Người Qua Đường Sợ Xã Hội Nổi Tiếng Nhờ Ăn Dưa - Chương 73

Cập nhật lúc: 2026-03-23 07:42:44
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến gần cuối năm, thời tiết càng thêm lạnh. Ôn Phỉ Nhiên như chiếc bánh đậu ít nhân khỏi nồi, tự động cùng ổ chăn ấm áp buộc chặt . Rời giường vô cùng khó khăn, làm chuẩn tâm lý lâu.

Ngay từ đầu còn chí khí tràn đầy, làm bữa sáng cho Cố Tùy An. hiện tại mỗi ngày buổi sáng động lực rời giường chính là bữa sáng Cố Tùy An làm .

Ôn Phỉ Nhiên bên bàn ăn, nhét một cái xíu mại miệng, hậu tri hậu giác tỉnh như quá lười .

Cậu còn suy nghĩ nguyên cớ Cố Tùy An cắt ngang ý nghĩ: “Sữa đậu nành cà phê?”

“Sữa đậu nành .”

Cậu còn kịp nhắc nhở, liền thấy Cố Tùy An tự nhiên hướng bên trong bỏ thêm một muỗng đường, mới đẩy đến mặt .

Cậu thiếu mất ký ức ba năm , nhưng Cố Tùy An đều thiếu. Đối với thói quen và khẩu vị , rõ như lòng bàn tay. Thậm chí khi Ôn Phỉ Nhiên đều hoài nghi Cố Tùy An thuật tâm, nếu tại mỗi đều thể thấu .

Tổ chương trình cho họ nghỉ một kỳ nghỉ. Chờ đến năm ghi hình show giải trí. Thực là Ôn Phỉ Nhiên vì chương trình cống hiến quá nhiều nhiệt độ, đến mức tiêu hóa nổi. Tổ chương trình sợ trong lúc cao điểm ghi hình, sẽ fan và các phương tiện truyền thông khác xông đến hiện trường, xảy sự cố phát sóng trực tiếp.

Ôn Phỉ Nhiên mừng thanh nhàn. Điều duy nhất làm buồn rầu chính là mỗi ngày đúng giờ gọi điện thoại thăm hỏi Tằng lão. Viện trưởng viện thiết kế đôi khi cũng sẽ tham gia . Cháu gái giáo sư Lý cùng trao đổi phương thức liên lạc. Cậu còn một nữa đăng nhập trang web cờ vây, thường thường chơi tiếp hai ván. Mấy bài hát vẫn luôn bán bỗng trở thành hàng hot cháy hàng. Mỗi ngày tin nhắn spam. Ôn Phỉ Nhiên chịu nổi sự quấy rầy , liền đem việc phó thác cho tổng giám đốc âm nhạc.

Cố Tùy An kiểm soát một công ty lớn như , mỗi ngày đều thể đúng giờ làm tan tầm. Ôn Phỉ Nhiên từ sáng bận đến tối, cả giống như con , vĩnh viễn việc vặt vãnh xử lý xong.

Đến ngày cuối cùng của năm nay, mới cho nghỉ một kỳ nghỉ. Từ tủ lấy các loại vật phẩm trang trí mua lén Cố Tùy An. Chờ bố trí xong, Cố Tùy An cũng xách hộp cơm đóng gói về: “Hôm nay cần bận nữa. Chúng chúc mừng một chút .”

Lời Cố Tùy An còn dứt, liền thấy Ôn Phỉ Nhiên mặc áo lông màu đỏ, cổ tay áo thêu chỉ vàng, đầu còn đeo một cái bờm tóc sừng hươu màu đỏ. Cả xinh như món quà đóng gói tinh mỹ, chỉ chờ Cố Tùy An mở .

"Anh mua cái gì ?" Ôn Phỉ Nhiên gắt gao chằm chằm túi trong tay . Kỳ thực dụng tâm kín đáo, cho rằng che giấu , nhưng Cố Tùy An sớm thấu , khóe miệng cong.

