Nguyện Một Đời Yêu Không Hối Tiếc - Chương 10: Khởi đầu mới là đau khổ hay hạnh phúc?
Cập nhật lúc: 2025-02-26 09:54:43
Lượt xem: 2
Chương 10: Khởi đầu mới là đau khổ hay hạnh phúc?
Một tuần sau đó, Hoàng Thượng đến tham dự yến tiệc tại Lý phủ và hôm đó đích thân Lý tiểu thư sẽ trình diễn những điệu múa xuất sắc nhất để Hoàng Thượng thưởng thức cùng quan khách. Sáng hôm ấy, Hoàng Thượng chờ mãi mà không thấy Nhuệ Vũ tới để đi cùng thì liền hỏi Doãn Công Công.
Doãn Công Công: Muôn tâu Bệ Hạ, Lâm thị vệ đã ra ngoài từ sớm để làm vài việc Thái Hậu giao phó rồi ạ.
Hoàng Thượng đăm chiêu suy nghĩ: Thái Hậu lại muốn Nhuệ Vũ làm gì cơ chứ?
Doãn Công Công liền hối thúc: Nô tài cũng không biết ạ, nhưng cũng sắp muộn giờ mà Lâm thị vệ chắc chưa xong việc nên Bệ Hạ nên tới Lý phủ trước ạ. Có gì đợi Lâm thị vệ trở về là sẽ rõ thôi ạ.
Vì cũng chờ đã lâu mà Doãn Công Công thúc giục nên Hoàng Thượng cũng khởi hành tới Lý phủ mà không hỏi gì thêm. Yến tiệc diễn ra rất linh đình, nhiều quan khách quan trọng trong Triều nên Hoàng Thượng cũng tỏ ra rất vui vẻ và hưởng ứng không khí hân hoan. Đã có chút hơi men, hắn nhìn Lý Nhã Lâm múa mà trong lòng lại liên tưởng đến người trong lòng rồi cứ thế mỉm cười đầy trìu mến. Lý tiểu thư thấy Hoàng Thượng nhìn mình chăm chú với ánh mắt si tình thì cảm thấy vô cùng thẹn thùng nhưng cũng hết sức hạnh phúc. Cả hai nhìn nhau và đều nghĩ về điều hạnh phúc nhất trong lòng khiến ai nấy cũng thấy chuyện lành đã định, không khí lại càng thêm hân hoan, vui vẻ.
Hoàng Thượng trở về, hơi men đã ngà ngà nhưng một ngày không gặp nàng khiến hắn cảm thấy nhớ nhung vô cùng. Vừa về tới đã hỏi Nhuệ Vũ thì Doãn Công Công liền can ngăn:
Giờ này cũng đã muộn, Bệ Hạ cũng đã mệt nên nghỉ ngơi sớm vẫn hơn ạ. Lâm thị vệ xong việc chắc cũng đi nghỉ rồi ạ.
Hoàng Thượng không nói gì mà chỉ hướng thẳng đến chỗ Nhuệ Vũ, toan chỉ muốn nhìn nàng từ xa một chút rồi sẽ trở về nghỉ ngơi thì Doan Công Công lại tỏ ra rối rít và ra sức ngăn cản khiến hắn liền nghi ngờ.
Hoàng Thượng trừng mắt quát: Ngươi đang giấu ta chuyện gì có phải không? Ngay từ đầu khi nói Thái Hậu giao việc là ta đã thấy bất an rồi, giờ ngươi lại ra sức ngăn cản ta tới chỗ nàng ấy thì quả là không bình thường chút nào. Mau nói sự thật đi!
Thấy Hoàng Thượng nóng giận thì Doãn Công Công vội quỳ sụp xuống xin tha mạng. Thấy tên nô tài này dài dòng hết sức khiến Hoàng Thượng càng mất kiên nhẫn mà rút kiếm ra kề vào cổ hắn rồi quát: Nói mau nếu không ta sẽ cho ngươi đầu lìa khỏi cổ ngay tức khắc.
Doãn Công Công mặt cắt không còn giọt m.á.u mà lắp bắp: Lâm… Lâm thị vệ giờ đã không còn là Lâm thị vệ nữa rồi ạ. Cô…cô ấy đã trở thành Vương Phi rồi ạ.
Một tiếng sét giữa trời quang khiến Hoàng Thượng cảm thấy xây xẩm mặt mày mà làm rơi thanh kiếm trên tay rồi loạng choạng lùi lại mấy bước, tay phải bám lấy chiếc cột lớn để cố giữ thăng bằng.
Ba canh giờ trước…
Vương phủ được trang hoàng lộng lẫy, quan khách chủ yếu là những đại thần thân cận cũng đã được mời đến, gia nhân ra vào tấp nập để chuẩn bị tới giờ hành lễ. Thái Hậu vui mừng ngồi giữa chính điện để chờ đợi trà hỷ. Thiệu Vương thấy đông vui nên cũng chạy ra chạy vào đùa giỡn rất hào hứng. Tới lúc hành lễ thì Nhuệ Vũ bước vào với bộ hỷ phục, khăn chùm đầu đứng đối diện với Thiệu Vương vẫn đang hớn ha hớn hở. Thái Hậu thì cười như hoa mặc cho ánh mắt có phần ái ngại từ phía quan khách khi thấy Thiệu Vương lúng túng không biết hành lễ mà phải có người chỉ dẫn mãi mới xong. Phần thì họ cũng e dè trước sự sắp đặt của Thái Hậu với Nhuệ Vũ, dù sao nàng cũng vào sinh ra từ vì bà ta mà cuối cùng lại được định hôn với một người không được bình thường. Thái Hậu làm vậy cũng hiểu là để răn đe quần thần liệu mà cư xử vì dưới tay bà ta thì cho dù tài giỏi tới mấy cũng phải tuân theo sự sắp xếp. Tới lúc đưa vào động phòng cũng đều là dưới sự dẫn dắt của gia nhân thì mọi chuyện mới tạm coi là ổn thỏa. Thái Hậu cũng xin phép quan khách vì sức khỏe của Vương Gia không được tốt nên bà ta sẽ thay mặt con mà tiếp yến với họ. Quan khách vui vẻ đồng ý rồi mọi người cùng nhập tiệc cho xong bổn phận chứ không ai dám bận tâm tới những việc sau đó.
