NHẠC SĨ TRỜI SINH - 10

Cập nhật lúc: 2025-03-16 15:35:40
Lượt xem: 115

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

46 

 

Ô Sơn đúng là không thèm để ý đến tôi nữa. 

 

Gửi tin nhắn không phản hồi, đưa đồ ăn đêm sang cũng không ăn. 

 

Anh ta đăng trạng thái trên Wechat, bảo là đi nhảy dù giải sầu. 

 

Tôi chỉ đành tiếp tục luyện tập bài hát Xích Thành gửi tới. 

 

Manh Manh nhíu mày nhìn tôi: "Chị Ngạo, đây đã là lần thứ hai mươi chị thở dài trong buổi tập hôm nay rồi đấy."  

Hãy để lại bình luận cho team Gia Môn Bất Hạnh hoặc nhấn yêu thích nếu bạn hài lòng với truyện nha, mãi yêu ❤

 

Tôi u sầu ra mặt: "Sao mà em hiểu được nỗi bi thương của chị?"  

 

Manh Manh: "Nói ra cho em vui… ý lộn, nghe xem nào?"  

 

Tôi: "Có cái câu gì mà, tằng kinh gì gì đó, xong rồi trừ khước gì gì đó."  

 

Manh Manh đột nhiên sực nhớ: 

 

"Tằng kinh thương hải nan vi thuỷ,

Trừ khước Vu Sơn bất thị vân*?"  

 

(*trích bài thơ Ly tứ kỳ 4  của Nguyên Chẩn thời Trung Đường:

Tằng kinh thương hải nan vi thuỷ,

Trừ khước Vu Sơn bất thị vân.

Thủ thứ hoa tùng lãn hồi cố,

Bán duyên tu đạo, bán duyên quân.

Tạm dịch: Nỗi nhớ biệt ly 4

Từng thấy biển lớn, nước sánh gì;

Chưa thấy Vu Sơn, chẳng biết mây.

Dạo giữa bụi hoa chẳng màng ngó,

Nửa vì duyên đạo, nửa duyên nàng.)

 

Tôi rưng rưng nước mắt gật gật đầu. "Đang giàu thành nghèo khó khăn biết nhường nào! Thấy lời Ô Sơn viết rồi thì sao còn hát nổi loại lời nhạt nhẽo ba xu này?"  

 

47 

 

Sau khi Ô Sơn đi nhảy dù về thì bài hát tôi và Xích Thành hợp tác, Khó Nén, cũng chính thức phát hành. 

 

Tôi lập tức ngập đầu trong công việc, không rảnh đi tìm Ô Sơn nữa. 

 

Anh ta như tạm thời biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của tôi. 

 

Khó Nén cũng khá tranh đua. Không giống những bài hát ra mắt trước đây của tôi, Khó Nén lọt top thịnh hành rất nhanh. Mới phát hành một thời gian ngắn mà khắp phố lớn ngõ nhỏ, đi đâu cũng nghe thấy bài hát này. 

 

Dư luận lại chia thành hai thái cực đối lập. 

 

[Đến Bạch Ngạo cũng bắt đầu hát nhạc nhảm nhí rồi, thất vọng quá!]

 

[Rất thích bài này, lần nào đi karaoke cũng nhất định phải chọn +1] 

 

[Mấy khi Bạch Ngạo ra được một bài tui có thể hát! Du di đi thì tui ngang hàng với bà hoàng làng âm nhạc rồi còn gì!] 

 

Manh Manh kích động nói với tôi: "Số liệu của bài này tốt quá! Đừng nói là một ả Thanh Trà quèn, cộng số liệu của tất cả các bài trước giờ của chị vào cũng không thắng được!"  

 

Thật sự đấu với chính mình luôn. 

 

48 

 

Mặc dù Xích Thành thẳng tình thật nhưng anh ta cũng là một nghệ sĩ rất giỏi marketing và quản lý hình ảnh bản thân. 

 

Anh ta dẫn tôi cùng đi tham gia một nùi gameshow, thậm chí đến mức tất cả mọi người đã quen coi chúng tôi thành một cặp. 

 

[Bạch Ngạo và Xích Thành hợp nhau quá trời!] 

 

[Trang điểm mắt khói thì chỉ có duy nhất Xích Thành là tôi không ghét thôi. Lúc ổng hát Rock n' Roll trong gameshow xong rồi tán tỉnh Bạch Ngạo, ui trời má nó tìnhhhh gì đâu á!] 

 

[Bạch Ngạo thanh cao lạnh lùng, loại cảm giác mặc kệ thế tục kia cũng đúng gu tui quá, rất có sức giãn!]

 

[Ca sĩ Rock n' Roll suy đồi nhưng chân thành X nhạc sĩ bướng bỉnh và kiêu ngạo, tôi chèo thuyền này nha!] 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nhac-si-troi-sinh/10.html.]

