Tôi ngước lên nhìn anh ta, cảm thấy vô cùng thất vọng.
Chuyện này đã nói rõ từ lâu, vậy mà chỉ cần bố anh ấy làm mình làm mẩy một chút, anh ta lại lung lay.
Tôi suy nghĩ một lúc rồi nói:
"Anh đang tính toán kiểu gì vậy? Để em lấy một ví dụ nhé. Giả sử bố anh muốn ăn cá, anh có tiền nhưng không chịu mua cho ông, vậy mới gọi là bất hiếu. Nhưng nếu bố anh ị ra một bãi, rồi bắt anh ăn ngay khi nó còn nóng, nếu anh từ chối, ông ấy khóc lóc bảo anh bất hiếu… Vậy thì, cái đó cũng tính là bất hiếu sao?"
Vệ Soái: "…"
Tôi hừ lạnh:
"Em không biết thế nào mới gọi là hiếu thảo hay không tàn nhẫn. Nhưng chuyện này rõ ràng là do bố anh vượt quá giới hạn, tự rước phiền não vào người."
"Anh không nên tự vấn bản thân, càng không nên vội vàng chạy đến chỗ em mà nói chuyện sinh con. Thay vào đó, anh nên giúp bố anh học cách tiết chế cảm xúc, giữ chừng mực, tự kiểm soát những suy nghĩ tiêu cực của mình. OK?"
Bị tôi mắng một trận, Vệ Soái có vẻ tỉnh táo hơn.
Nhưng sáng hôm sau, Vệ Soái lại chạy lên phòng, nói với tôi:
"Hôm qua em nói sai rồi!"
Tôi nheo mắt lạnh lùng: "Ồ? Sai chỗ nào?"
Dưới ánh mắt sắc bén của tôi, Vệ Soái có chút chùn bước, nhưng vẫn cố lấy dũng khí nói:
"Bố anh ép sinh con là sai, nhưng ý định ban đầu của ông là tốt, là vì lo lắng cho chúng ta. Vì vậy, ví dụ của em không hợp lý!"
Cảm giác như đang tranh luận trên tòa án vậy!
Tôi khoanh tay, im lặng nhìn anh ta.
Vệ Soái nghiêm túc nói:
"Đồng Đồng, thực ra bây giờ thu nhập của chúng ta cũng khá ổn. Hay là nhân lúc còn trẻ, sinh thêm một đứa đi? Như vậy bố mẹ cũng không cằn nhằn nữa. Em xem nhà chị gái anh kìa, có đông con vui vẻ biết bao! Kỳ Kỳ cũng sẽ hạnh phúc hơn."
Đem con cái ra làm cái cớ?
Trẻ con biết gì mà vui hay không vui?
Tôi nén giận, bình tĩnh đáp:
"Em thấy anh mãi không tìm được cốt lõi của vấn đề. Chuyện này không phải là chuyện có sinh thêm con hay không, mà là bố mẹ anh rõ ràng chỉ muốn có cháu trai, đúng không?"
Vệ Soái im lặng vài giây, rồi nói:
"Nhưng biết đâu lại sinh được con trai thì sao?"
Tôi cười lạnh:
"Vậy nếu vẫn là con gái thì sao? Nếu giống như hai chị gái của anh thì sao? Em phải đẻ đến bốn, năm đứa mới dừng lại à?"
"Anh dám chắc 100% là sinh con trai không? Nếu đứa thứ hai vẫn là con gái, em sẽ không sinh thêm nữa đâu. Em không phải hai bà chị của anh!"
Với hai chị gái của anh ta, con gái chỉ cần nuôi đủ lớn để gả đi, đổi lấy tiền sính lễ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nha-chong-muon-toi-ban-nha-ban-xe-de-sinh-con-trai/chuong-7.html.]
Nếu may mắn, con gái có thể giúp đỡ em trai, trở thành "khoản đầu tư" ổn định.
Nhưng tôi thì không!
Tôi nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Vệ Soái:
"Dưới góc độ công việc, cuộc sống hay bất cứ khía cạnh nào, em chỉ có thể chấp nhận tối đa hai đứa con. Nếu đứa thứ hai vẫn là con gái, em sẽ không sinh nữa. Anh đồng ý không?"
Một số chuyện phải nói rõ trước, tránh sau này đứa thứ hai vẫn là con gái, họ lại làm ầm lên.
Chẳng lẽ đến lúc đó tôi ôm hai cô con gái ngồi khóc sao?
Vệ Soái gãi đầu, định nói gì đó thì tôi lạnh lùng ngắt lời:
"Nếu anh dám nói kiểu như 'có thai rồi kiểm tra giới tính, nếu là con gái thì bỏ'… Vậy thì tình cảm của chúng ta chấm dứt từ đây!"
"…"
Vệ Soái há miệng, bị tôi chặn họng.
Một lát sau, anh ta lẩm bẩm:
"Anh không có ý đó, chỉ là… bây giờ công nghệ phát triển, muốn sinh con trai cũng không khó…"
Tôi nhíu mày:
**"Ý anh là thụ tinh ống nghiệm?
"Phương pháp chọn lọc giới tính tốn rất nhiều tiền. Chúng ta vừa mua xe, không có khả năng chi trả. Nếu anh muốn làm, bảo bố anh bỏ ra 400.000 tệ (khoảng 1,4 tỷ VNĐ), em sẽ cân nhắc. Nhưng nói trước, quá trình đó sẽ rất hại sức khỏe em, em sẽ phải chịu rất nhiều đau đớn!"
Vệ Soái trợn mắt:
"400.000 tệ?!"
Tôi gật đầu.
Vệ Soái mặt xị xuống:
"Bố anh không có nhiều tiền thế đâu, có chăng cũng là tiền để dành lo hậu sự. Bắt ông ấy lấy ra để sinh con thì quá đáng quá!"
Tôi lớn tiếng nói:
"Vậy là họ chỉ ép sinh con, nhưng không bỏ tiền? Rốt cuộc ai quá đáng hơn? Thế này đi, chị gái anh thương bố nhất mà, bảo chị ấy bỏ tiền ra!"
Vệ Soái xị mặt:
"Sinh con liên quan gì đến chị gái anh chứ?"
Tôi hừ lạnh:
"Ồ, vậy thì bảo họ đừng có mở miệng huyên thuyên nữa!"
Hai ngày nay, bố mẹ chồng và hai bà chị chồng cứ rỉ rả bên tai Vệ Soái, cứ như tôi không nghe thấy gì vậy!
Đúng là có vấn đề về não!