"Anh mua..." Anh thấy bờm tóc giấu lưng Ôn Phỉ Nhiên, chủ động cúi đầu. Động tác phối hợp còn đủ, biểu hiện bên ngoài cũng chiếu cố tâm trạng Ôn Phỉ Nhiên, giả vờ như chuyện gì xảy . Sau khi đeo bờm tóc lên, đuôi lông mày nhướng lên, ngoài ý bất đắc dĩ Ôn Phỉ Nhiên.

Ôn Phỉ Nhiên còn tưởng rằng biểu diễn chê , lừa gạt Cố Tùy An, vị ảnh đế . Đắc ý ngẩng cằm lên: “Đã đeo lên , liền thể tháo xuống!”

Cậu quan sát biểu cảm Cố Tùy An, dùng chiêu trò, giọng điệu hạ xuống, kéo dài giọng , thanh âm mềm mại như đang làm nũng: “Cái em chọn lâu đấy! Đặc biệt thích hợp với ! Ít nhất em là cảm thấy như .”

Trước mắt gương, Cố Tùy An thấy là bộ dạng gì, nhưng duỗi tay chạm một chút, đại khái đoán : “Em là sừng hươu, là tai mèo. Em cảm thấy thích hợp với ?”

Ôn Phỉ Nhiên khó mặt Cố Tùy An thấy thần sắc kinh ngạc, cố gắng nén : “ ! Anh thích mèo con ? Em còn định nuôi một con đấy.”

Cố Tùy An Ôn Phỉ Nhiên là cố ý, nhưng vạch trần đang lẫn lộn khái niệm, chỉ : “Có thể. Em nuôi mấy con đều thể.”

Ôn Phỉ Nhiên giả bộ khó xử: “Vậy thích ?”

“Thích.”

Cậu cho Cố Tùy An thời gian do dự, tủm tỉm : “Em đoán đúng ! Em ngay thích cái bờm tóc !”

Thấy Ôn Phỉ Nhiên chủ động ghé sát , Cố Tùy An thuận thế véo véo mặt , động tác vô cùng tự nhiên: “Chuẩn ăn gì? Em bận rộn lâu như đói ?”

Ôn Phỉ Nhiên quả thực chút đói bụng. Chờ Cố Tùy An ăn túi khoai tây chiên.

Cậu trộm liếc phòng khách. Cũng may thói quen vệ sinh đạt tiêu chuẩn, ăn xong thuận tay đem túi bao bì ném thùng rác.

"Anh đều mua những gì ?" Ôn Phỉ Nhiên mở hộp đóng gói , thấy thức ăn tinh mỹ, đột nhiên nảy một ý tưởng mới: “Anh sưu tầm một tủ rượu ? Có uống một chén ?”

Biểu tình Cố Tùy An do dự.

Ôn Phỉ Nhiên cũng ý thức quá xúc động, chủ động : “Những thứ đó đều là sưu tầm, chắc hẳn đắt . Hai chúng lén uống hết quả thực lãng phí.”

"Anh ý đó," Tay Cố Tùy An tự giác run lên: “Anh là sợ em uống say.”

"Sao em thể say chứ!" Ôn Phỉ Nhiên dương dương đắc ý : “Anh là xem qua kỳ show giải trí đó ! Tửu lượng của em ! Kỳ tài trời sinh!”

Cố Tùy An : “Vậy em tự chọn một chai .”

Ôn Phỉ Nhiên lúc mới thoát khỏi móng vuốt ma quỷ của Cố Tùy An, sửa sang tóc.

Ở chung thời gian càng lâu, càng phát hiện Cố Tùy An động tác nhỏ nhiều, đối với tóc một loại chấp niệm, thường xuyên xoa một chút.

Sau khi Ôn Phỉ Nhiên phát hiện thì gội đầu, đến cả hương dầu gội cũng nghiên cứu lâu, cố ý chọn loại Cố Tùy An thích.

Tóc che khuất vành tai phiếm hồng của . Ôn Phỉ Nhiên đến bên quầy rượu, nghiêm túc quan sát lâu.

Cậu hiểu rượu vang đỏ, càng rõ ràng sự khác biệt về niên đại và hương vị. Cuối cùng chọn một chai đóng gói hợp ý : “Anh cảm thấy cái thế nào?”

