Nguyệt Lão Chân Chính - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-03-26 13:34:59
Lượt xem: 150
Thần nữ hạ phàm mười ba năm, khi trở về mang theo bốn đứa trẻ.
Đôi mắt nàng đục ngầu, tiểu Tiên quan giải thích thay nàng:
“Thần nữ hạ phàm gặp kiếp nạn, được một nam nhân thật thà cưu mang, nay đã kết thành phu thê với hắn.”
“Thỉnh cầu Nguyệt lão nương nương viết một tờ mệnh khế, để bọn họ có thể người có tình trở thành thân thuộc.”
1
Tiên giới thường có tiên nga hạ phàm du ngoạn, cũng có không ít người lưu luyến khói lửa nhân gian, thậm chí đem lòng yêu phàm nhân.
Mỗi khi như vậy, bọn họ liền tìm đến ta nhờ giúp đỡ, viết một tờ mệnh khế.
Thứ này có thể coi như chứng thư Thiên cung chấp thuận nhân duyên của bọn họ, chỉ có điều tiên nga đã nhận mệnh khế tức là cam nguyện từ bỏ thân phận Tiên gia, từ đó không thể quay trở về Thiên đình được nữa, chỉ có thể làm một người phàm trọn kiếp.
Nhưng cho dù điều kiện khắc nghiệt như vậy, vẫn có không ít tiên nga sa vào lưới tình nối gót nhau tìm đến.
Chỉ là ta không ngờ rằng Thần nữ Dật Liên, người xưa nay luôn thanh lãnh thoát tục lại cũng có ngày đến tìm ta để xin một tờ mệnh khế.
Thần nữ hơi cúi người với ta, nàng mặc y phục nhân gian, ánh mắt mơ hồ.
“Thần nữ, người là thật lòng sao?”
Thần nữ hơi sững sờ nhưng chỉ mỉm cười với ta, không nói một lời.
tiểu Tiên quan thấy vậy liền kéo lấy ống tay áo của ta, lôi ta sang một bên.
“Nguyệt Lão nương nương, người không biết sao? Khi Thần nữ độ kiếp bị thương ở đầu, đã không còn minh mẫn như trước nữa.”
Ta bật cười: “Nếu đã không còn minh mẫn, sao vẫn có thể ký khế ước với nam tử ở nhân gian?”
“Đã sinh ra bốn đứa con rồi, ở nhân gian suốt mười ba năm, người nam nhân thật thà ấy vì nàng mà hy sinh rất nhiều. Chẳng lẽ bây giờ lại bắt bọn họ chia lìa sao?”
tiểu Tiên quan thấp giọng nói, vẻ mặt có mấy phần bất đắc dĩ.
“Hơn nữa bây giờ nàng như vậy, chẳng phải cũng rất tốt sao?”
2
Thần tiên độ kiếp thất bại, rất khó để khôi phục lại pháp lực ngày xưa, mà Thần nữ còn mất đi cả ký ức trước đây.
Cho dù có thể quay trở lại tiên giới, nàng cũng chẳng thể làm gì được.
Tên tiểu Tiên quan này rõ ràng chỉ muốn thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, chỉ cần viết mệnh khế xong, đưa nàng quay trở về nhân gian, vậy là việc này coi như kết thúc.
“Ta có thể viết nhưng ít nhất phải chứng minh với ta rằng hai người bọn họ thật sự có tình cảm.”
“Thần nữ đã không thể nói rõ, vậy cứ để gã nam nhân thật thà kia lên tiếng.”
tiểu Tiên quan lườm ta một cái đầy oán trách nhưng ta nắm giữ quyền quyết định nhân duyên của thế gian, hắn ta cũng không dám phản đối.
Đành phải gọi người nam nhân kia ra, để gã nói chuyện với ta.
