Nguyệt Lão Chân Chính - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-03-26 13:35:12
Lượt xem: 287

“Tiên giới các người sao có thể nuốt lời như vậy? Lại còn là Nguyệt Lão nữa chứ.”

 

“Ta chỉ nghe nói có Nguyệt Lão nam, chứ chưa từng nghe đến cái gì mà Nguyệt Lão nương nương cả.”

 

Nghe giọng điệu của gã, dường như đang nghi ngờ thân phận của ta.

 

“Sớm biết thế này, ta đã chẳng tin vào mấy lời ma quỷ của các ngươi, đưa nàng ấy lên đây làm gì, thà cứ giấu nàng đi còn hơn.”

 

Xưa nay ta vốn là người nóng tính, lập tức vung tay áo, quét bay nam nhân kia ra ngoài.

 

Tiểu Tiên quan thấy vậy, vội vàng kêu khổ.

 

“Ôi trời ơi, Nguyệt Lão nương nương của ta ơi, sao người cứ phải nhúng tay vào chuyện này làm gì?”

 

Hắn ta nói xong, liếc nhìn Thần nữ vẫn im lặng từ đầu đến cuối, hạ thấp giọng thì thầm:

 

“Huống hồ, giữa người và nàng vốn có thù cũ. Bây giờ sao lại còn muốn đứng về phía nàng?”

 

Ta giơ tay lên, làm động tác muốn tát tiểu Tiên quan kia một cái, gã vội vàng co rụt cổ, cuống quýt cầu xin tha mạng.

 

“Ta không phải đang bênh vực nàng ấy. Nhưng thân là Nguyệt Lão nương nương, ta phải lên tiếng thay tất cả nữ nhân trên thế gian này.”

 

“Ta lại hỏi ngươi, đã mười ba năm, tại sao bây giờ hắn lại đột nhiên nghĩ đến chuyện viết mệnh khế?”

 

Tiểu Tiên quan ấp úng, lắp bắp.

 

“Làm sao ta biết được hắn nghĩ thế nào.”

 

Xem ra, không moi được sự thật từ trong miệng hắn ta.

 

“Ngươi ra ngoài đi, ta muốn nói chuyện riêng với nàng ấy.”

 

4

 

Ta và Thần nữ đã rất lâu không gặp.

 

Thần nữ vốn là phàm nhân khổ tu thành tiên, ngàn năm trước, ngày nàng phi thăng lên trời, trùng hợp lại đúng vào sinh thần của ta.

 

Thần nữ cực kỳ bất mãn đối với sự xa hoa phung phí của ta, lại càng khịt mũi coi thường đối với xuất thân của ta.

 

Nói ra cũng thật xấu hổ, ta là tiên thiên, sinh ra đã là thần, hoàn toàn khác với nàng, người dựa vào chính mình tu luyện thành tiên.

 

Thần nữ ở hạ giới tu luyện chính là Vô Tình Đạo, còn ta lại là người cai quản tình yêu nhân gian.

 

Hai chúng ta dù là thân phận, xuất thân hay tính cách, gần như là kẻ thù không đội trời chung.

 

Chỉ cần gặp nhau, nhất định sẽ cãi vã.

 

Nàng chê ta không chăm chỉ làm thần tiên, ta lại cảm thấy nàng xen vào việc của người khác.

 

Lần nào cũng tan rã trong không vui.

 

Ta không thích nàng nhưng thật sự nhìn thấy nàng từ một con gái cưng của trời cao cao tại thượng, kiêu ngạo không ai bì kịp, biến thành một thôn phụ chất phác khô khan trước mặt, trong lòng ta lại có một cảm giác khó chịu không nói nên lời.

 

“Lâu rồi không gặp, ngươi còn nhớ ta không?”

 

Thần nữ ngẩng đầu lên, hàng mi dài như lông vũ khẽ run lên.

 

Nàng vừa định mở miệng nói gì đó thì đứa bé nhỏ nhất bên cạnh lại đột nhiên bật khóc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nguyet-lao-chan-chinh/chuong-2.html.]

