Tôi làm sẽ thiên vị, nhưng ngờ bố chẳng yêu thương lấy một chút nào.
Anh trai khỏi bệnh, mất giá trị duy nhất.
Người nhà họ Ôn tìm đến cửa, thiếu gia nhà họ thiếu một bạn hầu , đưa một khoản tiền lớn khiến bố sáng mắt lên, thế là đóng gói gửi chút do dự.
Những lời bàn tán đó, lúc thì m.ô.n.g , tuổi đời lớn dần mới thấm thía sự tàn nhẫn trong .
Thiếu gia mười tuổi, tận mắt chứng kiến cái c.h.ế.t của , cha ruột tống viện tâm thần.Lúc đó sợ hãi bao, tuyệt vọng bao.
Tôi dám nghĩ tới.
Thiếu gia của , bước từ quá khứ đáng sợ như , còn cho một mái ấm định và ấm áp, bảo vệ kín kẽ một kẽ hở.
Dù nhỏ bé và tầm thường đến thế.
nguyện dùng tất cả những gì để bù đắp những ấm và sự bình yên còn thiếu hụt trong cuộc đời .
Giang Mộ làm mà hiểu ?
Hạnh phúc của chính là thiếu gia thể hạnh phúc, bất kể bên cạnh .Không hiểu , lúc cực kỳ gặp thiếu gia.
Rất , vô cùng .
Đứng bên lề đường, lấy điện thoại định gọi cho thiếu gia, thì một tin nhắn mới nhảy .
[Thiếu gia: Quay đầu .]
Tim đập thót một cái, lập tức .
Bên đường, cửa sổ xe chỗ ghế lái hạ xuống, Ôn Trác Ngọc đang , ánh mắt ánh đèn neon thật sâu thẳm dịu dàng.
Mọi bực bội và bất an, trong khoảnh khắc thấy đều tan biến sạch sẽ.
Tôi vui mừng chạy tới, mở cửa xe ghế phụ.
"Anh ơi, đến nhanh thế ạ?"
Thiếu gia nghiêng qua, nhận lấy cặp sách của , thắt dây an cho .
"Trong lòng thấy yên tâm lắm nên đến sớm. Có ăn uống t.ử tế đấy?"
"Tất nhiên là , em ăn tận hai bát to luôn." Tôi ngẩng mặt lên, vẻ mặt đầy kiêu ngạo chờ khen.
Ánh mắt mềm xuống, hôn lên trán đó là chóp mũi, cuối cùng khẽ đặt lên môi một nụ hôn thuần túy vỗ về, hề chứa d.ụ.c vọng.
"Ừm, phần thưởng cho bé ngoan."
Tôi nhân cơ hội ôm chặt lấy , nghiêm túc : "Ôn Trác Ngọc, em yêu lắm."
Trên đỉnh đầu vang lên một tiếng nhẹ, ôm chặt hơn: "Anh mà."
Thiếu gia công tác nước ngoài nửa tháng để xử lý một vụ thâu tóm quan trọng.
Đây là đầu tiên rời xa lâu như .
Trước khi , dặn dò đủ thứ chuyện tỉ mỉ, từ ngày ba bữa đến giờ giấc sinh hoạt, thậm chí còn rà soát cả thời khóa biểu và những nơi đến, cứ như thể là sinh viên đại học mà là một đứa trẻ mẫu giáo sắp ở nhà một .
"Em sẽ ngoan mà, mỗi ngày đều gửi tin nhắn, gọi video cho , tuyệt đối chạy lung tung, ăn ngủ đúng giờ, uống rượu, đ.á.n.h ..."
Tôi bấm ngón tay líu lo liệt kê cho .
Anh cúi đầu : "Chăm sóc cho bản , đợi về."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nguoi-hau-doc-ba-am-cua-thieu-gia/chuong-5.html.]
"Vâng, về sớm nhé."
Thiếu gia , ngày tháng vẫn trôi qua như cũ.
Cho đến một ngày khi tan học, một đàn ông trung niên chặn tòa nhà giảng đường.
Một khuôn mặt vài phần giống thiếu gia, nhưng lộ vẻ lạnh lùng và khắc nghiệt hơn.