Tại phòng tân hôn được canh trừng cẩn mật và đảm bảo tuyệt đối nội bất xuất, ngoại bất nhập nên không khí bên trong cũng có phần yên tĩnh. Vương Gia thì vẫn đang mải mê với tháp đồ lễ nhiều màu sắc, sau một hồi chán nản thì quay ra chỗ Nhuệ Vũ mà nũng nịu:
Nhuệ Vũ à, chúng ta kiếm gì đó chơi đi chứ ta thấy chán quá. Mẫu hậu không cho ta ra ngoài thì chúng ta kiếm trò gì đó vui vui trong này đi. Nãy giờ ngươi để ta chơi một mình, chẳng vui vẻ như mọi ngày gì cả, để đổi lại một ngày chơi cùng ngươi là ta phải chép biết bao nhiêu là kinh thư đấy. Ngươi đừng ngồi mãi một chỗ như vậy nữa mà!
Đáp lại Vương Gia vẫn chỉ là sự im lặng thì hắn bỗng nhận ra điều gì mà thốt lên: À đúng rồi, chắc vì ngươi bị tấm vải này phong ấn rồi đúng không? Thể nào nãy giờ ngươi không nói câu nào cũng không cử động được. Ngươi đừng sợ nhé, bổn Vương sẽ giúp ngươi phá giải phong ấn nhé.
Nói rồi từ từ nâng tấm khăn đỏ lên, còn không quên cố tỏ ra khó nhọc: Phong ấn này mạnh quá, ta phải cố gắng hết sức mới làm nó di chuyển được này, nhưng ngươi không cần lo gì hết cả, đã có bổn Vương ở đây thì Nhuệ Vũ không cần lo gì hết nhé.
Tấm khăn được vén ra sau để lộ ra gương mặt kiều diễm có nét u buồn của Nhuệ Vũ khiến Vương Gia mắt sáng lên như bắt được vàng: Wow, hôm nay quả thật ngươi rất khác luôn! Ngươi thật là xinh đẹp! Thể nào hôm nay ngươi lại bị phong ấn như vậy chắc là muốn bổn Vương làm anh hùng cứu mỹ nhân đây mà. Không uổng công ta mất bao nhiêu công lực mới cứu được ngươi đấy nhé, ngươi cũng phải làm gì đấy để đền đáp ta đi chứ.
Mặc cho Vương Gia thao thao bất tuyệt về những thứ viển vông thì Nhuệ Vũ vẫn chỉ ngồi lặng lẽ mà không thốt lên một âm thanh nào, gương mặt xinh đẹp cúi gằm xuống, ánh mắt lạnh lẽo như băng lạnh nhìn xuống chân không chút lay động. Thấy nàng bất động thì Vương Gia liền tỏ ra lo lắng rồi lại hỏi bằng giọng buồn bã: Hình như ngươi còn bị trúng độc nữa, dù ta đã giải phong ấn cho ngươi nhưng hình như cần cả thuốc giải nữa. Nhưng giờ ta không thể ra ngoài thì sao có thể đi tìm thuốc giải cho ngươi bây giờ.
Vương Gia vừa ngắt lời thì Nhuệ Vũ liền thở dài một tiếng, nàng nhắm nghiền mắt lại rồi bất ngờ nhìn thẳng vào mắt Vương Gia khiến hắn có chút giật mình. Nàng nhìn Thiệu Vương bằng ánh mắt gai góc và hỏi hắn một cách lạnh lùng: Trước mặt ta thì ngài không cần phải giả vờ đâu, ngài hạ màn được rồi đấy.
Sau câu nói đó của Nhuệ Vũ thì không khí bỗng trở nên ngột ngạt và tĩnh lặng đến lạnh người. Trên gương mặt chỉ vừa mới ngập tràn sự ngây ngô của Thiệu Vương bỗng chốc đã thay đổi hoàn toàn, khóe miệng khẽ cong lên để lộ ra nụ cười đầy ý tứ. Hắn chậm dãi đứng dậy, dáng người oai vệ, bước đi khoan thai chứ không hề giống người bệnh chút nào.
Thiệu Vương cười nhẹ rồi nhìn Nhuệ Vũ đầy tâm đắc: Ta biết sau lần đó thì nàng sớm muộn cũng sẽ tìm ra chân tướng. Nhưng dù sao thì ta cũng không hề hối hận khi đã giúp nàng g.i.ế.c được Tể Tướng, vì suy cho cùng thì đó chẳng phải là mong ước của nàng hay sao? Đáng lẽ khi biết được ta là người đứng sau để giúp nàng thì nàng sẽ đối đáp với ta khác chứ?
Nhuệ Vũ cười khẩy: Bây lâu nay ngài vẫn luôn đứng sau thao túng mọi chuyện đấy thôi, cho dù người khác có cố gắng đến mấy thì vẫn chỉ là quân cờ của ngài mà thôi. Tới cuối cùng cũng không thể làm những việc mà họ thực sự muốn mà đơn giản chỉ là thay ngài giải quyết thôi. Ngay cả chuyện ta muốn rời khỏi Hoàng Cung cũng là người báo cho Thái Hậu để ngăn cản ta, rồi hôn sự này chẳng phải cũng là do thế lực của ngài áp chế mới khiến ta phải tuân theo, chứ ngài biết thừa Thái Hậu chẳng thể nào ngăn ta rời khỏi đây được. Con người của ngài thật khiến người khác phải dè chừng đấy.
