Người Phá Thai Là Con Gái Cô - Chương 3
Cập nhật lúc: 2025-02-09 14:52:33
Lượt xem: 667
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
7
Rất nhanh, phẫu thuật phá thai sắp bắt đầu.
Nhưng bác sĩ lúc này lại không tìm được bất kỳ người nhà nào ký tên.
Kiếp trước, bởi vì có con gái tôi ở đó.
Cô ấy hồ đồ bịa ra một lý do, nói là chị gái của cô ấy, liền cầu xin bác sĩ ký tên.
Còn hứa tất cả trách nhiệm đều do bọn họ tự chịu.
Nhưng kiếp này, con gái tôi đột nhiên chạy mất rồi.
Không tìm được người có thể ký tên cho cô ta nữa.
Trương Giai Giai chỉ có thể nằm trên bàn phẫu thuật, lo lắng cầu xin bác sĩ, nói muốn tự mình ký tên.
Nhưng bác sĩ kiên quyết không đồng ý:
"Nếu không có ai ký tên cho cô, thì ca phẫu thuật này không thể làm được."
"Cô mau chóng gọi điện thoại cho người nhà cô đi, nếu không chúng tôi chỉ có thể đẩy cô ra ngoài."
(Chỉ đăng tại FB: Vũ Khúc Đoạn Trường)
Bất đắc dĩ.
Trương Giai Giai đành phải gọi điện thoại cho Hứa Tình.
Nhưng lời còn chưa kịp nói ra, Hứa Tình đã kéo giọng vẻ mặt đắc ý nói:
"Giai Giai, con mau nói với mẹ con có phải đang làm bài tập ở nhà không?"
"Hôm nay ở bệnh viện mẹ có một học sinh cấp ba trường con lén lút đến phá thai đấy."
"Nếu là mẹ của đứa bé đó, mẹ đoán chừng tức nổ phổi mất."
"Loại con gái vô liêm sỉ như vậy, thà đánh c.h.ế.t rồi vứt luôn ra ngoài còn hơn."
Thấy Hứa Tình đã nói đến nước này rồi.
Trương Giai Giai ừ một tiếng, liền ấp úng nói:
"Mẹ, khi nào mẹ về nhà? Con đợi mẹ về ăn cơm."
Hứa Tình nói một câu tan làm rồi về ngay, liền cúp điện thoại.
Trương Giai Giai không dám để Hứa Tình biết.
Cô ta khóc lóc cầu xin bác sĩ:
"Nếu các người không làm phẫu thuật cho tôi, bây giờ tôi sẽ nhảy lầu c.h.ế.t ở bệnh viện các người."
Dưới sự uy h.i.ế.p của cô ta.
Bác sĩ đành phải để cô ta tự mình ký tên, đồng ý làm phẫu thuật.
Sau khi cúp điện thoại.
Hứa Tình càng thêm hớn hở ra mặt:
"Thấy chưa? Con gái tôi không chỉ học giỏi, mà còn đặc biệt hiếu thảo nữa chứ."
"Không giống như ai kia, đời tư không giữ gìn, còn toàn nói dối."
"Loại con gái này sinh ra chỉ để báo thù, làm mất mặt người lớn."
"Loại hàng này, thà lúc sinh ra đã vứt vào bồn cầu dìm c.h.ế.t cho rồi."
Tôi vỗ tay, giơ ngón tay cái lên khen ngợi cô ta:
"Cô nói đúng lắm, tôi cũng đồng ý."
"Loại con gái này, thật sự không bằng không sinh."
Hứa Tình thấy tôi một chút cũng không lo lắng, tiếp tục giễu cợt:
"Triệu Thiến, tôi nói cô có phải là tức đến ngốc rồi không?"
"Cô còn trẻ, lại xinh đẹp như vậy, cái nick lớn này luyện hỏng rồi, có thể luyện nick nhỏ mà."
"Cô xem bệnh viện chúng ta không ít nam hộ công đều để ý đến cô đấy, tôi nói cô tùy tiện chọn một người là được."
"Lần sau sinh đứa thứ hai, nhất định phải giáo dục cho tốt, đừng tuổi còn trẻ đã ra ngoài làm bậy."
Tôi gật đầu:
"Cô nói có lý."
Buồn cười c.h.ế.t mất, đối phó với loại người hèn hạ tốt nhất, chính là không ngừng phụ họa quan điểm của cô ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nguoi-pha-thai-la-con-gai-co/chuong-3.html.]
Đến khi boomerang quay trở lại chính cô ta, thì sẽ biết buồn cười đến mức nào.
8
Phẫu thuật của Trương Giai Giai cuối cùng cũng làm xong.
Tô Tiểu Tiểu vội vàng ghé sát tai Hứa Tình nhỏ giọng lẩm bẩm gì đó.
Hứa Tình biết, đây là cơ hội cuối cùng của cô ta rồi.
Cô ta dẫn theo mấy y tá có quan hệ tốt, chạy đến trước cửa phòng phẫu thuật, tranh nhau đi đẩy bệnh nhân này.
Để bảo vệ quyền riêng tư của bệnh nhân, bác sĩ chu đáo đeo khẩu trang cho Trương Giai Giai.