Cố Tùy An nhận lấy: “Em thích là .”

Ôn Phỉ Nhiên học theo bộ dạng trong phim truyền hình, giả bộ giả tịch rót ly rượu vang đỏ, ngửi thấy mùi tiền tài: “Em quảng trường 9 giờ sẽ b.ắ.n pháo hoa. Chúng lầu thể thấy ?”

"Có thể." Cố Tùy An giúp gắp đồ ăn: “Đến lúc đó chúng cùng .”

Sau khi ăn xong bữa tối, Ôn Phỉ Nhiên rúc trong góc tìm một bộ phim hài náo nhiệt, chờ 9 giờ đến.

Phim điện ảnh mới xem cái mở đầu, điện thoại liền rung động ngừng. Ôn Phỉ Nhiên thấy trong nhóm "Tiểu đội hóng dưa" mười mấy tin nhắn.

【 Đệ nhất đại soái ca: Phỉ Nhiên tân niên vui vẻ! 】

【 Đệ nhất đại soái ca: Sao còn ghi hình show giải trí? Chán quá mất! 】

【 Đệ nhất đại soái ca: Phỉ Nhiên! Cậu bây giờ ở ? Thật cùng ngoài chơi! 】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nguoi-qua-duong-so-xa-hoi-noi-tieng-nho-an-dua/chuong-73.html.]

【 Đệ nhất đại soái ca: Cậu buổi tối ăn gì ? Còn ăn xong ? 】

【 Đệ nhất đại soái ca: Cậu đang cùng khác cùng đón năm mới ? 】

【 Đệ nhất đại soái ca: Tôi vốn cũng ngoài! ông nội cho! Nhất quyết bắt cả gia đình tụ tập cùng ! 】

【 Đệ nhất đại soái ca: Cậu dưa gì chia sẻ cho ? Tôi liền trông cái để sống tiếp! 】

【 Đệ nhất đại soái ca: Chúng video call ! 】

Ôn Phỉ Nhiên nhịn lên tiếng. Trâu Dục Tinh quả nhiên chịu nổi tịch mịch. Trong nhóm chỉ một còn chuyện high như .

【 Vua hóng dưa giới giải trí: Chúng hai ở cùng một thành phố, chắc hẳn cách nào cùng ngoài chơi. [Rơi lệ.jpg] 】

【 Vua hóng dưa giới giải trí: Đã ăn xong bữa tối . Tùy tiện tìm bộ phim xem. 】

Ôn Phỉ Nhiên còn kịp trả lời, giây tiếp theo lời mời video call cũng gửi đến .

Cậu liếc Cố Tùy An đang rửa dâu tây trong nhà bếp, nhận điện thoại.

Mặt Trâu Dục Tinh phóng đại mặt .

"Phỉ Nhiên tân niên vui vẻ nha!" Cách màn hình đều thể cảm nhận sức sống tràn đầy của Trâu Dục Tinh: “Cậu đây là ở nhà ? Phong cách trang hoàng nhà thật ! Nhìn qua xa hoa đại khí! Còn ấm áp! Không giống nhà ! Ông nội cứ lôi kéo đ.á.n.h cầu lông trong phòng khách! Ông tay già chân yếu, ngã thì tính ai!”

Ôn Phỉ Nhiên đùa: “Vậy ở nhà chuyện thể thấy tiếng vang ?”

Trâu Dục Tinh suy nghĩ một hồi: “Tôi còn nghĩ tới vấn đề . Cậu chờ nửa phút, thử một chút.”

"Tôi đùa thôi..." Ôn Phỉ Nhiên còn kịp ngăn cản, hình ảnh còn nữa.

Trâu Dục Tinh thì làm . Nửa phút vô cùng lo lắng chạy tới: “Nói chuyện lớn tiếng sẽ hồi âm! họ đều bệnh tâm thần! Đột nhiên chuyện dọa !”

Ôn Phỉ Nhiên tưởng tượng đến hình ảnh đó, bất đắc dĩ , chuyển sang chuyện khác: “Sao chỉ hai chúng đang chuyện? Tô Thượng Đình ?”