Thiệu Vương khẽ cau mày vẻ tếu táo, cợt nhả: Chà…Chà… nàng quá lời như vậy thật sự oan cho ta quá. Chẳng phải những việc ta làm đều là giúp cho nàng đấy sao? Chẳng lẽ vì hôn sự này mà nàng lại quay ra căm thù ta đến vạy sao? Trong khi nàng đã biết rõ ta không hề bị bệnh thì đáng lẽ ra nàng phải vui vì có một tướng công vừa tài trí vừa khỏe mạnh mới đúng chứ?
Nhuệ Vũ mặt lạnh đáp: Ngài cũng giống Thái Hậu mà thôi, muốn giữ ta lại vì đối với các người thì ta vẫn còn giá trị, tới lúc không cần đến nữa thì chắc cũng chẳng có kết cục tốt gì cả.
Thiệu Vương mỉm cười rồi tiến đến nhẹ nhàng nâng cằm Nhuệ Vũ rồi âu yếm nói: Nàng chỉ nói đúng một phần thôi, vì đối với ta thì nàng đúng là rất giá trị nhưng ta không giống như cách mà Mẫu Hậu đối với nàng. Thời gian sẽ trả lời cho nàng thấy. Ở bên ta vui hơn ở bên Mẫu Hậu nhiều.
Nhuệ Vũ nhìn thẳng vào mắt Thiệu Vương một cách đầy thách thức và không chút sợ sệt: Ngài muốn gì ở ta thì cứ nói luôn đi.
Thiệu Vương nhoẻn miệng cười đầy ranh mãnh rồi quay người thong thả tiếp lời: Nếu nàng đã cảm thấy uất ức như vậy thì đúng là khó để hợp tác êm đẹp được. Thôi thì chúng ta cùng thỏa thuận với nhau như này đi, nàng sẽ ở lại Vương Phủ này và giúp sức cho ta trong vòng một năm một cách tự nguyện và vui vẻ thì sau đó ta sẽ để nàng làm bất cứ điều gì mà nàng muốn, tuyệt đối sẽ không can thiệp hay làm khó dễ cho nàng.
Nhuệ Vũ im lặng ngẫm nghĩ một lúc rồi dõng dạc: Được, ta đồng ý nhưng ngài phải viết giấy đảm bảo đi.
Thiệu Vương quay phắt lại nhìn Nhuệ Vũ với ánh mắt oan ức: Bổn Vương lại khiến nàng mất lòng tin đến vậy ư? Chẳng phải trong thời gian đó thì ta cũng giao phó tấm thân này cho nàng đấy sao?
Thấy Nhuệ Vũ vẫn im lặng thì Thiệu Vương liền xuống nước mà ngồi vào chiếc bàn đã sẵn nghiên bút mà cặm cụi viết lách. Xong xuôi thì lại đưa cho Nhuê Vũ phê duyệt rồi tếu táo nói:
Ta đưa bản khế ước này cho nàng giữ và nàng sẽ có toàn quyền giữ gìn cũng như hủy bỏ nó nếu nàng muốn.
Nhuệ Vũ gật đầu rồi đáp: Vậy coi như chúng ta đã thỏa thuận sẽ hợp tác vui vẻ trong vòng một năm nên ngài cũng nên giữ đúng lời hứa nếu không thì ta sẽ không khách khí đâu.
Thiệu Vương mỉm cười rồi đưa tay lên trước ra hiệu muốn nắm tay, Nhuệ Vũ hiểu ý nên cũng bắt lấy tay hắn rồi nói: Hợp tác vui vẻ.
Thiệu Vương cười tươi: Hợp tác vui vẻ. Nhưng từ giờ thì nàng cũng nên thực hiện đúng nghĩa vụ của một thể tử trong vòng một năm đi chứ?
Nhuệ Vũ có chút bối rối rồi nhìn vào chiếc giường duy nhất, bên ngoài thì đang bị canh gác nghiêm ngặt nên nàng chợt thấy khó xử.
Thấy mặt Nhuệ Vũ nghệt ra thì Thiệu Vương bật cười: Ta chỉ nói trêu thôi mà coi nàng kìa? Chúng ta vẫn phải chờ một vị khách nữa thì mới có thể đi ngủ được.
Nhuệ Vũ có chút đượm buồn khi đã hiểu ý của Vương Gia nên cả hai chỉ ngồi chờ đợi trong im lặng.
Trở về hiện tại…
Hoàng Thượng sau khi biết chuyện thì liền hùng hùng hổ hổ lao tới Vương phủ, tin tức đó cũng đã truyền đến tai Thái Hậu nhưng bà ta lại rất dửng dưng mà tiếp tục ung dung thưởng trà rồi nói với Nhậm thị vệ đang có vẻ lo lắng: Ta tin cô ta sẽ biết phải làm gì mà.
Quả nhiên khi Hoàng Thượng tới đập cửa Vương phủ thì Nhuệ Vũ bước ra, trên người nàng mặc hỷ phục nhưng đã cởi bỏ những lớp ngoài, mái tóc cũng đã xõa xuống chứ không còn được búi gọn nữa. Vừa thấy nàng thì Hoàng Thượng đã vội vã nắm lấy tay nàng mà kéo đi, nhưng trái ngược với sự gấp gáp của hắn thì nàng lại vô cùng bình thản, gương mặt lạnh nhạt không chút cảm xúc rồi kéo tay Hoàng Thượng ra.
