NHẠC SĨ TRỜI SINH - 13

Cập nhật lúc: 2025-03-16 15:37:43
Lượt xem: 131

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngoại truyện:

 

 

Ngoảnh đi ngoảnh lại tôi đã qua ba mươi lúc nào không hay. 

 

Có một gameshow chuyên mời các chị em độ tuổi này để thành lập nhóm nhạc nữ tìm tới tôi. 

 

Manh Manh kích động: "Chị Ngạo, chương trình Chị Đẹp Đạp Gió Rẽ Sóng mời chị!"  

 

Tôi ườn ra trên ghế công thái học đắp mặt nạ: "Gameshow? Không đi."  

 

Manh Manh: "Để chị viết ca khúc chủ đề! Còn có rất nhiều chị gái xinh đẹp khác tham gia: ca sĩ A, ca sĩ B, cả ca sĩ S chị thích nhất đó!"  

 

Tôi ngồi dậy: "Chẳng phải S giải nghệ rồi sao?" 

 

"Chương trình mời được tới á!"  

 

Tôi hưng phấn nén mặt nạ vào thùng rác: "Đi!"  

 

 

Chị Đẹp Đạp Gió Rẽ Sóng mời 30 chị gái xinh đẹp. 

 

Tôi xuống khỏi xe, vẫy tay với ống kính. 

 

Cách đó không xa có fan đang kêu gào: "Áu áuuuuuuuuu"  

 

Các nghệ sĩ đi bên cạnh giật nảy mình, hoảng sợ né tránh: "Đâu ra tiếng sói tru vậy?"  

 

Tôi giải thích: "Fan nhà em đó chị."  

 

“... gào … rất có chất riêng."  

 

Tôi giữ bản mặt lạnh tanh ngẩng đầu nhìn trời, thật ra cũng hơi quê xíu xiu. 

 

Tôi tên Bạch Ngạo, fandom của tôi tự lấy tên ‘Áu áuuu’ bởi vì bọn họ bảo khí thế của tôi trên sân khấu như sói vậy. 

 

Mỗi khi fan nhà tôi cổ vũ đều là ‘Áu áuuuuu’ rung lưỡi bần bật, nghe đồn ai không biết rung lưỡi thì không được vào fandom. 

 

Lần đầu Manh Manh nghe vụ này  cũng nghẹn họng trợn mắt nhìn trân trối: "Ừmmm… tiêu chuẩn đầu vào cũng cao quá ha."  

 

 

Chưa bao giờ tôi gặp nhiều chị em xinh đẹp tới vậy. 

 

Nhìn đâu cũng thấy toàn là những đôi chân nõn nà. 

 

Cả phòng thơm phưng phức. 

 

Mấu chốt là mỗi người đều có đặc sắc riêng, ai cũng là đỉnh nóc kịch trần trong lĩnh vực của mình. 

 

Có chị gái quen thân với cả thế giới, cũng có người lơ ngơ đứng yên ngắm người khác náo nhiệt giống tôi. 

 

Gameshow vẫn phát sóng trực tiếp toàn bộ quá trình như cũ. 

 

Nhân viên hậu trường thả video mọi người chuẩn bị màn biểu diễn của mình ra. 

 

Phần bình luận đồng bộ thời gian thực quen thuộc cũng hiện trên màn hình lớn. 

 

Tôi lờ mờ nhìn thấy tên mình mấy lần giữa những dòng chữ lít nha lít nhít chạy qua. 

 

[Nhiều chị gái xinh đẹp vậy luôn, mắt tui hóng đến rớt cả ra rồi!] 

 

[Nhiều người quáaaa!] 

 

[A, B, S, còn có Bạch Ngạo nữa, màn kết hợp thế kỷ! Tui muốn nghe các chị cùng hát!] 

 

 

Đến lượt tôi ra sân. 

 

Mới đang trong thời gian chuẩn bị,  phần bình luận đã bắt đầu sôi nổi.  

 

[Lâu lắm rồi Bạch Ngạo không tham gia gameshow.] 

