Người Hầu Đọc "Ba Ấm" Của Thiếu Gia - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-11 05:59:35
Lượt xem: 874

Thiếu gia của - Ôn Trác Ngọc, thực sự quá ác liệt.

Cả n.g.ự.c và m.ô.n.g đều đau rát.Lưỡi rách, đùi cũng trầy, giường thì bừa bãi bẩn thỉu, ướt sũng một mảng.

Anh lật , động tác thế mà nhẹ nhàng.

Anh cầm chiếc khăn ấm tỉ mỉ lau những vệt nước mắt và mồ hôi mặt , đó áp lòng bàn tay lên vùng bụng vẫn còn đang co thắt nhẹ của , xoa nắn với lực .

Tôi thấy oan uất, rõ ràng là lý chút nào, hành hạ thành thế , giờ trưng bộ dạng dịu dàng săn sóc vầy cho ai xem.

là thiếu gia của , chỉ dám hậm hực trong lòng chứ chẳng dám thốt nửa câu giận dỗi.

Ôn Trác Ngọc vuốt ve mái tóc rối bù của , thản nhiên hỏi:

"A Hữu, còn dám chọc thiếu gia tức giận nữa ?"

Giọng khàn đặc, đáp:

"Không dám nữa thiếu gia ơi, em bao giờ dám nữa."

"Lúc nãy chơi bóng vui ?"

Tôi gật đầu, vội vàng bổ sung: "Nếu thiếu gia đến đón mà báo một tiếng thì em chơi bóng ."

Anh khẽ một tiếng, rõ cảm xúc: "Trách làm phiền em?"

Thần trí tỉnh táo mà lắc đầu, thừa đây là một câu hỏi mang tính đặt bẫy "c.h.ế.t chóc".

Tôi sợ thật , thiếu gia bình thường chiều chuộng nhưng một khi nổi giận thì luôn cách khiến c.h.ế.t sống .

Tôi thầm nghĩ: Thiếu gia quả thật nhỏ mọn, thật xa.

Lúc chiều chơi bóng rổ, mồ hôi chảy mắt nên tiện tay vén vạt áo lên lau.

Cái tên Kim Huyền chẳng hiểu não chập chỗ nào mà gào toáng lên:

"Ối giời ơi, An Hữu Hữu! Eo ông bạn còn thon hơn cả con gái nữa đấy! Vãi chưởng, thon trắng!"

Tiếng hét của làm mấy em đang chơi bóng cùng cũng hăng hái vây xem náo nhiệt.

Lời từ chối còn kịp khỏi miệng thấy thiếu gia đến đón về nhà, sớm muộn, vặn chứng kiến cảnh đó.

Anh chẳng chẳng rằng, ở rìa sân bóng như một bóng ma, ánh mắt lạnh lẽo quét qua.

Giây phút đó thấy m.ô.n.g thắt .

Quả nhiên, cơm cũng chẳng ăn.

Vừa về đến nhà, cửa đóng , ấn lên tường, ăn sạch sành sanh từ trong ngoài.

"Đau ?"

Tôi nhắm mắt , .

Trong lòng nén giận nhưng gan nhỏ, dám phát tiết, chỉ thể thấp giọng lầm bầm: "... Không dám đau ạ."

Anh , : "Đáng đời, ai bảo em trêu hoa ghẹo nguyệt."

Tôi cảm thấy oan ức cực kỳ: "Em chỉ lau mồ hôi thôi mà! Là bọn Kim Huyền tự đòi xem chứ bộ..."

"Nên em cho họ xem luôn? Hào phóng thế cơ ?"

Lại nữa , cái thói chiếm hữu vô lý .Nếu còn cãi tiếp, m.ô.n.g sẽ đau cho xem.

Tôi thức thời ngậm miệng, vùi đầu n.g.ự.c ngoan ngoãn nhận : "Em sai thiếu gia ơi, sẽ thế nữa."

Trong lòng thầm mắng mỏ: Thiếu gia thật nhỏ mọn, ngang ngược vô lý!

Ôn Trác Ngọc bóp nhẹ gáy : "Đang c.h.ử.i thầm đấy ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/nguoi-hau-doc-ba-am-cua-thieu-gia/chuong-1.html.]

