Phiên ngoại - Tần Chiêu
Thực ra, lần đầu tiên tôi gặp Tô Thiền không phải ở trong phòng tập.
Cũng không phải như lời đồn đại rằng tôi là một kẻ cao ngạo, xa cách như "hoa trên đỉnh núi cao."
Càng không phải như những gì mọi người tưởng tượng—rằng tôi có tài năng thiên bẩm.
Đọc truyện tại MonkeyD để ủng hộ người dịch An Phụng - 安凤.
Sự thật là, suốt ba năm trung học, khi điểm số của tôi ngày một cao hơn, tôi lại càng lo lắng, mất ngủ mỗi đêm.
Tôi khao khát vươn lên đỉnh cao, nhưng đồng thời cũng sợ hãi sẽ rơi xuống từ đó.
Mỗi bước đi đều cẩn trọng, dè dặt.
Tôi quan tâm đến ánh mắt người khác. Những lời khen ngợi đẩy tôi lên cao, nhưng nơi tôi có thể đứng lại càng thu hẹp. Khi tôi đứng đầu khoa, tôi giống như đang ở đỉnh của kim tự tháp—một bước cũng không thể dịch chuyển.
Mỗi lời khen đều như một cơn gió lạnh sắc bén, như muốn đẩy tôi rơi xuống.
Rồi một ngày, bài luận xuất sắc của tôi, đáng lẽ được gửi đến các lớp để tham khảo, lại bị giáo viên thu lại.
Khi đặt bài thi vào thư mục, tôi vô tình thấy một tờ giấy ghi chú kẹp phía sau tờ đề.
Nét chữ thanh tú nhưng lại toát lên vài phần phóng khoáng.
Cô ấy viết:
"Cho phép bản thân bị phủ định."
"Cho phép bản thân bị nghi ngờ."
"Chỉ cần tiếp tục tiến về phía trước, vì đây là câu chuyện của chính chúng ta."
Bài luận của tôi nói về cách đối diện với bản thân, nhưng tôi viết nó trong một khuôn khổ an toàn, bám theo những quan điểm dễ dàng được chấp nhận. Vì thế, tôi nhận được vô số lời khen từ thầy cô và bạn bè.
Chỉ có cô ấy, duy nhất cô ấy, nhìn thấu được trái tim run rẩy của tôi dưới vẻ ngoài bình lặng đó.
Từ giây phút ấy, áp lực đè nén tôi suốt nhiều năm dường như được giải tỏa đôi chút.
Nhưng tôi tìm khắp khối 12 mà không thể biết được người ấy là ai.
Cho đến một ngày sau kỳ thi cuối kỳ, tôi tình cờ đi ngang qua khu hành lang.
Ánh mắt tôi chợt dừng lại trên một câu khẩu hiệu được viết tay:
"Con tàu ở trong cảng là an toàn nhất, nhưng đó không phải là mục đích của việc đóng tàu."
Tim tôi bỗng thắt lại.
Chữ "của" cô ấy viết, giống hệt chữ "của" trên tờ giấy ghi chú mà tôi đã cất giữ cẩn thận.
Lúc đó, tôi mới biết cô ấy là ai.
Cô ấy tên là Tô Thiền, một học sinh lớp 10.
Nhưng năm ấy, tôi sắp tốt nghiệp.
Tệ hơn nữa, cô ấy có một người bạn thanh mai trúc mã.
Tất cả những điều này tôi đều nhờ người khác dò hỏi mà biết.
Vậy nên, tôi chỉ có thể như một kẻ trộm, lặng lẽ dõi theo cô ấy từ xa.
Nhìn cô ấy cùng cậu bạn thân đi học, đùa giỡn.
Nấp sau bức tường, nghe giọng cô ấy dịu dàng an ủi khi người bạn kia thi không tốt.
Lần đầu tiên trong đời, tôi nếm trải cảm giác đố kỵ.