Cô ta cũng vì căng thẳng xấu hổ, đem chăn trùm lên mặt.
Nhưng Hứa Tình muốn xem náo nhiệt, sao có thể bỏ qua màn kịch hay như vậy.
Cô ta đẩy tôi lên phía trước, nắm lấy tay Trương Giai Giai đặt vào tay tôi lớn tiếng nói:
"Triệu Thiến, cô phải chăm sóc con gái cô cho tốt đấy, tuổi còn nhỏ đã phá thai rồi, thật đáng thương mà."
"Nó bây giờ thân thể suy yếu lắm, cô ngàn vạn lần đừng trách mắng nó nữa."
Lạc Khúc Trường Ca
"Con còn nhỏ, giống như cô ngày xưa bị tra nam lừa gạt tình cảm, cũng có thể hiểu được."
"Việc cô bây giờ phải làm, chính là trước tiên cho nó dưỡng tốt thân thể, sau đó kiên nhẫn giáo dục nó."
Được lắm, lúc này lại bắt đầu giả làm người tốt.
Nghe thấy giọng của Hứa Tình, Trương Giai Giai trên giường bệnh bắt đầu run rẩy toàn thân.
Cô ta vội vàng rụt tay trong lòng bàn tay tôi về, căng thẳng nắm chặt chăn.
Hứa Tình nhận thấy sự sợ hãi của Trương Giai Giai, nhưng thấy tôi vẻ mặt bình tĩnh vẫn luôn không chịu lên tiếng.
Cô ta sốt ruột một phen lật tung chăn bệnh ra, muốn làm tôi khó coi.
Nhưng không ngờ Trương Giai Giai lập tức dùng tay che mắt lại.
Hứa Tình giả vờ tốt bụng sờ trán cô ta, dịu dàng nói:
"Đồng Đồng à, con đừng sợ, dì là dì Hứa Tình, mẹ của Giai Giai."
"Con yên tâm, có nhiều người chúng ta nhìn như vậy, mẹ con không dám đánh con đâu."
"Con bây giờ là bệnh nhân, phải nghỉ ngơi cho tốt, có yêu cầu gì thì nói với dì nhé."
Lời vừa dứt, Trương Giai Giai trên giường bệnh liền bắt đầu che mặt khóc nức nở.
Tô Tiểu Tiểu nhìn thấy sự ra hiệu của Hứa Tình, vội vàng từ trong túi lấy ra một tờ giấy.
Kéo tay Trương Giai Giai, muốn giúp cô ta lau nước mắt.
Trương Giai Giai cũng không ngốc, cô ta biết nếu vào lúc này bị Hứa Tình biết là mình, nhất định sẽ bị đánh chết.
Cho nên cô ta nói gì cũng không chịu bỏ tay ra, thậm chí còn cào Tô Tiểu Tiểu đến chảy máu.
Tô Tiểu Tiểu "a" một tiếng, liền giận dữ hét với cô ta:
"Con bé này làm sao vậy? Dì tốt bụng giúp con lau nước mắt, con lại cào bị thương tôi."
"Thật sự là không có giáo dục gì cả, không biết là loại phụ huynh như thế nào mới có thể giáo dục ra con cái như con."
"Tôi mà là mẹ con, chắc chắn tại chỗ tát con c.h.ế.t luôn rồi."
Hứa Tình vỗ cô ta một cái, giả vờ tức giận nói:
"Tiểu Tiểu, cô nói câu này khó nghe rồi. Triệu Thiến còn ở đây, cô nói câu này chẳng phải là đánh vào mặt cô ấy trước mặt mọi người sao?"
"Còn không mau chóng xin lỗi chị Triệu Thiến của cô đi? Người ta không giáo dục tốt con cái thì liên quan gì đến cô?"
Nhìn vẻ mặt kỳ quái của Hứa Tình.
Tôi cố nén nụ cười trong lòng, cười với Hứa Tình:
"Tiểu Tiểu nói cũng không sai, xin lỗi cái gì chứ?"
"Thật sự muốn xin lỗi, thì nên để đứa bé này xin lỗi Tiểu Tiểu mới đúng chứ?"
"Người ta tốt bụng giúp nó lau nước mắt, nó lại cào bị thương người khác, thật sự là không có giáo dục."
"Tôi cũng thấy đứa bé này đáng đánh, quá nuông chiều rồi, mới không biết tốt xấu."
Hứa Tình vẻ mặt kinh ngạc nhìn chằm chằm tôi, cô ta đoán không ra tôi rốt cuộc muốn làm gì.
Con gái mình nằm trên giường bệnh bị người ta vây xem, tôi lại có thể bình tĩnh như vậy.
Cô ta bắt đầu nghi ngờ người trên giường bệnh rốt cuộc có phải là con gái tôi hay không, trên trán cũng bắt đầu rịn ra những giọt mồ hôi li ti dày đặc.
Bình tĩnh vài giây sau, cô ta vẫn quyết định đích thân vén bức màn này lên.
Bất kể có phải là Triệu Đồng Đồng hay không, chỉ cần không phải là con gái mình là được.