Người Yêu Tôi Là Kẻ Tâm Thần - Chương 15 (Hoàn)
Cập nhật lúc: 2026-05-06 12:32:21
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Những lúc ở cạnh Cẩm Nam, Du Huyền Tư cực kỳ thích gửi tin nhắn điên cuồng cho , bằng thì sẽ gọi điện thoại liên tục ngừng nghỉ. Tần suất thường xuyên đến mức quả thực khiến phát hoảng.
Thường thì Cẩm Nam chuyên tâm vẽ tranh, cho nên đại đa thời gian Du Huyền Tư vẫn chọn cách gửi tin nhắn, dăm ba câu nhảm nhí vô nghĩa.
Tỷ như...
Du Huyền Tư: "Tiểu Nam! Tiểu Nam! Hiện tại em đang ngoan ngoãn làm việc đó nha! Mau khen em ~"
Du Huyền Tư: "Tiểu Nam, đang làm gì thế? Rất về nhà dính chặt lấy a, chẳng lẽ em ngoan QAQ"
Du Huyền Tư: "Tiểu Nam ăn cơm đúng giờ ? Em cũng ăn uống đàng hoàng nè. Muốn ăn cơm cùng Tiểu Nam quá, dùng miệng đút cho em ăn cơ."
Cẩm Nam - đang cảm thấy yêu của càng ngày càng cắm đầu chạy như điên theo một chiều hướng kỳ quái nào đó: "......?"
Có một , lúc Du Huyền Tư đang gõ chữ gửi tin nhắn cho Cẩm Nam, Cẩm Nam đột nhiên gọi điện thoại tới. Ngón tay đang gõ phím của trong nháy mắt liền lỡ ấn nhầm ngay nút từ chối cuộc gọi.
Cẩm Nam ngắt máy: "......?"
Du Huyền Tư lỡ tay ngắt máy Cẩm Nam: "...!!!"
Đợi đến lúc luống cuống tay chân định gọi , thì điện thoại của Cẩm Nam tiếp tục réo vang.
Lần Du Huyền Tư vô cùng cẩn thận mà bắt máy, đó đáng thương hề hề mở miệng: "Tiểu Nam, em xin ! Em đang gõ tin nhắn cho , chú ý nên lỡ tay ngắt mất."
Cẩm Nam nay vốn mấy khi để tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt , thế nhưng Du Huyền Tư nhạy cảm cực kỳ để ý. Cẩm Nam cũng mười phần thông cảm cho .
Dù thì cũng là một mang bệnh mà.
"Không việc gì. Ba dạo nhớ chúng , khi nào rảnh cùng về thăm hai ."
Du Huyền Tư lập tức vui vẻ đến mức bay lên, vội vàng mua chút quà cáp tặng ba .
Cẩm Nam cái điệu bộ luống cuống hệt như "nàng dâu xí đầu mắt cha chồng" của thì khỏi khẽ bật . Thật là ai ngày nào cũng lôi kéo ba tán gẫu chuyện trời biển, chọc cho hai ông bà già vui vẻ đến mức khép miệng nữa.
Nói tới cũng thật kỳ lạ, khi Cẩm Nam và Du Huyền Tư xác định mối quan hệ rõ ràng. Có một ngày Cẩm Nam chuẩn sẵn tinh thần để chuyện "come out" với ba , kết quả thứ nhận là giọng ha hả của hai ông bà già: "Khi nào thì con với Tiểu Du cùng về thăm nhà đây hả? Đừng ngày nào cũng ru rú trong nhà vẽ tranh nữa, ngoài chơi đùa với Tiểu Du nhiều , thằng bé nó đang oán giận lắm kìa."
Cẩm Nam rơi trạng thái ngơ ngác. Ngay lúc định hỏi cho rõ ngọn ngành, vội vã cúp điện thoại, để một câu rằng bên đang gọi bà qua đ.á.n.h bài.
Cẩm Nam chỉ cần suy nghĩ một chút, liền chắc chắn Du Huyền Tư lén lút giở trò gì đó. Trong nhất thời chút cạn lời.
Du Huyền Tư lo nghĩ chu hơn nhiều, cha thể nào dễ dàng chấp nhận một " con dâu", phỏng chừng âm thầm chuẩn thứ từ lâu .
Sự thực quả đúng là như . Du Huyền Tư hiếm khi dối Cẩm Nam, khi chính thức ở bên càng ít hơn. Lần duy nhất lừa Cẩm Nam là dối công tác xa, nhưng thực chất lúc đó sớm chạy đến chầu chực cửa nhà họ Cẩm .
Lần đầu tiên đến đó, Du Huyền Tư Cẩm phụ cầm gậy sắt hung hăng đ.á.n.h cho một trận đòn hiểm, Cẩm mẫu bên cạnh chỉ thở dài gạt nước mắt.
Du Huyền Tư quỳ gối cửa nhà Cẩm Nam suốt trọn một ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nguoi-yeu-toi-la-ke-tam-than/chuong-15-hoan.html.]
Hắn gắt gao c.ắ.n răng nhẫn nhịn cơn đau, nhưng mặt vẫn là biểu cảm khẩn cầu. Hắn về phía Cẩm phụ Cẩm mẫu, van xin hai đừng chuyện đến đây cho Cẩm Nam , nếu sẽ tức giận mất.