Ôn Phỉ Nhiên rõ ràng hai thanh mai trúc mã, nhà cách gần. ngờ dứt lời, Tô Thượng Đình liền xuất hiện trong hình ảnh.

"Tên ngốc thế mà lưng lén lút chuyện phiếm với !" Tô Thượng Đình hừ lạnh một tiếng, dùng vai đẩy Trâu Dục Tinh : “Tôi cùng Ôn Phỉ Nhiên chuyện phiếm riêng! Cậu đừng ở đây phá hỏng khí!”

"Đây là điện thoại của ! Phỉ Nhiên vốn là đang video call với !" Trâu Dục Tinh cố ý tăng thêm mấy chữ cuối cùng. Tô Thượng Đình một chút liền bùng nổ, hai trong video vật lộn thành một đoàn.

"..." Cảm giác quen thuộc ! Hương vị quen thuộc !

Khuyên can gần như thành thói quen khắc xương cốt . Ôn Phỉ Nhiên bất đắc dĩ : “Đây là ngày cuối cùng . Hai bắt tay giảng hòa, nghênh đón năm tiếp theo . Có cái dấu hiệu , năm mới quan hệ hai sẽ càng ngày càng .”

“Ai cùng !”

“Ai cùng !”

Hai mới còn đ.á.n.h túi bụi, thấy lời nhất trí đối ngoại.

Ôn Phỉ Nhiên: “...”

Cậu im lặng vài giây. Cố Tùy An bưng dâu tây tới, đút ăn một viên: “Em đang chuyện phiếm với ai ?”

Nghe thấy lời , Trâu Dục Tinh và Tô Thượng Đình phảng phất như nhấn nút tạm dừng. Chỉ là một đôi mắt trợn tròn xoe, làm mặt quỷ, dùng ánh mắt giao lưu.

Ôn Phỉ Nhiên một trận đau đầu: “Tôi thể thấy. Hai chuyện thẳng.”

"Không gì. Phỉ Nhiên cùng Cố ở bên ?" Trâu Dục Tinh thôi.

Ôn Phỉ Nhiên gật đầu: “Tôi đang ở nhà Cố lão sư.”

Cậu định giải thích chuyện paparazzi, Trâu Dục Tinh cắt ngang: “Không cần tìm lý do! Chúng ai với ai chứ! Tôi hiểu!”

Ôn Phỉ Nhiên thiếu chút nữa tức : “Cậu hiểu cái gì?”

Trâu Dục Tinh ngừng chớp mắt, đến đáng khinh.

Ôn Phỉ Nhiên đoán hiểu lầm , định giải thích liền thấy Tô Thượng Đình một cái tát vỗ đầu Trâu Dục Tinh.

điều làm ngoài ý chính là Trâu Dục Tinh hề xù lông.

"Cậu xem bây giờ là mấy giờ ? Sao hổ quấy rầy họ?!" Tô Thượng Đình .

Trâu Dục Tinh ý vị quái dị một tiếng, cùng Ôn Phỉ Nhiên chào hỏi, nhanh chóng cúp điện thoại.

Trên đầu Ôn Phỉ Nhiên hiện một dấu chấm hỏi to đùng. Quay đầu dò hỏi Cố Tùy An, ánh mắt trong veo: “Thời gian vấn đề gì ?”

Ánh mắt Cố Tùy An đen tối. Ôn Phỉ Nhiên còn ý thức , ép em đẩy nhanh tiến độ, chỉ : “Pháo hoa sắp bắt đầu .”

Lực chú ý Ôn Phỉ Nhiên dời , hưng phấn từ sofa nhảy xuống, bước nhanh đến bên cửa sổ.

Cố Tùy An sợ cảm lạnh, cầm dép lê đuổi theo, cúi đặt chân .

Ôn Phỉ Nhiên đột nhiên nghĩ tới cái gì, đầu Cố Tùy An. còn kịp mở miệng, pháo hoa rực rỡ thắp sáng bầu trời đêm.

Hai ánh mắt giao . Không là ai chủ động. Họ trong bầu trời pháo hoa hôn môi.

Loading...