NHÀ CHỒNG THÍCH SỐNG ĐẠO LÝ, TÔI RA MẶT BỊ COI LÀ KẺ XẤU XA - 5

Cập nhật lúc: 2025-03-22 18:05:48
Lượt xem: 1,603

Mấy người tôi thuê xách hành lý hộ tống tôi rời đi.

 

Mẹ chồng định chạy theo chửi tiếp, nhưng thấy hàng xóm đang thò đầu hóng chuyện, bà ta lại nuốt lời vào trong.

 

Chỉ quẳng lại một câu: "Đi rồi thì đừng hòng bước vào cửa nhà họ Tôn nữa!"

 

Rồi sập cửa.

 

Vụ kiện ly hôn không suôn sẻ.

 

Tôn Vĩ khóc lóc nói yêu con, không muốn ly hôn, còn quỳ xuống cầu xin tôi đừng đi, biến tôi thành kẻ phụ tình.

 

Luật sư tôi thuê cũng không mấy lạc quan.

 

Anh ta nói giờ không khuyến khích ly hôn, nhất là trường hợp không có mâu thuẫn lớn như tôi, phía nam còn cố níu kéo, khả năng thua kiện cao.

 

Mà nếu thua kiện, phải chờ sáu tháng sau mới được kiện lại.

 

Đúng lúc tôi đang lo lắng thì có bước ngoặt.

 

Trên đường đi chợ, tôi gặp bố chồng.

 

Bên cạnh ông ta là một người phụ nữ trông quen quen, nhưng không phải mẹ chồng.

 

Nhìn kỹ mới nhận ra, là bà cô nhà 301!

 

Chính là người đã chất đống rác nhựa ở hành lang làm bố chồng tôi ngã.

 

Tại sao hai người lại đi cùng nhau?

 

Nhận ra có chuyện hay ho, tôi lén bám theo từ xa.

 

Không đi bao lâu, tôi thấy bố chồng choàng tay ôm eo bà cô kia, cùng vào một nhà nghỉ nhỏ.

 

Hai tiếng sau, họ mới cùng nhau đi ra.

 

Tôi sững sờ.

 

May mà tôi quay phim từ đầu đến cuối, không sót chi tiết nào.

 

Giờ thì tôi hiểu vì sao ông ta không đòi tiền viện phí của nhà 301 rồi.

 

Sau khi tôi gửi video cho bố chồng, ông ta lập tức đồng ý cho tôi và Tôn Vĩ ly hôn, chỉ cầu xin tôi đừng để chuyện này lộ ra ngoài.

 

Tôn Vĩ rất nghe lời bố, đặc biệt là chuyện lớn như thế này nên cũng đồng ý ly hôn.

 

Trên tòa, Tôn Vĩ còn thừa nhận rằng mấy năm nay lương của anh ta đều đưa hết cho mẹ.

 

Thẩm phán phán quyết anh ta đã chuyển nhượng tài sản trong hôn nhân, yêu cầu bồi thường cho tôi 300.000 tệ.

 

Mẹ chồng tức đến nỗi ngất xỉu, ngã khỏi ghế.

 

Sau khi tỉnh lại, bà ta vừa khóc vừa mắng:

 

"Trời ơi oan ức quá đi!"

 

"Nó muốn ly hôn lại còn đòi tiền nhà tôi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nha-chong-thich-song-dao-ly-toi-ra-mat-bi-coi-la-ke-xau-xa/5.html.]

 

"Oan quá mà!"

 

...

 

Ra khỏi tòa án, bố chồng mặt mày u ám, Tôn Vĩ cúi gằm đầu.

 

Mẹ chồng mắt sưng đỏ, chửi bới tôi:

 

"Xem mày mang con đi rồi thì còn tìm được ai tốt hơn không, con tao chắc chắn sẽ lấy được người trẻ đẹp hơn mày!"

 

Tôi liếc nhìn bố chồng, nháy mắt:

 

"Trẻ đẹp thì tốt mà, đàn ông đều thích người trẻ đẹp."

 

Cô 301 trẻ hơn mẹ chồng tôi và biết cách ăn diện hơn bà ta.

 

Bố chồng lập tức hiểu ý, mặt càng tối sầm lại, kéo mẹ chồng rời đi:

 

"Được rồi! Nói nhiều làm gì, về nhà mau!"

 

Việc đầu tiên tôi làm sau khi ly hôn là đổi họ cho con gái, từ giờ nó không còn là Tôn Đồng Đồng nữa mà mang họ tôi, thành Hạ Đồng Đồng.

 

Thẩm phán cho phép Tôn Vĩ được đến thăm Đồng Đồng mỗi tuần, nhưng anh ta chưa từng đến, bố mẹ chồng tôi cũng vậy.

 

Lúc đầu Đồng Đồng còn hỏi: "Bố đâu rồi mẹ?" Nhưng lâu dần con bé cũng thôi không hỏi nữa.

 

Ban ngày tôi đi làm, bố mẹ tôi giúp tôi chăm Đồng Đồng, bốn người chúng tôi sống cũng khá hạnh phúc.

 

Sau đó tôi đi tái khám ở bệnh viện, các chỉ số từng bị cảnh báo trước đây đã trở lại mức bình thường.

 

Sau khi ly hôn, sức khỏe tôi tốt lên rất nhiều.

 

Một hôm, mẹ chồng bất ngờ đứng chờ trước cửa nhà tôi.

 

Từ xa thấy tôi, bà ta chạy lại.

 

Tôi còn tưởng bà ta muốn thăm Đồng Đồng, đang phân vân có nên cho bà ta gặp con không thì bà ta chẳng nhắc đến Đồng Đồng câu nào, mở miệng là khoe khoang chuyện xem mắt của Tôn Vĩ.

 

"Con trai tôi giờ được săn đón lắm, con gái sếp và một cô gái trẻ đều thích nó!"

 

"Nói ra không có ý gì khác, chỉ muốn cho cô biết cô đã bỏ lỡ cái gì."

 

Tôi trợn mắt không buồn đáp, hiểu rõ tính mẹ chồng, mười phần thì chín là bà ta đang khoác lác. Có khi mới gặp nhau mấy lần mà bà ta đã phóng đại thành người ta mê mệt con trai bà.

 

Mấy ngày sau, bà ta lại đứng chờ trước cửa nhà tôi.

 

Vừa gặp tôi đã lải nhải:

 

"Ôi, giờ khó chọn quá, tôi nghĩ đi nghĩ lại, con gái sếp thì khó chiều, thà cô gái trẻ nghe lời hơn, mà còn khỏe mạnh, nhất định sẽ sinh được mấy đứa cháu trai béo mập..."

 

Tôi đi phía trước, bà ta nhanh chân theo sau.

 

Cho đến khi đi ngang qua nhà nghỉ kia, bà ta đột nhiên im bặt, không tin nổi mà nhìn về phía xa, nơi bố chồng và cô 301 đang đi cùng nhau.

 

Bố chồng keo kiệt, nhà nghỉ này rẻ nhất, dù từng bị tôi bắt gặp nhưng ông ta vẫn không nỡ đổi chỗ khác.

 

 

Loading...