính luôn."  

 

Cái gì? Thanh Trà hát nhạc phim á? 

 

Tôi lạnh lùng hừ một tiếng: "Nhận!"

  

Tôi và Ô Sơn cùng xem giới thiệu kịch bản và trích đoạn phim rất lâu. 

 

Mặc dù kể chuyện về chủ đề giao thoa tư tưởng Nho giáo, Đạo giáo và Phật giáo nhưng lại đứng dưới góc nhìn quá trình trưởng thành và thăng cấp của một thiếu niên, càng xem bộ phim càng khiến người ta sục sôi nhiệt huyết sảng khoái tâm hồn. 

 

Tôi và Ô Sơn liếc nhau. 

 

"Tôi có cảm hứng."  

 

"Tôi cũng thế."  

 

Hai chúng tôi nhìn nhau cười một cái sau đó lập tức về bàn thoả sức sáng tác. 

 

15 

 

Có lẽ là bởi vì sự bầu bạn của Ô Sơn, cũng có thể là do bộ Anime này cuốn hút quá, cho nên tôi thức nguyên đêm cảm xúc tuôn trào viết xong nhạc và lời cho bài hát chủ đề. 

 

Tôi ngồi phịch trên ghế công thái học, vòng tay đưa bản thảo cho Ô Sơn. Ngồi ngay sau lưng tôi, Ô Sơn đón lấy và tiếp tục thay đổi lời. 

 

Ô Sơn đã chuyển phòng làm việc sang nhà tôi cho tiện. Tôi viết nhạc, anh ta điền lời, chuẩn bị thành dây chuyền sản xuất đến nơi. 

 

Số ca khúc chúng tôi hợp tác, tính cả đã phát hành lẫn chưa ra mắt công chúng, cộng lại cũng phải đến mười mấy bài rồi. 

 

Loading...