Hoàng Thượng cau mày cố nén đau khổ: Đi với ta! Nàng không cần phải sợ ai hết, ta sẽ bảo vệ nàng khỏi tất cả những kẻ này. Sẽ không để ai bắt nạt nàng nữa.
Nhuệ Vũ cúi đầu hành lễ rồi từ tốn đáp: Thần thiếp giờ đã là người của Vương Gia, sống là ngươi của Vương Gia, c.h.ế.t cũng là ma của Vương Gia. Mong Hoàng Thượng hiểu cho thần thiếp.
Hoàng Thượng c.h.ế.t lặng khi nghe những lời ấy từ nàng, hàng lệ nóng hổi lăn dài vội vã trên gương mặt đau khổ. Ánh mắt chàng vừa giận dữ vừa đau đớn như chúa sơn lâm bị dồn vào cảnh đường cùng.
Hoàng Thượng nhìn nàng với ánh mắt cầu khẩn: Ta xin nàng đấy, ta có thể vì nàng mà đối đầu với họ nhưng nếu ngay cả nàng cũng ngang bướng như vậy thì ta biết phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ nàng muốn chôn vùi cuộc đời với một người đàn ông không có tương lai, thậm chí không thể cho nàng một cuộc sống bình thường hay sao?
Lời nói ấy vô tình bị Thiệu Vương đứng gần đó nghe rõ từng chữ nhưng hắn cũng chỉ cười khểnh một cái rồi rời đi.
Nhuệ Vũ không muốn để mọi chuyện trở nên bung bét hơn nữa nên nói một câu dứt điểm: Đó chỉ là suy nghĩ của Bệ Hạ mà thôi, thần thiếp thì khác. Nếu muốn ở lại Hoàng Cung thì thần đã không tìm cách bỏ trốn, nếu không muốn hôn sự này thì thần cũng đã tìm cách để phản kháng. Tất cả những chuyện này đều là thần thiếp tự nguyện làm chứ không hề bị ai ép buộc cả.
Hoàng Thượng nhìn nàng với ánh mắt khó hiểu: Nàng thấy ta dễ lừa lắm hả? Nên muốn lừa ta hết lần này đến lần khác sao? Không một ai mà lại muốn gả cho một người điên cả!
Nhuệ Vũ liền nói lớn để át lời Hoàng Thượng: Bởi vì ta yêu chàng ấy! Ta yêu chàng ấy nên mới muốn gả cho chàng ấy. Ta xin người hay về đi! Đừng tiếp tục làm khó bản thân nữa. Chuyện hôm nay coi như Bệ Hạ chưa từng đến đây, đừng để chuyện này khiến Lý tiểu thư hiểu lầm.
Nói rồi nàng lạnh lùng đóng cánh cửa lớn trước sự ngỡ ngàng và tuyệt vọng của Hoàng Thượng, hắn đứng như trời chồng sau những lời được thốt ra từ chính miệng của người con gái mà hắn yêu. Mọi tương lai tươi đẹp mà hắn vẫn góp nhặt bấy lâu bỗng chốc vỡ vụn vào hư vô khiến hàng vạn câu hỏi cứ quẩn quanh trong đầu. Hắn gào lên một tiếng đầy đau đớn rồi đ.ấ.m mạnh vào cánh cửa mà bật ra từng tiếng nghẹn ngào trong cổ họng: Tất cả những gì ta làm cũng chỉ vì muốn được ở bên cạnh nàng thôi mà, ta chưa bao giờ yêu Lý Nhã Lâm hết nhưng cũng chỉ vì nàng mà ta…
Nhuệ Vũ từ đầu đến cuối đều không dám nhìn thẳng vào mắt Hoàng Thượng mà nói, suy cho cùng nàng cũng chỉ là muốn mọi chuyện sẽ sớm êm đẹp, nàng là người biết rõ sự tình nhất lúc này nên cũng chỉ muốn tốt cho Hoàng Thượng mà thôi. Chỉ là nhìn thấy bộ dạng đó của chàng khiến nàng cảm thấy tự trách vô cùng, nàng tựa đầu sau cánh cửa lớn và cũng nghe rõ từng lời thì thầm của Hoàng Thượng mà lòng càng thêm nặng trĩu. Nàng trân trọng và thương cảm với Hoàng Thượng rất nhiều, dù có như thế nào vẫn muốn bảo vệ ngài ấy vì nàng biết ngài ấy đơn độc hơn ai hết. Nhưng tình cảm nam nữ thì nàng lại chưa một lần nghĩ tới, phần vì thân phận khác nhau quá lớn, phần vì trái tim nàng ngay từ đầu đã dành trọn cho hận thù. Hơn nữa Lý tiểu thư và chàng lại như trời sinh một cặp nên đứng từ phương diện là một bằng hữu thì nàng rất mong chàng được hạnh phúc. Thiệu Vương lại là người bí ẩn chưa biết rõ động thái sau này ra sao nên coi như một năm này nàng sẽ làm tai mắt để trả ơn trước đây cũng xem như cũng công bằng. Mải mê suy nghĩ mà không để ý Thiệu Vương đang đứng ngay cửa vào để chờ nàng, thấy bộ dạng đờ đẫn của nàng thì liền cất giọng trêu ghẹo: Sao vậy? Tàn nhẫn với người ấy nên giờ thấy hối hận hả?
Nhuệ Vũ thở dài: Chẳng phải ngài muốn ta giải quyết êm đẹp hay sao? Ta làm bằng cách nào chẳng lẽ ngài cũng muốn quản?