 

[Mấy năm nay chị ra ít bài hát hơn nhưng được cái ra bài nào là thành hit bài đó.] 

 

[Tự mình thì ít phát hành album mà viết cho người khác thì cả tá. Bạch Ngạo viết nhạc + Ô Sơn viết lời = tổ hợp bùng nổ thính giác. Lần trước có khứa nào hát đúng mỗi một bài nổi khắp toàn dân luôn!] 

 

[Nhìn lại xem những bài hát thịnh hành hiện nay toàn là ba cái thứ gì đâu không á. Mấy bài nổi nổi trên mạng ấy đặt cạnh nhau chả có điểm gì khác biệt, đến cả giai điệu cũng hao hao na ná. Hoài niệm thời Bạch Ngạo debut ghê, hồi đó toàn trâu bò đánh nhau thôi.] 

 

Bài tôi hát chính là Thần Phật Chư Thiên. 

 

Bao nhiêu năm trôi qua, bài hát này vẫn thịnh hành như cũ và là một trong các tác phẩm tiêu biểu của tôi. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nhac-si-troi-sinh/13.html.]

Chỉ là lại biểu diễn lần nữa sau nhiều  năm, cảm xúc trong tôi đã không còn giống khi trước. 

 

[Uầy, sao phiên bản này lại chậm hơn nhiều quá vậy?] 

 

[Liêm Pha già rồi, còn kiếm cơm nổi không*? Bạch Ngạo già rồi, hát không nổi nữa.] 

 

(*Liêm Pha, một danh tướng lừng lẫy của nước Triệu cuối thời Chiến Quốc, nổi tiếng với tài thao lược xuất chúng, sự cẩn trọng và lòng yêu nước nồng nàn. Dù đã già yếu và không còn được Triệu Vương tin dùng, Liêm Pha vẫn âm thầm thao luyện binh sĩ chuẩn bị cho cuộc chiến tranh sắp tới. Tuy nhiên, do mưu kế phản gián của nước Tần và sự tin tưởng sai lầm của Triệu Vương, Liêm Pha đã bị thay thế bởi Triệu Quát, một vị tướng trẻ nhưng thiếu kinh nghiệm. Kết quả là quân Triệu đã thảm bại trong trận Trường Bình, và nước Triệu từ đó suy yếu dần, dẫn đến sự sụp đổ vào năm 221 trước Công nguyên. - tham khảo từ Hokmoba.com)

 

[Tốc độ b.ắ.n chữ này là kiểu cho tui lên tui cũng làm được ổn luôn.] 

 

[Có hơi thất vọng á, tui tới coi bà Ngạo bùng nổ mà...] 

 

Tôi hát đến phần điệp khúc. 

 

[Nhưng ca sĩ có thực lực vẫn khác người nghiệp dư mà, phiên bản này nghe vẫn rất êm tai như cũ.] 

 

[Bản gốc là thiếu niên nhiệt huyết ra sức khám phá trời đất bao la, bản mới như là trải qua bãi bể nương dâu, ngoảnh đầu lại vẫn là thiếu niên năm xưa nhưng đã có thêm sự bình thản và ung dung.] 

 

[Đột nhiên nhớ đến câu nói: Trên đời có một loại chủ nghĩa anh hùng là sau khi tường tận hết những cay đắng của cuộc đời mà vẫn giữ y nguyên nhiệt huyết yêu thương sự sống.] 

 

[Mẹ tui hỏi tui vì sao phải quỳ nghe nhạc. Tui chỉ muốn nói chị Ngạo vẫn mãi là chị Ngạo, còn hay hơn cả bản gốc nữa! Quả nhiên người có thể đánh bại chị Ngạo chỉ có thể là bản thân chị ý!] 

 

Bài hát kết thúc cũng là lúc phiên bản mới này của nó lên thẳng hotsearch. # Thần Phật Chư Thiên bản giảm tốc # 

 

5

 

Sau đó mọi người phát hiện… 

 

[Em sai rồi, em cứ đinh ninh giảm tốc độ là em hát được ngay! Sao lại còn khó hát hơn thế này?!] 