Hóa ra, ngay ngày Thần nữ hạ phàm, nàng đã bị tổn thương tiên cốt, bị gã nam nhân này nhặt được bên bờ sông, rồi đưa về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nguyet-lao-chan-chinh/chuong-1.html.]
“Vậy là chuyện từ bao nhiêu năm trước?”
🌟Truyện do nhà 'Như Ý Nguyện' edit🌟
“Mười ba năm.”
Người nam nhân cúi thấp đầu, ta nhìn sang đứa trẻ lớn nhất đang đứng bên cạnh Thần nữ.
“Ngươi bao nhiêu tuổi?”
“Mười hai.”
Đứa trẻ kia thành thật trả lời.
Ta không nhịn được bật cười lạnh: “Thật thú vị, hai người các ngươi vừa mới quen biết đã tình sâu nghĩa nặng, rồi lập tức có quan hệ phu thê sao?”
Sắc mặt gã nam nhân thật thà kia đột nhiên đỏ bừng lên, gã đứng bật dậy, quát:
“Một nữ nhân như ngươi sao có thể nói ra những lời như vậy?”
Ta nhếch môi cười nhạt, ngay cả tiểu Tiên quan cũng không chịu nổi, vội vàng đá gã một cước.
“Cái gì mà nữ nhân? Đây chính là Nguyệt Lão nương nương, là một trong những Thần tôn của Cửu Trùng Thiên! Ngươi tưởng nàng ấy là nữ tử nhân gian của các ngươi chắc?”
Lúc này, người nam nhân mới vội vàng cầu xin tha thứ, quỳ sụp xuống trước mặt ta như một con chó, liên tục gọi vài tiếng “đại nhân”.
“Đại nhân, oan uổng quá! Ta thật sự có lòng tốt, thấy nàng ấy đáng thương cho nên mới mang nàng ấy về nhà. Nàng ấy chẳng nói được gì, cũng không biết làm việc nhà, nếu không phải ta có lòng tốt thì ai thèm chứa nàng ấy chứ?”
“Huống hồ, trước kia ta không hề biết nàng ấy là Thần nữ! Nếu sớm biết, ta nhất định sẽ lập tức báo cho Thổ địa công, đưa nàng ấy lên Thiên đình rồi.”
Gã vội vội vàng vàng giải thích, cả người bị dọa sợ đến run rẩy.
“Trả lời câu hỏi của bản tôn trước. Nếu đã nói là cưu mang, vậy vì sao ngay ngày đó đã làm chuyện phu thê?”
Nam nhân kia ấp úng, đảo mắt liếc nhìn tiểu Tiên quan, sau đó lại nhìn lướt qua Thần nữ vẫn đang lặng lẽ đứng đó.
Không ngờ, gã lại mặt dày, vươn cổ nói:
“Là nàng ấy quyến rũ ta trước.”
“Ta là nam nhân, gặp phải loại chuyện này sao có thể kiềm chế được?”
“Sau đó ta nghĩ dù gì chuyện cũng đã lỡ rồi, cứ giữ nàng lại bên mình, cùng nhau sống tốt, coi như chịu trách nhiệm.”
Gã nói xong, vẻ mặt vô cùng ngay thẳng.
Không có lấy nửa phần xấu hổ.
Đúng là hiếm thấy người nào tự tin như gã, thân hình thấp bé, mắt hạt đậu, mũi củ tỏi, thế mà còn dám mặt dày nói đến hai chữ “quyến rũ”.
Ta bật cười, lạnh lùng nói: “Ta không viết mệnh khế này."
3
Người nam nhân nghe thấy vậy thì cuống lên.
“Nàng là thê tử đã chung sống với ta suốt mười ba năm, ngươi nói không viết là không viết được sao? Tiên quan đại nhân, chính miệng ngài đã hứa với ta, chỉ cần ta chịu đưa nàng lên đây thì chắc chắn sẽ có thể cho ta mệnh khế, để nàng cả đời này làm thê tử của ta!”