Thiệu Vương mỉm cười: Đâu có, chỉ là ta thấy nàng không được vui nên mới quan tâm thôi mà. Chỉ tiếc là nàng có tâm muốn lo cho huynh ấy nhưng lại không được tác thành.
Nhuệ Vũ: Chẳng phải đối với ngài thì mọi người cũng chỉ là trò chơi thôi sao? Rõ ràng ngài có thể giúp Thái Hậu chống lại Tể Tướng nhưng lại không làm mà cứ để họ đấu đá suốt bao năm. Hoàng Thượng thì bị mắc kẹt trong mớ tơ vò đó nhưng ngài cũng chỉ làm ngơ. Ngài cũng chỉ coi ta và họ như những con rối cho trò tiêu khiển của ngài mà thôi.
Thiệu Vương vẫn bỡn cợt mà cất giọng oan ức: Ta cũng có nỗi khổ riêng chứ bộ, ta cũng đâu dễ gì ra mặt như nàng để giải quyết mọi chuyện được. Nàng đừng nghĩ xấu cho ta như vậy chứ, nói đúng ra thì ta chỉ phò trợ cho nàng mà thôi.
Nhuệ Vũ cười khẩy rồi nói đầy uất ức: Cũng đều là trò bọ ngựa bắt ve chim sẻ đứng sau mà thôi, ngài mượn tay ta và Thái Hậu để tiêu diệt Tể Tướng rồi lại mượn tay Thái Hậu để giữ ta ở lại đây. Chính ngài đã để Thái Hậu biết ý định bỏ trốn của ta rồi khiến Thái Hậu tương kế tựu kế giữ ta lại bằng cách này. Thái Hậu cũng biết rõ tình cảm của Hoàng Thượng nhưng cả ngài và bà ấy đều lợi dụng tình cảm đó để làm việc khác. Ngài biết thừa bà ta sẽ không đời nào để ta ở bên Hoàng Thượng vì lo sợ quyền lực rơi vào tay ta thì sẽ khó kiểm soát nên muốn cho ta một danh phận để không thể rời đi nhưng cũng chẳng động chạm gì tới quyền lực của các người. Chỉ có ta và Hoàng Thượng là nạn nhân trong chuyện này mà thôi, nhưng dù sao ta cũng chỉ là bề tôi thấp kém thì sao cũng được nhưng Hoàng Thượng là ruột thịt của các người mà, tại sao lại dày vò ngài ấy hết lần này tới lần khác như vậy?
Thiệu Vương có chút sững sờ khi Nhuệ Vũ tuôn một chàng đầy những uất ức trong lòng mà chỉ biết tròn mắt nhìn chứ không biết phân trần ra sao. Hắn nhắm nghiền mắt rồi thở dài một tiếng, miệng cười nhạt rồi lắc đầu: Nàng đã nghĩ vậy thì ta cũng không muốn tranh cãi với nàng, cứ để thời gian trả lời chứ thân ta mang bao tiếng oan cũng quen rồi. Mà tiện thể nàng nghĩ ta xấu như vậy thì ta làm người tốt cũng vô ích. Vậy nên giờ tân nương cởi đồ cho tướng công đi chứ?
Nhuệ Vũ giật thót mình, hơi ấp úng đáp: Chuyện đó không phải phận sự của ta, dù sao hôn sự này cũng chỉ là thỏa thuận của chúng ta.
Thiệu Vương gian xảo tiến đến: Thì là thỏa thuận giữa chúng ta chứ đâu phải với những người khác nên cũng phải để người khác tin tưởng chứ? Nào, mau lên nào nương tử, ta buồn ngủ lắm rồi đây này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nguyen-mot-doi-yeu-khong-hoi-tiec/chuong-10-khoi-dau-moi-la-dau-kho-hay-hanh-phuc.html.]
Vừa nói vừa tiến đến phía Nhuệ Vũ với gương mặt không được quân tử cho lắm khiến nàng nổi da gà mà lùi dần về sau. Thiệu Vương tiến một bước là lột một lớp đồ ép nàng ngồi phịch xuống giường khiến Nhuệ Vũ bức quá liền giơ tay tính động thủ nhưng điều khiến nàng không ngờ tới là Vương Gia lại không phải tay mơ. Chỉ một chiêu đã khóa c.h.ặ.t t.a.y nàng rồi ép nàng xuống giường rồi bắt đầu chuyển qua lột đồ của nàng. Phải tới khi Nhuệ Vũ hoảng hốt mà năn nỉ: Giờ ngài ở thế thượng phong rồi, xin ngài đừng ức h.i.ế.p ta nữa mà! Đừng làm khó ta nữa mà!
Thiệu Vương bấy giờ mới mỉm cười: Nàng quên là ngoài kia luôn có kẻ rình rập chúng ta hay sao? Đã diễn thì phải diễn cho tới chứ, ít ra thì cũng ráng hết đêm nay đi rồi sáng mai sẽ có người tới hạ màn giúp chúng ta. Mẫu Hậu đang mong chờ " Lạc Hồng" của đêm nay lắm đấy, vậy nên chúng ta cũng không thể để bà ấy thất vọng được.
Nhuệ Vũ ấp úng: Nhưng muốn có lạc hồng thì phải…
Thiệu Vương bật cười rồi chạm ngón tay vào mũi nàng: Thì nàng cứ ngoan ngoan phối hợp với ta đi rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đấy.
