Tin tức thật giả lẫn lộn, kịch tính và khốc liệt.
Tôi khuôn mặt càng gầy của thiếu gia ảnh, trái tim thắt từng cơn đau đớn.
Hôm nay tuyết rơi dày, mua đồ từ siêu thị về, giẫm lên lớp tuyết dày cộp, phát tiếng kêu sồn sột.
Không hiểu , luôn cảm thấy lưng một ánh mắt dõi theo.
Tôi tăng tốc bước chân, tim đập thình thịch, lẽ gặp cướp đấy chứ? Lại còn ở nơi đất khách quê nữa.
Tôi cố ý vòng vèo qua mấy khúc cua, căng thẳng đầu , ngoại trừ dấu chân của chính thì ai khác.
Là do quá đa nghi ? Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng về nhà.
Đóng cửa ngăn khí lạnh lẽo, còn kịp bật đèn thì đột nhiên ôm chặt từ phía , một bàn tay lớn bịt chặt miệng , chặn tiếng kêu thất thanh .
Cơ thể nóng hổi áp sát , thúc khuỷu tay tấn công nhưng đối phương dễ dàng nắm lấy khuỷu tay, bẻ ngược lưng.
Anh hôn nhẹ lên tai , giọng trầm thấp khàn khàn: “A Hữu, đừng cử động.”
Toàn run lên bần bật, ngừng việc giãy giụa.
Ôn Trác Ngọc dùng một tay giật cà vạt của xuống, động tác dứt khoát quấn quanh, chặn miệng .
Tiếp đó, tháo thắt lưng, trói chặt cổ tay lưng.
Toàn bộ quá trình nhanh đến đáng kinh ngạc.
Tôi một chuỗi động tác của làm cho ngẩn , khi phản ứng bắt đầu vặn vẹo cơ thể, phát những tiếng “ư ư”.
Đại ý là: Dựa cái gì mà trói em! Còn chặn miệng em nữa!
Ôn Trác Ngọc giơ tay, vỗ một cái nhẹ nặng lên m.ô.n.g .
Hơi thở nặng nề: “A Hữu, đừng quyến rũ nữa. Nửa năm , em để bình tĩnh ... Anh sợ sẽ trực tiếp làm c.h.ế.t em mất. Để em , em cho thật kỹ.”
Mấy lời thô thiển thế mà là thiếu gia ?
Tôi dám cử động nữa, sự tàn nhẫn và ham hề che giấu trong lời của làm cho im bặt.
Chỉ thể cứng đờ để ôm, cảm nhận nhịp tim kịch liệt và nhiệt độ cơ thể nóng rực trong lồng n.g.ự.c .
Sự ngoan ngoãn của nhận chút khoan dung nào từ thiếu gia.
Tôi lật qua lật , thấy một thiếu gia khác còn ôn nhu kiềm chế nữa.
Anh chẳng thèm lý: “Tại rời bỏ ? Bảo bối, cho , .”
Tôi điên cuồng lắc đầu, miệng chặn , chỉ thể phát những tiếng “ư ư” bất lực.
Anh cúi đầu, hôn lên những giọt nước mắt của , động tác dịu dàng, nhưng ngữ khí mang theo sự điên cuồng khiến rùng .
“Khóc cũng vô dụng, em thật nhẫn tâm quá , A Hữu.”
Nụ hôn bắt đầu trở nên thô bạo, dọc theo cổ xuống, để những cảm giác đau nhức li ti.
“Ngày hôm qua ở cửa siêu thị, tại với đàn ông đó vui vẻ như ?”
Bàn tay an phận mà du ngoạn khắp nơi.
Tôi sự ghen tuông và những lời buộc tội vô căn cứ của làm cho tức giận đến run , vì thể biện minh mà thấy uất ức đến c.h.ế.t .
Cái nhân viên thu ngân đó chỉ là giúp em nhặt món đồ ăn vặt rơi đất thôi mà! Em còn chẳng rõ trông như thế nào nữa!
Thiếu gia căn bản cho cơ hội giải thích, chìm đắm trong thế giới kịch bản của chính , thể thoát .
“Không lời nào? Hay là với ? Bảo bối, khi nào em mở miệng cầu xin , mới dừng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nguoi-hau-doc-ba-am-cua-thieu-gia/chuong-6.html.]
