Bà chậm rãi ngước mắt lên, ngơ ngác như mất hồn, đôi môi mấp máy nhưng không thốt nên lời.
Khi còn nhỏ, bà ngoại bỏ lại chồng con mà ra đi.
Ông ngoại mang theo ba đứa con, chỉ có thể đảm bảo họ sống sót qua ngày.
Trong hoàn cảnh như vậy lớn lên, mẹ tôi thiếu thốn tình yêu đến tột cùng.
Chỉ cần người khác cho chút ít tình thương, bà cũng sẽ giữ chặt không buông, không nỡ để mất.
Bà tự ti, khúm núm, luôn đặt cảm xúc của người khác lên hàng đầu, chỉ mong nhận được nhiều tình yêu hơn.
Vì vậy, trong những năm tháng tuổi trẻ bồng bột, bà đã bất chấp tất cả để kết hôn với cha ruột tôi.
Chỉ vì ông từng giúp mẹ tôi đuổi đi hai kẻ lưu manh.
Nhưng nếu không phải do cái miệng vô duyên của ông, có lẽ họ cũng chẳng tìm đến.
Nhiều năm sau, mẹ tôi vẫn chìm đắm trong kỷ niệm ấy, lấy nó để tự an ủi bản thân: "Chưa từng có ai dám liều mình để cứu mẹ như vậy."
"Ông ấy mệt thì uống chút rượu cho khỏe cũng bình thường thôi, ai mà chẳng nổi điên khi say chứ."
"Ông ấy yêu chúng ta, chúng ta phải hiểu cho cha."
Cha ruột tôi bẩm sinh ham chơi, nghiện rượu nặng.
Tôi rất hiếm khi nhìn thấy ông trong trạng thái tỉnh táo.
Đôi khi, tôi mong ông say hơn, say đến mức chẳng còn ý thức gì.
Như thế, tôi sẽ không bị đánh nữa.
Năm tôi sáu tuổi, bác trai đến nhà tôi chơi.
Bác gái mỉa mai một câu: "Chỉ là con bé con thôi, các người giữ nó như báu vật làm gì?"
Sau khi gia đình bác rời đi, mượn men rượu, cha tôi đã đánh tôi một trận tàn nhẫn.
Ông tát mạnh vào mặt tôi: "Chính mày khiến tao không dám ngẩng đầu lên."
"Lúc đó sao lại để một con bé con như mày đầu thai vào nhà tao?"
"Tao đánh c.h.ế.t mày!"
Trước mắt tôi ngày càng mờ nhòe, đau đớn đến mức tê liệt.
Mẹ tôi quỳ bên cạnh, liên tục dập đầu.
Bà van xin ông tha cho tôi, nhưng mãi không dám bước lên ngăn cản.
Trán bà đập vào viên đá, bị rách, m.á.u làm mờ cả đôi mắt.
Không phân biệt được đó là m.á.u hay nước mắt.
Khi đã mệt vì đánh, ông dùng chân đá tôi vào góc tường: "Xui xẻo."
Bên tai tôi vang lên một tràng âm thanh ù ù.
Tôi chỉ nhìn thấy miệng mẹ mở ra rồi khép lại, nhưng không nghe được bà nói gì.
Bà chỉ biết ôm tôi khóc, ngoài việc đó ra chẳng làm được gì.
Không được chữa trị kịp thời, khiến tai phải của tôi bị điếc.
Khi lớn lên, tôi thường không phân biệt được âm thanh phát ra từ đâu.
Dần dần, tôi bị bạn bè xa lánh, cô lập, và tẩy chay.
Tôi cũng cố tránh những nơi đông người.
Tránh việc phải giải thích, để vết thương cũ bị bóc ra thêm một lần nữa, dù tôi luôn giả vờ như không để tâm.
"Tôi bị điếc tai phải."
"Bị cha tôi đánh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nguoi-me-tron-chay-thuc-te/02.html.]
"Vì ông ấy ghét tôi là con gái."
Giải thích mãi, cuối cùng điều đó trở thành câu nói tự giễu thường trực của tôi.
Mẹ tôi cũng rất thương tôi.
Bà tiết kiệm từng đồng một để đưa tôi đi khám bác sĩ.
Nhưng chi phí để làm ốc tai điện tử lại vượt xa dự tính của bà.
Bà cố gắng bù đắp cho tôi bằng mọi cách, bữa cơm của bà luôn là những món tôi ăn thừa.
Nhưng cho dù vậy, bà cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện rời bỏ cha tôi.
Thậm chí, bà còn mong sinh thêm một đứa em trai để níu kéo trái tim ông ấy.
Bà nói: "Không sao, đợi em trai con ra đời, cuộc sống của chúng ta sẽ tốt hơn."
"Lúc đó mẹ sẽ dẫn con đi làm ốc tai điện tử, cuộc sống vẫn sẽ giống như trước đây."
Hồi đó, trong mắt mẹ tôi vẫn còn ánh sáng.
Bà tràn đầy hy vọng vào tương lai.
Cho đến khi em gái tôi chào đời, những cuộc cãi vã lớn hơn bắt đầu bùng nổ.
Cha ruột tôi hoàn toàn lộ ra bộ mặt thật của mình.
Ông ngang nhiên dẫn nhân tình về nhà, còn mang theo một đứa bé trai năm tuổi.
Tôi sẽ không bao giờ quên dáng vẻ của ông ngày hôm đó: đắc ý, ngông cuồng, khinh thường tất cả.
Người phụ nữ kia có dáng người thướt tha, mái tóc uốn thời thượng, trên vai là chiếc túi xách trị giá bằng nửa năm sinh hoạt phí của gia đình tôi.
Tôi biết, tất cả những thứ đó đều là từ "lương bổng biến mất" của ông ta mà có.
Mỗi tháng, ông chỉ đưa về nhà ba nghìn.
Thỉnh thoảng, ông còn lừa mẹ tôi nói rằng mình không có tiền ăn cơm, để lấy thêm tiền từ bà.
Vậy mà mẹ tôi luôn tin tưởng lời ông.
Bà nghĩ rằng cha ruột tôi ở ngoài chịu khổ cực, còn chúng tôi ở nhà thì được hưởng thụ.
Mẹ tôi vô cùng biết ơn ông.
Cho đến khi bà nhìn thấy đứa trẻ giống hệt cha tôi như đúc.
Mẹ tôi không thể tự lừa dối bản thân thêm nữa.
Bà quyết định ly hôn, và tôi hoàn toàn ủng hộ.
Chúng tôi cùng nhau vượt qua những ngày tháng khó khăn nhất.
Năm đó, tôi đang học lớp 12. Cuộc sống vất vả nhưng lại đầy niềm vui.
Sau khi tôi có thể tự lo cho bản thân, cuộc sống của chúng tôi dần dần tốt lên.
Lúc này, mẹ tôi quen biết cha dượng.
Lần đầu tiên tôi gặp cha dượng, họ đã đăng ký kết hôn xong xuôi.
Cha dượng trông có vẻ thật thà, nhưng đã ngoài bốn mươi, vẫn độc thân và hoàn toàn tay trắng.
Bằng trực giác, tôi không thích ông ấy.
Mẹ tôi lại cố dùng những lý lẽ tự lừa mình để thuyết phục tôi.
"Mẹ cũng có tuổi rồi, còn phải nuôi em gái con."
"Ông ấy đối xử với em gái con rất tốt, cũng không đòi hỏi mẹ phải sinh thêm con."
"Có một người biết lo nghĩ cho mẹ là được rồi."