Đêm đó cả hai phải hì hục tạo ra mấy âm thanh khá ngại ngùng, quần áo cũng phải cởi bỏ đáng kể, tới khi mệt quá thì lăn ra ngủ. Mãi tới khi công công thân cận của Thái Hậu tới gõ cửa thì Nhuệ Vũ mới dậy mở cửa vì cũng hiểu ý đồ nên nàng cũng im lặng xem hắn làm gì. Hắn lại bên giường rồi dỗ dành Thiệu Vương dậy sửa soạn y phục để vào cung thỉnh an Thái Hậu. Thiệu Vương quằn quại một lúc rồi cũng đi theo Nhuệ Vũ để chuẩn bị vào cung, việc còn lại thì hắn tự thu dọn rồi sau đó đi theo sau hai người, trên tay cầm một khay gỗ được phủ vải đỏ. Vừa thỉnh an Thái Hậu thì bà ta đã cho người kiểm tra người của Nhuệ Vũ xem có vết thương nào khác hay không rồi tranh thủ thì thào gì đó với Thiệu Vượng. Khi nghe được những lời ngô nghê từ con trai thì bà ta vô cùng hài lòng khi thấy được kết quả mà bà ta mong muốn, để bù đắp cho Nhuệ Vũ về chuyện kiểm tra người thì bà ta ban tặng cho nàng rất nhiều vải vóc và nữ trang.
Vừa về tới phủ là Thiệu Vương đã trêu ghẹo: Giờ thì nhất nàng rồi, còn ai mà được Thái Hậu sủng ái hơn nàng nữa đây? Ở đây lại cách biệt với Hoàng Cung nên chắc nàng sẽ thoải mái hơn nhiều, giờ nàng đã thấy được lợi ích mà ta mang lại chưa?
Nhuệ Vũ ngồi chống cằm bên đống nữ trang: Mấy thứ này thì ta cũng đâu cần đến cơ chứ, ngài đã lôi ta lên lưng cọp nên giờ phải thuận theo ý ngài thôi.
Thiệu Vương mỉm cười đầy tinh ranh: Tốt! Vậy nàng hãy chuẩn bị cho lần hạ màn sắp tới của ta đi nhé.
Nhuệ Vũ bắt đầu thương lượng: Ngài chỉ đâu thì đánh đấy thôi, nhưng ngài phải sắp xếp chỗ ngủ đi chứ cứ như vậy thì trật trội lắm, ta không quen đâu đấy.
Thiệu Vương lém lỉnh: Ta thấy ấm cúng mà nhỉ? Có trật trội gì đâu?
Nhuệ Vũ thở dài vẻ chán nản thì Thiệu Vương liền tiến lại kệ sách rồi xoay chiếc bình sứ, ngay lập tức bức tường bên cạnh rung chuyển rồi xoay ngược lại để lộ ra một chiếc giường nhỏ phía sau đó.
Trước sự ngỡ ngàng của Nhuệ Vũ thì Thiệu Vương tự hào nói: Dù sao ta cũng không muốn trở nên tồi tệ hơn trong mắt nàng nữa. Nên tạm thời ta sẽ ngủ đây, tới khi nào nàng năn nỉ ta lại đó thì ta mới lại.
Nhuệ Vũ vỗ tay tán thưởng nhưng khi quay mặt đi thì âm thầm bĩu môi.
Khoảng sau đó một tháng thì có tin cấp báo với Thái Hậu là Thiệu Vương bị trượt ngã bên hồ sen trong phủ, đập đầu vào đá nên hiện đang hôn mê bất tỉnh. Vừa nghe được tin là Thái Hậu tức tốc tới thăm Thiệu Vương, thấy con trai đang mê man trên giường mà lòng bà ta đau xót vô cùng. Liền quoắc mắt nhìn Nhuệ Vũ hỏi sự tình với giọng trách móc: Con chăm sóc Vương Gia kiểu gì mà lại để nó ra nông nỗi như thế này? Bao nhiêu lâu nay thì không có chuyện gì, sao con chỉ mới ở đây ít ngày mà đã xảy ra chuyện như thế này khiến ta rất khó nghĩ đấy.
Nhuệ Vũ cúi đầu rồi cũng trình bày sự tình và xin lỗi vì bản thân đã bất cẩn. Thái Hậu vẫn đang buông lời trách móc thì Hoàng Thượng tới. Thấy Nhuệ Vũ đang đứng ủ rũ còn Thái Hậu thì vẫn đang tức giận, Hoàng Thượng liền buông lời cợt nhả: Chẳng phải là Mẫu Hậu muốn nàng ấy chăm sóc Hoàng đệ đấy sao? Đâu có ai ép buộc Mẫu Hậu phải làm vậy sao bây giờ lại quay ra trách móc người khác. Hoàng đệ vốn đã khó chăm sóc, nếu cảm thấy không an tâm thì sao không để đệ ấy ở bên cạnh người luôn cho an lòng?
Thấy tình hình căng thẳng nên Nhuệ Vũ liền tiếp lời: Thái y cũng đã kiểm tra và nói Vương Gia không bị gì nghiêm trọng nhưng chắc va đập mạnh nên vẫn chưa tỉnh lại. Thần thiếp sẽ dốc sức chăm sóc để Vương Gia sớm khỏe lại. Xin Hoàng Thượng và Thái Hậu đừng quá lo lắng ạ.
Thái Hậu liền hậm hực: Ta lo mà còn thế này thì không lo sẽ thế nào nữa?
Nói rồi bà ta liền ra lệnh cho Nhậm thị vệ ở lại túc trực bên cạnh Vương Gia và kiểm tra thật kỹ mọi loại thuốc hay thức ăn trước khi cho Vương Gia dùng.
Khi Hoàng Thượng và Thái Hậu rời đi thì Hoàng Thượng vẫn cố ngoái lại nhìn nàng đang cặm cụi chăm sóc cho Vương Gia, ánh mắt vừa trách móc, giận hờn nhưng cũng đầy lưu luyến, thương tiếc.
