NHẠC SĨ TRỜI SINH - 12

Cập nhật lúc: 2025-03-16 15:36:55
Lượt xem: 179

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

56 

 

Lịch trình hàng ngày của tôi bị xếp kín mít. 

 

Người ta tới tấp mời tôi viết các ca khúc chủ đề từ phim truyền hình đến điện ảnh, thậm chí còn cả lồng tiếng cho nhân vật anime. 

 

[Chị Ngạo nhà tui, người bảo vệ thực thụ của cộng đồng Anime!] 

 

[Tui iu bả chít mất!!!] 

 

[Kể cả có là lồng tiếng Anime thì chị mở miệng một cái là em nhận ra liền,  trốn đâu cho thoát?!] 

 

Về sau tôi phát hành rất nhiều album, mở vô số concert. 

 

Nếu không phải tôi đang hát thì chính là đang di chuyển đến địa điểm để hát. 

 

Còn Thanh Trà ấy hả? Cô ta chỉ như một khung cảnh không mấy tươi đẹp dọc đường tôi đi mà thôi. 

 

57 

 

Rốt cuộc có một ngày, tôi sực nhớ ra và hỏi Manh Manh: "Dạo này Thanh Trà đang làm gì vậy?"  

 

Từ khi quay xong Tuyệt Đại Yêu Hậu, Thanh Trà như thể đã mai danh ẩn tích. 

 

Manh Manh: "Đóng được mấy bộ phim thì bộ nào cũng bị chê, điểm đánh giá thấp hết hồn, còn ai mời đóng nữa đâu chị."  

 

Chúng tôi bàn tán trên đường về công ty. 

 

Cô đàn em đã lâu không gặp đột nhiên vào phòng làm việc của tôi. 

 

Thanh Trà rảo bước đến túm cổ tay tôi, khóc bù lu bù loa lên ngay: "Bạch Ngạo, chị giúp em với, chị giúp em một chút đi mà."  

 

Tôi hơi bất ngờ, nói: "Cô bóp đau tôi rồi." sau đó vừa chỉ vào Thanh Trà vừa quay sang hỏi Manh Manh: "Chị đang nằm mơ hả?"  

 

Thanh Trà khóc to hơn: "Chị không nằm mơ. Xin chị giúp em viết một bài đi, không là em tiêu đời thật đó. Em nợ rất nhiều tiền, không đi đóng phim được, không ai mời em đóng phim nữa rồi. Bạch Ngạo, chị viết một bài cho em đi. Chỉ cần một bài thôi, em nhất định có thể nổi tiếng hơn xưa!"  

 

Tôi nhìn cô ta: "Cô quên chính mình từng làm chuyện gì rồi à?"  

 

Bộp! 

 

Thanh Trà quỳ xuống đất: "Em biết! Mọi chuyện hồi trước đều là lỗi của em! Van chị, giờ chỉ có chị mới có thể giúp được em."  

 

Tôi nhìn xuống cô ta từ trên cao: "Nằm! Mơ! Đi!"  

 

58 

 

Manh Manh nghe ngóng một vòng, cuối cùng kể với tôi: "Thanh Trà có ông đại gia bao nuôi chị biết đúng không? Mấy ngày trước đại gia bị còng tay vì tội rửa tiền. Ô dù gãy, lại không có tác phẩm gì tiêu biểu nên không ai mời cô ta quay phim từ lâu rồi."  

 

Vài hôm sau, một video đột nhiên lan truyền trên mạng. 

 

Đó là video quay cảnh Thanh Trà và gã đại diện bóng lộ đang tranh chấp. 

 

Thanh Trà: "Anh không thể mặc kệ tôi được!"  

 

Bóng lộ chống nạnh: "Đại gia chống lưng cho cô ngã ngựa rồi, sao tôi còn phải chăm cô nữa?!"  

 

Thanh Trà: "Ngày xưa là anh trộm bài hát của Bạch Ngạo cho tôi đó, đừng để tôi khui vụ này ra thì anh cũng không có kết cục tốt đâu."  

 

Bóng lộ: "Cô có chứng cứ không?"  

 

Thanh Trà: "Ngông Nghênh thịnh hành như thế, nếu bị khui ra là đồ ăn trộm thì anh đoán công ty có còn cần anh nữa không?"  