 

Thần nữ gần như theo bản năng ngồi xuống bế đứa bé lên, rồi ngay trước mặt ta, cởi áo ra.

 

Ta nhìn nàng cho con bú, mà hốc mắt lại nóng bừng.

 

Bởi vì cơ thể nàng gầy gò, hốc hác đến đáng thương.

 

Đứa bé kia vùng vẫy quấy khóc, dù đã b.ú no vẫn không chịu yên.

 

Sắc mặt Thần nữ có chút hoảng loạn, càng không ngừng dỗ dành.

 

Ta không kiên nhẫn tặc lưỡi một tiếng, Thần nữ dường như vô cùng sợ hãi, lập tức ôm con quỳ rạp xuống đất.

 

Ta nghe thấy tiếng nàng quỳ xuống đất, đầu gối chạm sàn nhanh đến đáng sợ.

 

Khoảnh khắc ấy, trong lòng ta như bị một búa giáng mạnh.

 

Trong đầu ta hồi tưởng lại dáng vẻ của Thần nữ lúc trước, sống lưng nàng thẳng tắp, một tay cầm trường kiếm.

 

“Ta muốn làm một Thần nữ cứu vớt chúng sinh, đương nhiên không giống loại thần tiên chỉ biết hưởng lạc như ngươi.”

 

Nhưng bây giờ, ngay cả chính bản thân, nàng cũng không thể cứu nổi.

 

“Ta hỏi ngươi, ngươi có tự nguyện ký khế ước với phàm nhân kia không?”

 

Thần nữ mở to đôi mắt, như thể đang cố gắng hiểu ý tứ trong câu hỏi của ta.

🌟Truyện do nhà 'Như Ý Nguyện' edit🌟

 

Ở đây không có người nào làm quấy nhiễu suy nghĩ của nàng, đôi mắt của nàng vốn mơ hồ nay đột nhiên trở nên sáng tỏ, ta nghe được một chữ từ trong miệng nàng.

 

“Chạy.”

 

5

 

Gã phàm nhân kia nói thế nào cũng không chịu xuống trần, cứ đứng canh chừng trước cửa điện Nguyệt Lão của ta, la hét ầm ĩ.

 

Tiểu Tiên quan gõ cửa, lại đến khuyên nhủ.

 

“Nguyệt Lão nương nương, chuyện này mà ầm ĩ lên thì không hay đâu.”

 

“Có chuyện gì ta gánh chịu.”

 

Nam nhân kai thấy la hét với ta cũng vô ích, gã lại chạy thẳng đến Vân Tiêu Bảo điện

 

Nơi đó đương nhiên là gã không vào được nhưng gã vẫn có thể làm náo loạn đến mức cả thiên đình đều biết.

 

Hắn há mồm ra là la hét nói thần tiên chúng ta ức h.i.ế.p phàm nhân, chờ khi gã xuống trần nhất định sẽ nói cho tất cả người trong thiên hạ biết.

 

“Các người cướp thê tử của ta! Ta nhất định phải đòi đòi một lời giải thích!”

 

“Nàng không phải thê tử của ngươi.”

 

Ta không thể nhịn được nữa, gằn giọng đáp trả, thật sự muốn một chưởng đánh c.h.ế.t gã cho xong.

 

“Ngươi nói không phải là không phải à? Nàng đã ngủ với ta suốt mười ba năm, còn sinh cho ta bốn đứa con! Là mẫu thân của con ta thì chính là thê tử của ta!”

 

“Mười ba năm đó! Chư vị Tiên quân, các ngài hãy phân xử đi! Năm đó ta đã tốt bụng cưu mang nàng, những năm qua đều là ta nuôi nàng!”

 

“Nếu như muốn cướp thê tử của ta đi, không có cửa đâu! Trừ khi các người trả lại tiền cho ta, còn phải đền cho ta một người nữ nhân khác!”

 

 

Loading...