Ngoài âm nhạc tôi khá mù mờ những thứ khác.

 

Tuy nhiên không thể không thừa nhận, tôi nổi tiếng thật rồi.

 

Xích Thành giới thiệu đạo diễn của bộ phim anh ta đóng nhân vật chính với tôi.

 

Ông ấy không chỉ để tôi viết ca khúc chủ đề mà còn sắp xếp cho tôi một vai phụ có đất diễn rất khá.

 

Tôi vốn định thoái thác vai diễn nhưng Manh Manh lại bảo tôi rằng: "Thanh Trà đang chuẩn bị tham gia phim mới rồi đó, nghe nói khi chiếu sẽ đụng độ với phim này đấy."  

 

Tôi lạnh lùng hừ một tiếng: "Nhận!"

  

Thế là tôi bất đắc dĩ bước chân vào con đường điện ảnh.

 

Xích Thành nói: "Muốn để tất cả mọi người biết em là ai và nhớ rõ em thì nhất định phải đi con đường này. Xuất hiện trước mặt công chúng đủ nhiều và được đưa tin đủ kiểu thì mới có thể khiến em càng nổi tiếng, mới có thể khiến càng nhiều người nghe nhạc của em."

  

Tôi hơi luống cuống nhưng cũng đang cố gắng thích ứng.

 

Tôi tự an ủi bản thân, tất cả là vì muốn có nhiều người nghe nhạc của mình hơn mà thôi.

 

49 

 

Tuy nhiên lần đầu tiên đóng phim, tôi chẳng biết gì hết, chỉ đành ở lỳ trong nhà mài giũa phần diễn hết lần này tới lần khác.

 

Như điên.

 

Tôi không còn sáng tác nhạc mà cứ đắm chìm trong nhân vật kia, như thể không còn nhớ mục đích ban đầu khi nhận lời đóng phim. 

 

Nhưng vốn dĩ ngay từ đầu dự tính của tôi chỉ là muốn nhiều người biết đến mình hơn, để bọn họ nghe nhạc tôi viết mà thôi. 

 

Mãi đến khi vai diễn nho nhỏ của tôi đóng máy, đạo diễn nước mắt rưng rưng: "Bạch Ngạo, cháu phải chuyển sang đóng phim đi thôi. Cháu có ngoại hình tốt, cũng rất có thiên phú làm diễn viên. Tin chú đi, chú có thể đưa cháu lên thành siêu sao!"  

 

Tôi hơi mê mang, sau đó cảm giác mất mát vô cùng ập đến.

 

Đóng phim không thể khiến tôi thấy vui.

 

Tôi từ chối: "Năng lượng của một người chỉ có hạn thôi, cháu không thích và cũng diễn không hay ạ."  

 

Âm nhạc mới là thứ mà tôi sẵn sàng đánh đổi bằng cả mạng sống.

 

Đạo diễn biết đôi chút về sự tích ân oán của tôi: "Nhưng mà con bé đàn em của cháu cũng đang đóng phim đấy, nó sẽ càng ngày càng nổi tiếng. Cháu không sợ nó vượt qua mình ư?"

 

Không cần suy nghĩ lâu, tôi lắc đầu: "Dẫu vậy đây không phải lĩnh vực của cháu. Đọ sức trên đấu trường âm nhạc mới là nơi cháu nhận thắng thua."

  

"Con bé này… cố chấp quá!"

  

Cùng lúc ấy tôi còn từ chối cả lời tỏ tình của Xích Thành.

 

"Tôi chưa muốn yêu đương."  

 

"Nhưng ai cũng bảo chúng ta nên thành đôi."  

 

Điều tất cả mọi người nói… có chắc chắn là thực sự đúng không? 

 

"Với cả Bạch Ngạo, đúng là tôi cũng thấy em khá tốt."

  

50 

 

Đến lúc thu âm ca khúc chủ đề phim, tôi mới tìm lại được linh hồn của mình. 

 

Vừa thu âm xong, tôi lập tức ôm Manh Manh khóc đến thở không ra hơi ngay trong phòng thu: "Manh Manh, rốt cục chị lại có cảm giác đang sống rồi."

  

Đấy là cảm giác linh hồn hừng hực lửa nhiệt huyết mỗi một giây một phút…

 

Chứ không phải như cái xác không hồn biểu diễn thứ gì đó mà tôi hoàn toàn không hiểu.

 

Cửa phòng thu bị đẩy ra, tôi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đi vào: "Này, gần đây cô có bài gì mới không? Tôi rảnh đến phát ngán mấy tháng trời rồi."  

 

Nước mắt còn đang vương trên mặt, tôi kinh ngạc bàng hoàng nhìn người đột ngột xuất hiện.

 

Ô Sơn. 

 

Loading...