Nhà Chồng Hãm Tài - 6

Cập nhật lúc: 2025-02-17 05:45:27
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cứ nghĩ đến việc phải làm gì tiếp theo, tôi lại thấy khó xử. Đúng nghĩa đen mà nói, tôi không có nhà mẹ đẻ.

 

Tôi mồ côi cha từ nhỏ, mẹ tôi vất vả nuôi tôi khôn lớn, sau khi tôi học đại học thì bà ấy tái hôn, hiện tại cuộc sống rất hạnh phúc, tôi không muốn dùng chuyện của mình để làm phiền bà ấy nữa, bà ấy đã hy sinh vì tôi quá nhiều rồi.

 

Không có sự ủng hộ của nhà mẹ đẻ, người phụ nữ thật sự quá khó khăn. Mặc dù tôi có công việc, nhưng cứ nghĩ đến việc phải đối mặt với ly hôn, còn cả việc phân chia tài sản nữa, là tôi đã thấy đau đầu.

 

Thêm vào đó, đứa bé trong bụng khiến tôi thực sự lo lắng. Nói thì hay là "để con lại, không cần cha", nhưng tôi đã tận mắt chứng kiến việc một mình nuôi con vất vả như thế nào. Chẳng lẽ tôi lại phải đi theo con đường cũ của mẹ mình sao?

 

Trong cơn mê man, tôi vừa khóc vừa ngủ, cũng chẳng biết đã qua bao lâu. Đột nhiên tôi nghe thấy bên ngoài có người hét lớn: "Cháy rồi!"

 

Tim tôi giật thót, vùng dậy chạy ra ngoài. Vừa mở cửa phòng ngủ thì thấy có ánh lửa từ hướng nhà bếp, tôi càng hoảng hốt, vội vàng chạy nhanh hơn.

 

Vừa bước vào bếp, tôi đã cảm thấy chân mình trượt một cái, người tôi bị tách chân ra và khuỵu xuống sàn. Lúc đó tôi cảm thấy bụng mình đau dữ dội như xé.

 

Tôi muốn dùng tay chống người lên, nhưng sàn nhà trơn quá, hoàn toàn không thể bám víu được. Nhờ ánh sáng yếu ớt, tôi mới nhìn rõ trên sàn nhà có rất nhiều dầu.

 

Hai đứa quỷ sứ kia bịt miệng cười khúc khích, rõ ràng là chúng cố ý.

 

Bụng tôi như bị d.a.o khuấy đảo, đau đến mức tôi không thể thở được. Tôi gọi vào số điện thoại của Phương Kiện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nha-chong-ham-tai/6.html.]

 

"Tôi đã nói là hôm nay nhất định sẽ về mà, em đừng có giục tôi được không! Đúng là xui xẻo!" Anh ta lẩm bẩm, không nghe tôi nói gì, cúp máy luôn.

 

Tôi đã cảm thấy từng đợt nóng ran ở phần dưới cơ thể, có chất lỏng chảy ra. Sự ấm ức, sợ hãi, tức giận khiến n.g.ự.c tôi nghẹn lại như bị đè nặng bởi một tảng đá.

 

"Gọi... 120! Nhanh!" Tôi cố gắng lắm mới thốt ra được một câu, hai đứa nhóc kia thì mặt mày hoàn toàn không để ý, như thể đang xem một vở kịch, hoàn toàn không hề lay động.

 

Tôi gắng sức giơ điện thoại lên, muốn gọi số, nhưng đầu óc tôi choáng váng, rồi tôi không biết gì nữa.

 

Khi tôi tỉnh lại, tôi đã nằm trên giường bệnh viện, nhìn xung quanh toàn một màu trắng xóa, trong không khí có mùi tanh của máu.

 

"Em tỉnh rồi, làm tôi sợ c.h.ế.t khiếp."

 

Người xuất hiện trước mặt tôi là Tiểu Dã.

 

"Sao lại là cô?" Tôi yếu ớt hỏi.

 

"Sau khi em ngất xỉu thì gọi vào số của tôi, tôi hỏi thế nào cậu cũng không trả lời. Tôi nghe thấy hai đứa bé kia nói chuyện, cảm thấy không ổn nên đã chạy tới. Gọi mãi chúng nó mới mở cửa, ha ha."

 

Hai tiếng "ha ha" này của Tiểu Dã, tôi hiểu được ý nghĩa của nó, tôi biết hai đứa quỷ sứ kia đã làm quá đáng đến mức nào.

 

Loading...