"... Không ." Tôi hèn mọn phủ nhận.

Anh siết chặt vòng tay, ôm lòng.

"A Hữu, em là của , từ nhỏ thế . Đừng chọc nổi giận, ?"

Lời qua thì như thương lượng, nhưng thực chất là cảnh cáo.

Từ nhỏ từ chối , yêu cầu của đều chỉ : "Dạ."

Thiếu gia bế tắm, đút ăn cơm.

Trước khi chìm giấc ngủ, nhanh chóng quẳng hết mấy chuyện hôm nay đầu, đắc ý đung đưa chân, như chú cún nhỏ hít hà mùi hương dễ chịu thiếu gia.

Trong cơn mơ màng, nghĩ: Tuy thiếu gia nhỏ mọn, nhưng thích như thế.

Sau ở nơi công cộng chú ý ăn mặc chỉnh tề mới , để thiếu gia tức giận nữa.

Năm sáu tuổi bố bán cho nhà họ Ôn, trở thành hầu của Ôn Trác Ngọc.

Bố cầm tấm thẻ ngân hàng, sang ôm lấy trai, mặt mày hớn hở với :

"Hữu Hữu, con đến nhà họ Ôn là hưởng phúc đấy! Sau ăn ngon mặc , tiền đồ hơn hẳn ở với bố ."

Hưởng phúc?

Tuy còn nhỏ nhưng đứa trẻ ngốc, phúc phần thế đến lượt ?

Lúc đó ngơ ngác, chỉ sắp rời xa nhà, trong lòng sợ hãi vô cùng.

Sau đó gặp thiếu gia.

Ôn Trác Ngọc lớn hơn năm tuổi.

Thiếu niên mười một tuổi khi bắt đầu vóc dáng cao ráo, mặc chiếc sơ mi trắng sạch sẽ, lông mày lạnh lùng, ánh mắt toát vẻ quý khí thể xâm phạm.

Mẹ hiếm khi cho mặc bộ quần áo mới, dù chất vải thô ráp nhưng là thứ nhất từng mặc, đây chỉ mặc đồ cũ của trai.

khi một thiếu gia rạng ngời như một hoàng t.ử nhỏ, vẫn thấy giống như một chú ch.ó đất xám xịt, tay chân để cho hết.

Thiếu gia , đôi mày nhíu .

Tim thắt chặt, tưởng ghét bỏ .

Nước mắt bắt đầu trực trào, cúi đầu dùng sức bấu lấy bàn tay nhỏ bé của để phát tiếng .

Trên đỉnh đầu vang lên giọng ấm áp, dễ vô cùng: "Em trai nhỏ, đây."

Tôi rụt rè ngẩng đầu, trong làn nước mắt nhạt nhòa thấy thiếu gia đang vẫy tay với .

Mọi nỗi sợ hãi đều xoa dịu, sải đôi chân ngắn cũn, lon ton chạy về phía .

Thiếu gia nắm lấy tay , lấy chiếc khăn tay mềm mại sạch sẽ lau sạch vệt nước mắt mặt .

"Từ giờ đây là nhà của em, đừng nữa."

Mặc dù danh nghĩa là hầu , nhưng đầu óc chẳng thông minh, tuổi nhỏ, thế thì hầu thiếu gia cái gì chứ?

Phần lớn thời gian đều là bê một cái ghế nhỏ cạnh bàn làm việc của , tự xem tranh vẽ vời, hoặc trực tiếp ngủ.

Thiếu gia lúc học tập trung, nhưng chỉ cần chút động tĩnh, sẽ sang hỏi một câu:

"Khát đói ? Buồn ngủ thì lên giường mà ngủ."

Tôi lắc đầu, cũng chẳng nhảm nhì gì lăn ngủ mất.

Chỉ thể thấy tiếng trừ đầy bất lực của thiếu gia ở bên cạnh.

mỗi khi tỉnh dậy, luôn trong chăn ấm nệm êm thơm tho của thiếu gia.

Thiếu gia đặt cho ba quy tắc, xòe từng ngón tay đếm cho .

Loading...