Giống như cắn phải một quả chanh xanh, vị đắng chát lan trên đầu lưỡi, rồi ngay lập tức bị vị chua gắt xâm chiếm toàn bộ khứu giác.
Nhưng tôi chỉ có thể tự an ủi bản thân—không có lý do gì để tôi tiếp cận cô ấy.
Nhưng ít nhất, cô ấy cũng phải biết đến tôi chứ?
Trời vẫn đối xử tốt với tôi.
Năm đó, một phần trăm may mắn cộng với chín mươi chín phần trăm nỗ lực, tôi trở thành thủ khoa văn của tỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/nguoi-dang-yeu-luon-o-phia-truoc/ngoai-truyen.html.]
Tôi từng hỏi hiệu trưởng:
“Các em khóa dưới có biết đến em không?”
Hiệu trưởng nheo mắt cười:
“Tất nhiên rồi.”
Ngay lúc đó, hình ảnh cô ấy vụt qua tâm trí tôi.
Sau đó, tôi vào đại học.
Bạn bè xung quanh mải giới thiệu tôi với những cô gái khác, nhưng tôi chỉ lặng lẽ ngước nhìn vầng trăng trên bầu trời.
Không biết cô ấy sống thế nào.
Toán học có còn là điểm yếu của cô ấy không?
Người bạn thân từ nhỏ kia có đối xử tốt với cô ấy không?
Yêu thầm là một cảm giác hỗn loạn.
Tôi—từ nhỏ luôn là niềm tự hào của mọi người, nhưng lần đầu tiên nếm trải cảm giác này, tôi chỉ thấy mình như một kẻ thất bại.
Nhưng tôi lại tình nguyện.
Cuối cùng, tôi đã đợi được cô ấy.
Tôi vẫn giữ liên lạc với thầy cô ở trường cũ.
Khi biết tôi có kinh nghiệm biên tập kịch ở đại học, họ mời tôi trở về giúp đỡ.
Thầy còn gửi tôi danh sách diễn viên tham gia.
Khi nhìn thấy tên cô ấy, tôi kích động đến mức cả đêm không ngủ được.
Về lại trường cũ, tôi tình cờ nhìn thấy người bạn thanh mai trúc mã của cô ấy đi bên một cô gái khác.
Tim tôi bỗng đập nhanh hơn.
Tôi đi tìm cô gái nhỏ của mình.
Cô ấy đang nhai bánh mì, tay ôm sách, đuôi tóc buộc cao đung đưa khi bước qua trước mặt tôi.
Quả nhiên, cô ấy không nhận ra tôi.
Nhưng tôi thì mỉm cười quay đầu nhìn theo.
Cảm giác trong lòng như thể một hũ mật ong vừa được đổ đầy.
Sau đó, trong buổi tập kịch, tôi đứng ra bảo vệ cô ấy.
Tôi vẫn cảm thấy chưa đủ hả dạ.
Không ngờ, cô ấy lại tự mình gọi cảnh sát.
Thật quá dễ thương.
Lúc đó, tôi chỉ nghĩ—có một cô bạn gái biết báo cảnh sát thì đúng là tuyệt vời biết bao.
Nhưng cô ấy sắp lên lớp 12 rồi.
Tôi không dám làm phiền.
Vậy nên, tôi chỉ có thể đóng vai một đàn anh tốt bụng, đứng từ xa khích lệ cô ấy.
Tôi chờ đợi… từ năm cuối cấp ba đến đại học, từ năm nhất đến năm ba.
Cuối cùng, tôi cũng đợi được cô gái của mình, kéo vali, đôi mắt sáng ngời nhảy đến trước mặt tôi.
“Chào anh, học trưởng!”
Tôi bước ra khỏi đám đông, sải bước về phía cô ấy, cùng cô ấy hướng đến tương lai.
May mắn là cô ấy cũng thích tôi.
- Hoàn -