Nhận lệnh của Thái Hậu nên Nhậm thị vệ luôn túc trực bên cạnh Vương Gia, Nhuệ Vũ cũng có chút lúng túng vì suy cho cùng nàng cũng không chuyện nghiệp trong mảng diễn xuất như Vương Gia. Đang ngồi thơ thẩn thì thấy Vương Gia hí mắt nhìn xung quanh, nàng có chút hoảng hốt liền ra hiệu cho Vương Gia tiếp tục nhắm mắt lại. Nhưng mặc cho nàng nhăn nhó ra hiệu trong khó nhọc thì Vương Gia lại toan ngồi bật dậy, thấy Nhậm thị vệ tiến lại gần thì nàng liền vội vã lấy chăn đè chặt Vương Gia xuống giường khiến hắn giãy giụa vì ngạt thở. Nhậm thị vệ liền tiến lại gần vẻ quan ngại, thấy không giấu được nữa nên Nhuệ Vũ liền buông tay rồi cười cười vẻ gượng gạo: Ôi mừng quá, Vương Gia tỉnh lại rồi.
Vương Gia ngồi bật dậy rồi thở hổn hển: Tí nữa là ngạt c.h.ế.t ta rồi.
Nhậm thị vệ bụm miệng cười khiến Nhuệ Vũ lại thêm phần hoang mang.
Lúc bấy giờ Vương Gia mới nói: Khải Minh là thân tín của ta gửi gắm bên cạnh Thái Hậu để tiện chăm sóc. Nàng quên là Hoàng Thúc (Triệu Vương Gia) là người đã tiến cử cậu ấy sao?
Nhuệ Vũ có chút sững sờ khi nghĩ lại những việc trước kia rồi lẩm bẩm: Hóa ta là cùng một hội.
Vương Gia liền tếu táo: Khải Minh à, cậu cứ lui xuống nghỉ ngơi đi, tại thấy cậu ở đây nên Vương Phi của ta lại không tiện chăm sóc ta. Thật sự cản trở tình cảm phu thê quá rồi đấy.
Nhậm thị vệ cố nén không bật cười thì Nhuệ Vũ liền ra sức thanh minh: Làm gì có chuyện đó, ta chỉ là làm theo kế hoạch thôi mà, Vương Gia ngài nói như vậy là làm khó ta rồi đấy.
Mặt nàng đỏ bừng lên rồi thấy có phần sượng trân nên liền vùng vằng bỏ ra ngoài.
Thấy vậy Nhậm thị vệ không nhịn nổi mà cười thầm rồi khen ngợi: Người quả là cao tay! Lúc trước ở trong cung lúc nào Vương Phi cũng nghiêm nghị, cứng nhắc mà mới chỉ ở đây một thời gian đã thay đổi rất nhiều. Có vẻ như ở đây cô ấy thoải mái hơn rất nhiều.
Thiệu Vương mỉm cười: Từ trước đến nay nàng ấy đã không có chút phòng bị nào với ta vì nàng ấy hoàn toàn tin vào vỏ bọc mà ta đã tạo ra. Tới khi biết được chân tướng sự việc chắc thất vọng rất nhiều nên đ.â.m ra thù ghét ta, thành ra cách đối đãi với ta cũng khác với Hoàng huynh. Ta thấy như vậy cũng tốt, ít ra ở đây nàng ấy không phải gồng mình như khi còn ở trong Cung, lại thêm việc tìm cách chống đối ta nữa nên chắc cũng không cảm thấy nhàm chán.
Nhậm thị vệ có chút trầm ngâm: Sao ngài không nói cho cô ấy biết sự thật? Để cô ấy nghĩ xấu về ngài mãi như vậy sao?
Vương Gia mỉm cười hiền từ: Cứ xoay nàng ấy mòng mòng như vậy cũng đâu phải cách, cứ để nàng ấy từ từ cảm nhận rồi tới lúc thích hợp thì cho nàng ấy biết cũng chưa muộn.
Ngày hôm sau, Thái Hậu đã sốt sắng tới thăm Thiệu Vương cùng với thái y để nắm rõ tình hình sức khỏe của con trai và đường nhiên là Hoàng Thượng cũng đến cùng. Sau một hồi thăm khám thì Thái Hậu liền sốt ruột hỏi kết quả.
Thái y: Tuy khí huyết còn yếu nhưng kinh mạch thì đã ổn định, chỉ cần tĩnh dưỡng và chăm sóc cẩn thận thì sẽ mau chóng khỏe lại.
Thái Hậu nôn nóng: Nhưng sao tới giờ này Vương Gia vẫn chưa tỉnh lại?
Vừa nói dứt câu thì ấn đường của Vương Gia khẽ nhăn lại, mấy ngón tay cũng bắt đầu cử động khiến ai nấy đều xúm lại. Riêng Nhuệ Vũ thì đứng phía sau Thái Hậu mà biểu cảm lại khá phức tạp vì vừa phải cố diễn cho tròn vai nhưng lại thấy nổi da ga với tài diễn xuất của Vương Gia.
Thiệu Vương vừa tỉnh lại thì Thái Hậu đã vui mừng nắm lấy tay con mà hỏi han, nhưng điều khiến mọi người lo lắng hơn hết là thái độ ngơ ngác của Vương Gia. Hắn nhìn quanh một vòng rồi hỏi những câu kiến Thái Hậu càng lo lắng hơn: Sao lại nhiều người ở đây vậy Mẫu Hậu? Sao Hoàng huynh lại trở nên cao lớn như vậy? Những người khác là ai? Sao con không thấy Phụ Hoàng tới ạ?
Thái Hậu chau mày lo lắng: Con sao vậy? Tiên Đế đã băng hà rất lâu rồi, Hoàng huynh của con đã lên kế vị, còn đây là Vương Phi của con mà? Con không nhớ gì hết sao?