Ôn Phan.
Ông chút biểu cảm: "An Hữu? Nói chuyện chút ."
Tôi sớm sẽ ngày nên cũng thấy bất ngờ.
Tôi đàn ông lạnh lùng, phong lưu, chỉ đến lợi nhuận , vẻ mặt cũng hiện vẻ khinh miệt kém.
Tìm một căn phòng riêng tư, ông đối diện , :
"Cậu là An Hữu? Món đồ chơi nhỏ... mà Trác Ngọc nuôi bên cạnh? Lúc nhỏ gặp vài , giờ lớn ."
Tay đặt đầu gối cuộn một chút, tựa lưng , bắt chước giọng điệu khinh khỉnh của ông .
"Có chuyện gì ông cứ thẳng, cần úp mở."
Sự thẳng thắn của dường như khiến ông bất ngờ, ông nheo mắt, đ.á.n.h giá một lượt.
"Cậu bé, đều là lớn cả , Trác Ngọc lúc nhỏ làm bạn chơi cùng, đồng ý. Là để bầu bạn với nó, chứ để leo lên giường của nó. Trác Ngọc bình thường coi như một thú vui thì thôi, nhà họ Ôn chúng cần một đàn ông về làm con dâu."
"Tương lai của Trác Ngọc là kế thừa bộ Ôn thị. Vợ của nó là một tiểu thư danh giá thể mang trợ lực cho nó. Chứ một như ..."
Ông quan sát , cuối cùng tổng kết: "Một đàn ông ngoài khuôn mặt thì chẳng tích sự gì."
Tôi thẳng mắt ông , hề lùi bước: "Bản ông thì kết hôn với đúng là môn đăng hộ đối đấy, nhưng kết quả thì ? Ông lấy tư cách gì mà yêu cầu thiếu gia giẫm lên vết xe đổ thất bại của ông?"
Nghĩ đến những gì thiếu gia trải qua lúc nhỏ, nghĩ đến đàn ông đạo mạo mặt chính là thủ phạm, thể kìm chế lửa giận trong lòng.
"Còn về cửa nhà họ Ôn," Tôi nhếch môi, "Nói thật, hứng thú. Thứ quan tâm từ đến nay chỉ con Ôn Trác Ngọc mà thôi. Anh ở thì nhà của ở đó."
Ánh mắt Ôn Phan âm hiểm, lạnh: "Mồm miệng lanh lợi đấy, tưởng là cái thá gì? Chẳng qua là một món đồ chơi nó nuôi bên cạnh, lên nổi mặt bàn ..."
Màn hình điện thoại sáng lên một thoáng.
Tôi đổi giọng, cắt ngang lời ông : "Tuy nhiên, nếu tiền đưa đủ nhiều, thể đảm bảo xuất hiện mặt thiếu gia nữa, xem thành ý của Ôn đủ thôi."
Sự giễu cợt trong mắt Ôn Phan càng đậm, như thể dự đoán kết quả .
"Nói , vẫn là vì tiền."
Ông đưa cho một tờ chi phiếu: "Cậu tự điền , thấy bên cạnh Trác Ngọc nữa."
Nhìn dãy khiến bấm ngón tay đếm, đúng là đại diện tiêu biểu cho kiểu lấy tiền làm việc.
Thiếu gia công tác về, hỏa tốc dọn đồ nước ngoài.
Ngày thứ hai, học.
Tin nhắn của Kim Tuyển nhanh chóng đuổi tới, một chuỗi dấu chấm hỏi khổng lồ:
[Cậu ? Một đêm gặp, giảng viên bảo lưu kết quả??? Chuyện gì thế ???]
Tôi: [Đi du lịch.]
Nửa năm nay, thỉnh thoảng vẫn xem tin tức về Ôn thị từ báo chí.
Nào là nghi án liên hôn giữa các gia đình hào môn tan vỡ, nào là cuộc tranh giành quyền lực nội bộ Ôn thị bước giai đoạn quyết liệt, nào là Ôn Trác Ngọc dùng thủ đoạn sắt đá chấn chỉnh hội đồng quản trị, tập đoàn Ôn thị khi tan rã cưỡng ép tái cơ cấu...