 

[Tôi thử rồi các bác ạ, không cắn phải lưỡi đâu. Cơ mà không một câu nào đúng nhịp cả.] 

 

[Chị Ngạo nhà tui mỗi lần xuất hiện đều là để vả vỡ alo mấy khứa khinh đời. Khứa nào phát ngôn bừa bãi ‘có thể hát ngon ơ’ lúc phát sóng trực tiếp giờ mặt còn ổn không?] 

 

[Chị Ngạo, chị chính là thần tượng của em!] 

Tôi không còn để ý những phát ngôn trên mạng như trước, viết ca khúc chủ đề cho chương trình khiến tôi cảm thấy hứng thú hơn nhiều. 

 

Hãy để lại bình luận cho team Gia Môn Bất Hạnh hoặc nhấn yêu thích nếu bạn hài lòng với truyện nha, mãi yêu ❤

Tôi sáng tác nhạc rất thuận buồm xuôi gió, rất nhanh đã viết xong bản thảo, cũng tự mình điền lời luôn. 

 

Tổ chương trình ngập ngừng muốn nói lại thôi: "Chị Ngạo… ừm, tiền bối Ô Sơn có khi nào...?"  

 

Tôi khoát tay: "Tôi hợp tác với anh ta lâu vậy, chưa ăn thịt heo cũng phải thấy heo chạy rồi chứ. Mọi người yên tâm đi, giờ tôi viết lời cũng xuôi chèo mát mái lắm!"  

 

Mở màn tập 3 là buổi biểu diễn tập thể của 30 chị em xinh đẹp. 

 

Ca khúc chủ đề tên là Chị Đây Lập Dị.

 

Tiết mục bắt đầu…

 

[Hay quá trời ơi! Đẹp xuất sắc, đẹp tuyệt trần, đẹp không góc chết, 30 chị đẹp đỉnh chóp hát cùng nhau!] 

 

[Aaa, Bạch Ngạo lại làm tạo hình công chúa trang điểm đậm! Lạy chúa tôi, sao chị đẹp quá thể vậy?!] 

 

[Phần lời này, lại phải cắt ra xuất bản thành sách thôi.] 

 

[Ấy, nhưng viết lời là Bạch Ngạo á?!] 

 

Tôi mở miệng rap: 

 

"Chị không thèm làm người đầu tiên, chị đây chỉ làm người duy nhất. 

 

Chị không cam lòng sống bình thường, chị đây cứ lập dị sống chất. 

 

Biết thừa thiên hạ cười chê nhưng thây kệ, chị vẫn độc hành như thế. 

 

Ai kia bình chân như vại, người đó nước chảy bèo trôi. 

 

Mình chị kiên trì lập trường phải sống thật với bản thân real nhất. 

 

Và rồi cưng hỏi chị rằng,

 

Liệu mấy ai không cần thỏa hiệp?

 

Cưng buông bỏ lý tưởng trên vai và khoác lên hành lý tương lai, 

 

Nhưng sai hay đúng khi càng đi tâm hồn càng trống rỗng?"  

 

[Bài hát này nhiệt huyết như thế mà sao nước mắt của tôi lại rơi rồi?] 

 

[Không phải đang nói về chúng ta đây sao? Người bình thường cố gắng sống cuộc đời bình thường, thế nhưng ban đầu chúng ta cũng từng có thanh xuân nhiệt huyết và tuổi trẻ nông nổi mà!] 

 

[Sực nhớ ra tôi từng thích vẽ tranh nhất, ước mơ hồi trẻ chính là làm hoạ sĩ nhưng mẹ tôi lại bảo hoạ sĩ kiếm không đủ ăn và bắt tôi học tài chính. Lâu lắm rồi tôi không đụng vào cọ. Có lẽ nếu lúc trước có dũng khí lập dị như này thì bây giờ tôi đã đang là một mangaka* rồi.] 

 

(*Hoạ sĩ vẽ truyện tranh)

 

[Giờ không còn dũng khí để sống khác thường nhưng hình như khi còn trẻ chúng ta cũng từng có chứ.] 

 

Loading...