 

Hotsearch lại bùng nổ. 

 

Tin tức này quá chấn động. 

 

# Bạch Ngạo là người sáng tác Ngông Nghênh # 

 

# Thanh Trà ăn trộm # 

 

[Tui bảo ngay mà, kiểu tính cách như Thanh Trà sao có thể viết ra phong cách của Ngông Nghênh.] 

 

[Bạch Ngạo huhuhu, chỉ phải chịu ấm ức cỡ nào cơ chứ!] 

 

[Lúc ấy hai người cùng hát Ngông Nghênh trên sân khấu đã có bình luận bảo Bạch Ngạo hợp với bài hát này hơn, chị ấy mới thật sự ngông nghênh!] 

 

Ngay cả Xích Thành cũng nhảy vào: [Đồ ăn trộm mặt dày! Hãy tôn trọng nhạc sĩ gốc!] 

 

Hãy để lại bình luận cho team Gia Môn Bất Hạnh hoặc nhấn yêu thích nếu bạn hài lòng với truyện nha, mãi yêu ❤

[Ngọt chít tui rồi a a a, ngày nào cũng viết rap diss em nhưng anh vẫn yêu em nhất.] 

 

[Chậc chậc chậc, đây là sức mạnh thực sự của người trong lòng đúng không?] 

 

[Bạch Ngạo xứng đáng với điều này! Chị ấy là ca sĩ chân chính!] 

 

59 

 

Đến nước này Thanh Trà vẫn chưa hết hy vọng. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nhac-si-troi-sinh/12.html.]

Cô ta chạy tới xin xỏ tôi: "Bạch Ngạo, chị giúp em đính chính một chút đi. Em cần Ngông Nghênh, còn cần chị giúp em viết thêm một bài mới nữa. Chị đồng ý thì sau này kiếm được bao nhiêu tiền em cũng chia cho chị một nửa..."  

 

Cái mác đạo nhạc đã cột chặt cô ta lên cọc tiêu nhục nhã. 

 

Tôi nhìn cô ta, nghiêm túc nói: "Cô cướp lấy hoa tươi và những lời khen ngợi không thuộc về mình thì cũng nên chịu đựng sự khinh bỉ và chê bai dè bỉu khi sự thật vỡ lở ra."  

 

Cô ta ngồi bệt trên mặt đất, mặt đầy vẻ tuyệt vọng, Manh Manh tóm lấy cô ta đuổi đi. 

 

Manh Manh điên tiết đến xì cả khói: "Mặt ả dày tới mức nào vậy, còn dám tới xin xỏ chị?!"  

 

Tôi lại hiểu sao cô ta làm thế.

 

Thanh Trà đã không còn ranh giới cuối cùng từ lâu rồi. Để lại được nổi tiếng lần nữa, cô ta có thể chấp nhận làm bất kỳ việc gì. 

 

Không chỉ bị mỗi toàn thể cư dân mạng trào phúng, Thanh Trà còn được cơ quan chức năng mời đi "uống trà" vì hỗ trợ hoạt động rửa tiền.

 

Mấy ngày sau, Manh Manh nói với tôi là Thanh Trà xong đời thật rồi.

 

Từ giờ về sau không còn diễn viên hay ca sĩ Thanh Trà nữa, chỉ có một Thanh Trà bình thường với vết nhơ lý lịch, đời con đời cháu không được phép thi biên chế. 

 

Gã đại diện của cô ta cũng bị đuổi việc, đồng thời phải bồi thường một khoản phí vi phạm hợp đồng trên trời. 

 

Nghe nói sau đó anh ta xuất ngoại làm công việc rửa bát đũa.

 

Trước khi đi, anh ta còn nghiêm túc tuyên bố muốn bắt chước hành trình xây dựng lại cuộc đời như trong phim rồi quay về cho chúng tôi lác mắt.

 

Cơ mà khi mạnh miệng, gã bóng lộ đó vẫn vểnh ngón tay út như hoa lan và vỗ đùi dậm chân. Mọi người không ai coi lời gã ra gì. 

 

Tôi hơi tò mò về video trên mạng: "Có lẽ nào lại chính là Thanh Trà chó cùng rứt giậu khui chuyện này ra?"  