Lần thứ hai đến, Cẩm mẫu chỉ thở dài, mời Du Huyền Tư nhà . Cẩm phụ thì vẫn thèm mặt cái tên khốn nạn lừa gạt bắt cóc con trai .
Du Huyền Tư sô pha, trò chuyện cùng Cẩm mẫu một lát, đó lộ một biểu cảm chút ngượng ngùng.
Ngữ điệu mang theo sự mong chờ: "Dì ơi, cháu thể lên xem phòng của Tiểu Nam một chút ạ?" Cẩm mẫu vốn mềm lòng, nay thấy bộ dạng đáng thương của Du Huyền Tư, nghĩ đến mức độ quan tâm để ý của dành cho con trai , cuối cùng bà cũng nhoẻn miệng , ý bảo Du Huyền Tư theo bà lên lầu.
Lần thứ ba đến, sự khuyên can của Cẩm mẫu, thái độ của Cẩm phụ cũng nới lỏng hơn, điều vẫn bày bộ mặt lạnh lùng với Du Huyền Tư. Nhìn thấy xách theo bao lớn bao nhỏ, ông còn hừ lạnh một tiếng. Cẩm mẫu thấy liền huých nhẹ Cẩm phụ, tươi mời Du Huyền Tư nhà.
Du Huyền Tư ở mặt ngoài luôn biểu hiện vô cùng nho nhã lễ độ, ưu nhã tuấn, hề bộ dáng nhão nhão dính dính hệt như khi ở mặt Cẩm Nam.
Lần , hai cùng chọn quà, cũng là đầu tiên cùng chính thức mắt ba . Không khí vô cùng hoà thuận vui vẻ, ngay cả một vốn ít như Cẩm phụ mặt cũng mang theo nụ .
Tất cả chuyện diễn quá mức thuận lợi. Cẩm Nam , đó là nhờ những gì Du Huyền Tư âm thầm đ.á.n.h đổi.
Buổi tối, lúc hai ngủ cùng trong phòng của Cẩm Nam, Du Huyền Tư làm nũng đòi ôm.
Cẩm Nam làm bộ ngó lơ, giường, khẽ nhấc mắt bóng dáng đang ngoan ngoãn ngay mặt : "Khai thật ."
Khuôn mặt tuấn của Du Huyền Tư thoáng qua chút luống cuống và lo sợ yên, nhưng vẫn ngoan ngoãn mở miệng, trong giọng điệu mang theo sự cận vô cùng rõ ràng: "Em và nhà của ... đây từng gặp ."
Hắn năng hàm hàm hồ hồ, nhưng Cẩm Nam dư sức sự tình căn bản hề nhẹ nhàng như những gì kể.
Anh làm rõ tính tình cha cơ chứ, bướng bỉnh đến độ mấy chiếc xe kéo cũng . Phỏng chừng Du Huyền Tư ăn đòn ít .
Anh thở dài, vẫy tay gọi Du Huyền Tư gần. Đợi đến khi Du Huyền Tư ngoan ngoãn xuống mép giường, Cẩm Nam liền kéo tay , xoay hôn xuống.
Du Huyền Tư lập tức trợn tròn hai mắt. Mỗi thấy một Du Huyền Tư luôn phong độ ngời ngời, ưu nhã tuấn bày cái biểu cảm kinh ngạc đến ngốc nghếch thế , Cẩm Nam liền cảm thấy đáng yêu đến cực điểm.
Anh ý bảo Du Huyền Tư nhắm mắt . Trong một thoáng, bầu khí xung quanh chỉ còn những tiếng hít thở ái đan xen .
Đầu lưỡi của Cẩm Nam phần cường ngạnh mà tiến trong khoang miệng của Du Huyền Tư, nhưng vô cùng dịu dàng mà l.i.ế.m láp vòm họng , cùng đầu lưỡi của ngừng triền miên giao cuốn. Du Huyền Tư chỉ hận thể để Cẩm Nam cứ thế hôn thêm một chút nữa, thế cho nên lúc Cẩm Nam dứt , vẫn còn rầm rì luyến tiếc buông.
Cẩm Nam bật , một nữa đặt nụ hôn lên đôi môi chút sưng đỏ của Du Huyền Tư: "Cảm ơn em, Du Huyền Tư."
Du Huyền Tư ôm chặt lấy Cẩm Nam, giọng rầu rĩ: "Tiểu Nam, em mới là cảm ơn ."
Cảm ơn xuất hiện trong cuộc đời em, cảm ơn trở thành tia sáng duy nhất chiếu rọi em giữa đêm đen vô tận.
Cẩm Nam kéo Du Huyền Tư đang rúc n.g.ự.c , khẽ nâng khuôn mặt của lên. Giây tiếp theo, một nụ hôn liền rơi xuống trán .
Thật nhạt, thật nhẹ nhàng, nhưng chứa chan vô vàn sự ấm áp.
Ngoài khung cửa sổ , giăng đầy trời, màn đêm tĩnh mịch tựa như một tấm lụa mềm.
Một câu chuyện mới, thực chỉ mới bắt đầu.