Tôi: “...”
Thì cũng để em chứ.
Nhận thức của về mức độ xa của Ôn Trác Ngọc tăng lên một tầm cao mới.
Anh quá hư hỏng .
“Đứng vững nữa , bế lên nhé? Bảo bối, gương , đang làm gì nào?”
Tôi hết cách, thất thần đến mức não bộ thể suy nghĩ nổi, cảm thấy thứ quá mức kích thích.
Đành liệt , mặc cho làm gì thì làm.
Sau một đêm dài chịu “khổ hình”, cực kỳ tức giận.
“Mặc thêm áo , giọng chút nghẹt mũi , uống t.h.u.ố.c cảm .”
Tôi bướng bỉnh: “Không uống! Cứ để em rét c.h.ế.t cho xong!”
Anh mặt , dáng vẻ gây sự vô lý của , bất đắc dĩ thở dài một tiếng, cứng rắn mặc thêm cho một lớp áo nữa.
Anh đồng tình: “Đừng những lời như , bảo bối nhỏ.”
Buổi trưa đích xuống bếp, làm những món thích ăn.
Anh tự nhiên gỡ hết xương cá gắp bát cho .
“Nửa năm nấu cho em, tay nghề mai một , nếm thử xem.”
Tôi dùng đũa gắp lên, chẳng thèm mà ném ngược bát của , đó vùi đầu xúc cơm trắng trong bát .
“Ăn cơm ăn cùng đồ ăn mà ?”
Tôi lời nào, chỉ cắm mặt hì hục ăn cơm trắng.
Ôn Trác Ngọc động tác của , bèn đặt bát xuống cúi đầu, hàng mi dày rũ xuống, trông vô cùng ấm ức.
Anh thấp giọng : “A Hữu, em ăn cơm t.ử tế, sẽ buồn lắm.”
Dừng một chút, giọng càng nhỏ hơn: “Nếu là vì sự mất kiểm soát ngày hôm qua của , xin em ? Anh nhớ em quá, cách nào giữ lý trí.”
Tôi thể tin , còn ấm ức cơ ?
Ôn Trác Ngọc, thật là hổ.
Tôi chẳng chút thành ý mà “ha ha” hai tiếng, đến lạnh cũng chẳng , giống như tiếng hừ hừ dỗi hờn hơn.
Sau đó, lấy điện thoại , ngón tay dùng sức chọc màn hình, tìm thấy đoạn tin nhắn của ngày gặp Ôn Phan nửa năm , trực tiếp dí mặt .
Tôi: 【Anh ơi, bố đến tìm em , ông em rời xa , em nên đ.ấ.m ông là đ.ấ.m đây.】
Tôi tức đến mức thẳng lên ghế, khoanh tay trừng mắt từ cao xuống, cố gắng tạo khí thế áp đảo Ôn Trác Ngọc.
“Lúc đó trả lời em thế nào? Anh : ‘A Hữu, cầm tiền của ông nước ngoài , Ôn thị sắp biến động lớn, lo họ sẽ dùng em để uy h.i.ế.p ; em cứ nước ngoài lánh mặt một chút, đợi xử lý xong sẽ đón em về nhà.’”
Ôn Trác Ngọc khẽ nhíu mày: “Đừng cao như , cẩn thận ngã đấy.”
Thấy vẫn còn tức tối trừng mắt , gương mặt vốn luôn thong dong mỹ đầu tiên xuất hiện biểu cảm chột .
“ là như .”
“Không là chúng bàn bạc kỹ ? Anh đến diễn như kiểu em là kẻ phụ tình bỏ rơi bằng! Mỗi ngày em làm gì, chuyện với ai chẳng lẽ nắm rõ ? Thế mà còn trói tay em, chặn miệng em cho em chuyện! Em oan cơ chứ!”
Tôi nghiến răng nghiến lợi: “Ôn Trác Ngọc! Anh vốn chỉ là mượn đề bài để phát huy! Diễn sướng chứ gì! Chơi cái trò cưỡng ép gì hả?”
Ôn Trác Ngọc dám : “Xin bảo bối, nhưng mấy tháng nay, thấy em, chạm em , gặp ác mộng, mơ thấy em cần nữa.”