 

Manh Manh lắc đầu: "Không phải đâu, thấy bảo hai bọn họ chắc là đắc tội với ai ấy."  

 

Thiên lý sáng tỏ, báo ứng đúng người. 

 

60 

 

Mãi sau đến tiệc cuối năm, tôi mới biết được sếp lớn thực thụ của công ty họ Ô. 

 

Sếp lớn giao toàn quyền công ty cho con rể quản lý, cũng chính là ngài giám đốc tôi từng gặp. 

 

Ô Sơn cầm ly Champagne đột nhiên xuất hiện trong bữa tiệc. 

 

Tôi nhìn sếp Ô đang đọc lời chào mừng trên sân khấu, quay đầu hỏi Manh Manh: "Họ Ô có phải họ phổ biến không nhỉ?"  

 

Manh Manh cũng nhìn theo, cứng đờ lắc đầu. 

 

Ô Sơn cười cười, chỉ lên sân khấu: "Kia là ông bô nhà tôi. Tôi chẳng có chí gì lớn, chỉ thích viết lời thôi. Ngày đó Thanh Trà đi ra từ phòng làm việc của cô tôi mới biết chuyện Ngông Nghênh, sau đó lập tức lắp đặt ngay một cái camera trong văn phòng gã bóng, video trên Weibo là tôi bảo người ta đăng đấy."  

 

Tôi hơi rén: "Cái này không phạm pháp đấy chứ? Không được vi phạm pháp luật đâu."  

 

Ô Sơn cười đến là ngây thơ vô tội: "Tôi lắp camera ở nhà mình thì có làm sao nào?"  

 

Tôi giơ ngón tay cái lên, trâu bò, quả nhiên là ngầu lòi. 

 

Manh Manh sực nhớ ra một chuyện từ rất lâu trước, con bé ướm hỏi: "Thế hồi đó Thanh Trà ngẫu nhiên bị chọn trúng đoạn cuối Thần Phật Chư Thiên…?"  

 

Ô Sơn gật đầu: "Đúng, cũng là tôi làm."  

 

Tôi và Manh Manh bàng hoàng, sau đó cùng nâng chén ép rượu Ô Sơn đến mức anh ta đi không vững. 

 

Tôi giận dỗi: "Tự lén lút làm chuyện tốt, lại còn che giấu lai lịch bản thân, bạn bè vậy á hả?!"  

 

Manh Manh gật đầu như bổ củi thể hiện đồng tình. 

 

Ô Sơn nấc lên: "... Tôi không hề giấu giếm gì, là cô không hỏi mà. Vả lại, cô gặp tôi ở trung tâm quyền anh ngay cạnh công ty, tôi còn giới thiệu mình chuyên viết lời cho các nhạc sĩ… tôi tưởng cô nghĩ bằng đầu gối cũng biết tôi có quan hệ với công ty này."  

 

Tôi phẫn nộ: "Anh ta nói chị không có đầu óc?!"  

 

Manh Manh: "Chị Ngạo, rót rượu tiếp đi!"  

 

Ô Sơn: "Đừng, tôi không uống nổi nữa rồi. Ông già nhà tôi đang nhìn đấy..."  

 

Chúng tôi đang điên cuồng ép rượu cậu ấm của công ty thì đèn trong sảnh đột nhiên tối sầm, sau đó chùm sáng chiếu tới chỗ tôi. 

 

Tôi hoảng hốt ra mặt, nghĩ thầm: Chẳng lẽ đang bắt nạt Ô Sơn thì bị bố anh ta bắt quả tang? 

 

MC bữa tiệc đi ra: "Xin mời Bạch Ngạo gửi tới quý vị ca khúc Ngông Nghênhhh."  

 

Tôi buông cổ áo Ô Sơn ra, đĩnh đạc đi lên sân khấu. 

 

Suýt nữa quên mất hôm nay tôi phải hát. 

 

Ngông Nghênh vang lên khắp hội trường.

 

Đây là lần đầu tiên tôi quang minh chính đại công khai hát bài này với vai trò nhạc sĩ gốc. 

 

Vinh dự bị đánh cắp của tôi cuối cùng đã trở về với chính chủ.

 

Loading...