Nói rồi quay ra hỏi thái y về tình trạng của Vương Gia thì ông ta đáp: Có thể Vương Gia đã quay ngược lại lúc mà ngài ấy chưa bị bệnh nên kí ức chỉ dừng lại ở đó. Tạm thời kí ức về thời gian qua chưa nhớ lại được nhưng sẽ dần được phục hồi.
Thái Hậu hoang mang: Quay lại lúc chưa bị bệnh vậy là nó đã trở lại bình thường rồi sao?
Vương Gia nhìn lại tay chân rồi vội vã chạy ra chiếc gương lớn rồi thốt lên: Chuyện gì đã xảy ra thế này? Tại sao ta lại trở nên cao lớn như thế này?
Thái Hậu vừa hoang mang vừa mừng rỡ liền ra lệnh cho mọi người ra ngoài hết để bà ta nói chuyện riêng với Thiệu Vương. Hoàng Thượng vào phòng lớn ngồi chờ thì Nhuệ Vũ dâng trà lên rồi liền cáo lui để túc trực bên ngoài phòng Vương Gia thì Hoàng Thượng liền cất tiếng hỏi:
Chỉ cần nàng nói một tiếng thì ta có thể đưa nàng ra khỏi đây.
Nhuệ Vũ cúi đầu: Vương Gia đối xử rất tốt với thần thiếp nên thần thiếp sẽ dốc lòng chăm sóc ngài ấy thật tốt, xin Bệ Hạ không cần lo lắng ạ.
Nói rồi liền lui xuống chờ đợi trước cửa phòng của Vương Gia, khoảng một canh giờ sau thì Thái Hậu mời Hoàng Thượng và gọi Nhuệ Vũ vào để nói chuyện. Vừa vào tới thì Thiệu Vương đã nhìn nàng bằng ánh mắt vô cùng tỉnh táo và trìu mến khiến nàng có chút bối rối chưa biết phải ứng xử ra sao.
Thái Hậu vui vẻ nói: Vương Gia đã khỏe lại rồi, tinh thần rất tốt, có vài chuyện quên nhưng ta đã kể cho ngài ấy hết rồi. Từ giờ Nhuệ Vũ chỉ cần chăm sóc tốt để Vương Gia mau chóng bình phục nữa là được rồi.
Hoàng Thượng im lặng một lúc rồi mới cất lời: Khỏe lại là tốt, như vậy cũng dễ chăm sóc hơn. Tuy không còn là đứa trẻ nữa nhưng cũng đã bỏ lỡ nhiều việc rồi.
Thái Hậu tiếp lời: Chuyện đó ta sẽ sắp xếp để Vương Gia có thể tu bổ từ từ, để ngài ấy hoàn toàn khỏe lại thì sẽ để những người giỏi nhất hướng dẫn. Ta tin mọi chuyện sẽ ổn thỏa cả thôi, dù sao mọi chuyện cũng có ta và Hoàng Thượng lo lắng hết rồi. Khỏe lại được như vậy đúng là phúc lớn của Hoàng Tộc.
Sau hôm đó thì Thiệu Vương được thoát vai hoàn toàn, không cần phải giả ngây giả ngô nữa nên khoản trêu ghẹo Nhuệ Vũ lại càng ngang nhiên. Một hôm nọ, nàng đang ngâm mình trong làn nước ấm áp, vẫn như mọi lần thì nàng đều tự làm chứ không cần gia nhân hầu hạ. Thấy có người bước vào thì nói vọng ra: Ta không cần gì đâu, ngươi cứ ra ngoài đi, ta muốn ở một mình.
Nhưng một lúc sau cũng không thấy tiếng người kia rời đi, đang tính quay lại để xem là ai thì nàng liền giật mình hoảng hốt khi thấy Thiệu Vương đứng lù lù sau lưng, trên miệng lại đang mỉm cười không được trong sáng cho lắm.
Nhuệ Vũ hốt hoảng che thân: Ngài vào đây làm gì? Ngài đừng quên những gì chúng ta đã thỏa thuận…
Chưa nói hết câu thì Vương Gia đã sà tới bịt chặt miệng nàng: Xuỵt, thỏa thuận giữa hai ta mà nàng cứ thét lên như vậy thì còn gì là bí mật nữa chứ.
Nhuệ Vũ ở kèo dưới vì đang ở trong tình huống khó động thủ nên cũng không dám giãy giụa.
bánh bao
Vương Gia thì thầm vào tai nàng: Thỏa thuận giữa chúng ta là bí mật nhưng chúng ta là phu thê thì ai cũng biết mà. Nàng hãy ngoan ngoan để ta chăm sóc cho Vương Phi đi chứ?
Nhuệ Vũ lúc này tức đỏ mắt, nghiến răng mà nói: Ngài đừng có mà bắt nạt người quá đáng, ta sẽ không nhịn ngài đâu đấy.
Vương Gia lại càng cợt nhả: Ta cũng đâu muốn nàng phải nhịn, bổn vương ta cũng không muốn phải “nhịn” mãi đâu đấy.
Nhuệ Vũ biết mình dưới cơ lại trong thế bí nên liền xuống nước năn nỉ: Ta biết là ngài tài giỏi rồi mà, ta hứa là sẽ ngoan ngoan nghe lời mà. Chứ ta cũng te tua lắm rồi, ngài đừng bắt nạt ta nữa được không?
Vương Gia vẻ giận dỗi quay lưng đi: Ta chỉ muốn chăm sóc nàng mà cũng cho nữa, làm phu quân của nàng cũng khó thật đấy.
Nhuệ Vũ thở phào một hơi thì Vương Gia vẫn cố nói nốt: Khó nhưng ta thích!