Vệ Soái sốt ruột:
"Em đừng ngang ngược như thế, nói cho cùng, đây là chuyện của hai vợ chồng mình!"
Tôi cũng nổi nóng, quát lên:
"Thế không có tiền thì làm sao? Anh nói đi!"
Vệ Soái đập mạnh xuống giường, bực bội nói:
"Thì gom góp… không thì bán xe…"
Tôi bật cười cay đắng:
"Anh có biết xe điện bán lại mất giá thế nào không? Sao anh không bán chiếc xe chạy xăng của anh đi? Hay chúng ta cứ bán hết, bán cả nhà, rồi khỏi sống luôn?"
Lúc này, tôi thật sự rất thất vọng về Vệ Soái.
Từ trước đến nay, bố mẹ chồng có làm ầm lên thế nào, tôi cũng không để trong lòng.
Bởi vì tôi biết, chỉ cần vợ chồng tôi cùng chí hướng, chỉ cần Vệ Soái đứng về phía tôi, thì mọi vấn đề đều có thể giải quyết.
Nhưng bây giờ, chúng tôi đã có mâu thuẫn từ bên trong.
Tôi hít một hơi thật sâu, nghiêm túc nói:
"Vệ Soái, mình đừng cãi nhau nữa được không? Anh và em có cuộc sống riêng, đừng để bị cuốn theo lời người khác. Bố mẹ anh, chị anh, anh rể anh – tất cả bọn họ đều trọng nam khinh nữ, coi con gái như không khí, nhưng em không thể chấp nhận điều đó, và anh cũng không được phép!"
Vệ Soái luôn nói rằng ở quê họ đều như vậy, nhưng chúng tôi đâu có sống ở đó?
**"Kỳ Kỳ lớn lên ở thành phố, nơi mà con gái được nâng niu như báu vật. Nhiều cô gái trước khi kết hôn đều được bố mẹ mua nhà, mua xe, dành hết mọi điều kiện tốt nhất. Em không cần con mình phải giỏi hơn ai, nhưng nhất định không thể kém hơn người khác!
"Em sinh con bé ra, thì dù có phải đánh đổi tất cả, em cũng phải cho nó một cuộc sống tốt!"
Vệ Soái có vẻ d.a.o động, nói:
"Nhưng nếu mình sinh thêm một đứa nữa, cũng đâu ảnh hưởng gì? Anh và em cố gắng kiếm tiền, chẳng phải cũng vì con sao? Hôm trước chị anh nói có phần thô lỗ, nhưng cũng có lý mà, có con trai thì gia đình hoàn hảo hơn!"
Tôi nhắm mắt, giọng nói lạnh lùng:
"Vậy không phải lại quay lại vấn đề cũ sao?"
Nếu sinh con gái, họ sẽ tiếp tục ép sinh. Nếu sinh con trai, thì trong một gia đình coi con trai là tất cả, Kỳ Kỳ sẽ thế nào?
Ban đầu, tôi không phản đối việc sinh thêm con, nhưng giờ thì tôi từ bỏ hẳn rồi.
Trước khi có đủ điều kiện tài chính và khả năng bảo vệ con gái, tôi sẽ không sinh thêm nữa!
Tôi biết, Vệ Soái cũng đang rất khó xử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nha-chong-muon-toi-ban-nha-ban-xe-de-sinh-con-trai/chuong-8.html.]
Anh ta lớn lên ở vùng nông thôn, bị ảnh hưởng nặng nề bởi tư tưởng đó.
Khi sống ở thành phố, môi trường xung quanh bình thường hơn, anh ta cũng tỏ ra có tư duy hiện đại hơn.
Nhưng về quê, trở lại bên cạnh bố mẹ, anh ta lại trở nên tiêu cực nhất.
Mới mấy ngày mà tôi đã phát chán.
"Vệ Soái, mình đã có kế hoạch cho cuộc sống, và đã thực hiện rất tốt trong những năm qua. Em không muốn bị người khác làm lung lay. Dù thế nào đi nữa, bây giờ em không sinh con thứ hai, anh cũng đừng nhắc lại chuyện này nữa."
Vệ Soái thấy tôi không có ý định thỏa hiệp, liền thở dài, than trách:
"Tại sao người khác làm được, mà em thì không? Em hiểu mà, sao không thông cảm cho anh một chút?"
Anh ta đi vòng quanh phòng, lầm bầm:
**"Bố anh có ba anh em, giờ ai cũng có con trai cả. Ông bác cả thậm chí đã có cả chắt rồi! Áp lực của bố anh thực sự rất lớn! Đối với người già ở quê, con cháu chính là niềm an ủi tinh thần lớn nhất, em có hiểu không?
"Em đừng quá ích kỷ, chẳng phải em chỉ sợ vất vả khi sinh con sao? Chẳng phải em lo không ai chăm con sao? Nếu sinh được cháu trai, mẹ anh chắc chắn sẽ lên trông giúp em!"**
Tôi vốn định bình tĩnh nói chuyện với anh ta, nhưng thật sự hết thuốc chữa!
"Anh không hiểu tiếng người à, Vệ Soái?! Anh chỉ nghe được tiếng chim thôi đúng không?! Đồ ngu! Chiều hôm qua, anh tưởng tôi không nghe thấy anh và mẹ anh nói chuyện sao?"
Hôm qua, khi ru Kỳ Kỳ ngủ, tôi đã nghe thấy Vệ Soái và mẹ anh ta đứng cạnh bức tường trong sân thì thầm.
Bà ta nói bảo Vệ Soái tranh thủ mấy ngày này khiến tôi có thai, rồi sau hai tháng thì đến trạm y tế xem là trai hay gái.
Nguyên văn bà ta nói:
"Nếu là con gái, thì phá đi, rồi mang thai lại. Sớm muộn gì cũng sinh được con trai!"
Lúc đó, tôi cố nhịn, chỉ để xem Vệ Soái có đủ tỉnh táo không.
"Với anh, tôi chỉ là một cái máy đẻ sao? Cơ thể tôi không đáng một xu nào à? Mang thai con gái là bỏ, anh không sợ bị trời đánh à?!"
Vệ Soái cúi đầu, lẩm bẩm như con lợn c.h.ế.t không sợ nước sôi:
"Anh chỉ muốn có con trai, em đừng làm quá lên như vậy."
Tôi ngẩng đầu, hít một hơi thật sâu, rồi dứt khoát nói:
"Nếu anh cho rằng anh không sai, vậy thì chứng tỏ chúng ta không thể nói chuyện với nhau được nữa. Không thể hòa hợp thì ly hôn đi."
Vệ Soái ngẩng phắt lên, trừng mắt nhìn tôi:
"Em dọa anh đấy à?"